Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9124 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Bảo Anh xé nát mảnh giấy ghi địa chỉ của Danh. Còn hai mươi phút nữa là tới giờ rước dâu, thôi thì chút kỷ niệm cũ hãy đi vào quên lãng. Bảo Anh không đủ mạnh mẽ rẽ sang con đường khác. Đành chấp nhận vậy.

Tiếng nói cười rôm rả vọng vào phòng Bảo Anh. Cô ngồi yên cho mấy cô bạn khoác lên người chiếc áo cô dâu màu trắng tinh khôi. Đám cưới khá bất ngờ nhưng cũng được chuẩn bị rất chu đáo.

Thế là Bảo Anh lấy chồng. Bảo Anh sánh bước bên chú rể đẹp đôi sang trọng. Lúc ấy có một chàng trai cũng đứng nhìn đám cưới, nét mặt hết sức đau khổ tuyệt vọng, chàng thất thểu nhìn theo chiếc xe hoa đưa Bảo Anh về phía cuối con đường.

Bảo Anh mệt rã rời khi bước vào ngôi nhà mới, là quà tặng của cha mẹ chồng dành cho đôi vợ chồng trẻ.

Quân âu yếm hỏi cô:

- Em có mệt lắm không?

Bảo Anh gật đầu thay cho câu trả lời. Giờ đây họ chỉ còn lại hai người với nhau, Bảo Anh lúng túng cởi chiếc áo cưới ngồi ủ rũ nơi mép giường. Quân không từ chối được những ly bia của bạn bè nên mặt chàng đỏ gay. Quân ngồi xuống cạnh Bảo Anh, hôn nhẹ lên má cô.

- Từ nay chúng mình sẽ gắn bó bên nhau. Anh sẽ yêu em bằng tất cả tấm lòng. Còn em thế nào hả Bảo Anh?

Bảo Anh sợ hãi khi nghe hơi thở của Quân kề sát bên mình. Cô lúng túng trả lởi:

- Em đã là... vợ anh thì còn hỏi gì nữa.

Quân dang tay định ôm lấy cô thì Bảo Anh kinh hãi, luýnh quýnh đẩy anh ra.

- Anh Quân! Em mệt lắm, anh hãy để yên cho em ngủ đêm nay, đừng quấy rầy em.

- Sao hả em?

- Không! Em van anh, đừng đụng tới em.

Quân lấy làm lạ trước thái độ không đồng tình của Bảo Anh. Rồi như hiểu ra có lẽ mình vồ vập quá nên Bảo Anh sợ hãi. Quân ngồi thẳng người lên. Bảo Anh lùi sát mép giường, nét mặt căng thẳng. Quân vỗ về cô:

- Anh xin lỗi, đừng sợ. Anh không làm gì em đâu.

Quân bước ra ngoài rót một ly nước lạnh uống ừng ực một hơi. Anh với tay lấy bao thuốc ba số rút ra một điếu gắn lên môi. Ngoài sự rụt rè ra, không hiểu Bảo Anh còn ngần ngại điều gì. Trong đêm tân hôn, cô gái nào cũng mong mỏi được chồng vuốt ve ôm ấp. Riêng Bảo Anh thì lại khác, ánh mắt đầy vẻ ngỡ ngàng, cô thẳng thừng từ chối khiến Quân hơi hụt hẫng. Nhưng vốn không phải là người đàn ông thô bạo, Quân nghĩ, anh sẽ dần dần chinh phục Bảo Anh.

Hút hết điếu thuốc, Quân bước sang phòng mình. Cha mẹ Quân đã mua cho anh căn nhà này. Mấy hôm trước, Quân vẫn ngủ ở phòng riêng. Quân nghĩ là lúc cưới Bảo Anh về, anh sẽ dành căn phòng này làm việc, để tiện cho Bảo Anh những khi anh muốn thức khuya. Nếu Bảo Anh sợ quá thì đêm nay Quân sẽ ngủ ở đây. Chừng như vẫn chưa yên tâm Quân quay căn phòng tân hôn, Bảo Anh vẫn nằm đó ôm chiếc gối vào lòng, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Quân cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

-  Em ngủ đi để anh tắt đèn.

Bảo Anh hỏi nhỏ:

-  Anh Quân, anh có giận em không?

-  Em có làm gì đâu mà giận. Có lẽ tại em chưa quen.

Quân lại hôn lên mắt cô. Bảo Anh nằm yên không né tránh. Quân vụt đứng dậy, anh sợ mình sẽ không kềm giữ được, sẽ vi phạm lời hứa với Bảo Anh. Quân biết rằng phải khó khăn lắm anh mới nhấc chân ra khỏi căn phòng này.

-  Em ngủ đi, khuya rồi.

Quân trở về căn phòng đơn lẻ của mình. Trằn trọc một lúc rồi cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Quân chờ Bảo Anh dậy, đưa cô đi ăn sáng. Bảo Anh không thích đi chơi xa nên ngày hôm đó, cả hai về thăm gia đình đôi bên. Ba mẹ cô rất bằng lòng khi thấy Bảo Anh có vẻ ngoan ngoãn bên Quân.

Buổi tối Quân đưa cô đi ăn ở một nhà hàng bên bờ sông. Lúc trở về nhà, Bảo Anh cảm thấy thật khó khăn. Cô không biết đêm nay mình có được ngủ yên không hay là Quân lại đòi hỏi cái quyền làm chồng. Tuy không ghét bỏ Quân nhưng cô cảm thấy anh vẫn là một người xa lạ.

Thấy Bảo Anh ngồi mãi ngoài phòng khách, Quân nhẹ nhàng bảo cô:

- Mình vào ngủ đi em. Đừng bắt anh ngủ một mình nữa.

Bảo Anh run rẩy trong vòng tay Quân. Cô tự nhủ dù sao anh ấy cũng là chồng mình, mình không có quyền từ chối. Bảo Anh suy nghĩ miên man trong khi bờ môi Quân vẫn háo hức kiếm tìm, vẫn say sưa với những khám phá mới. Bảo Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Danh thoáng qua trong trí cô, đêm cuối cùng chia tay họ đã hôn nhau trên bãi biển...

- Anh Quân!

Bảo Anh hét lên nho nhỏ. Quân vẫn ôm ghì lấy cô, đâu đó ngoài song cửa có một chiếc lá vừa rơi.

 

Bảo Anh dần dần thích hợp với cuộc sống mới mẻ này. Một tháng trôi qua, Bảo Anh bắt đầu cảm thấy nhớ mong mỗi khi Quân về trễ. Hình bóng Danh cũng nhạt nhòa theo ngày tháng... Bảo Anh vẫn tiếp tục đi học. Quân không phản đối điều này nên cô vẫn tự do thoải mái. Ba tháng sau Bảo Anh thỏ thẻ báo tin:

-  Anh Quân... hình như em có thai.

-  Thật không? - Quân mừng rỡ reo lên.

Bảo Anh thẹn thùng đỏ mặt:

- Em nghi vậy thôi… tháng này em trễ kinh gần mười ngày rồi.

Quân áp tai lên bụng cô nghe ngóng.

-  Sao anh không thấy gì hết vậy?

-  Anh kỳ quá, nếu có thì nó chỉ bằng cục kẹo.

Ánh mắt Quân sáng rực:

- Sáng mai anh đưa em đi bác sĩ. Em có thấy trong người là lạ không?

-  Em hơi buồn nôn và thích ăn mấy thứ chua chua.

-  Thế thì đúng rồi, anh mừng quá.

Quân sung sướng hôn lên má vợ, Bảo Anh dụi đầu vào ngực chồng. Giờ đây cô không còn gì phải ân hận khi chấp nhận làm vợ Quân. Cha mẹ chồng cũng rất quý cô, họ mong mỏi những đứa cháu nội kháu khỉnh ra đời.

Cuối năm đó Bảo Anh sinh được một bé gái. Công ty của Quân cũng ăn nên làm ra. Mỗi khi được nghỉ, Quân ngồi ngắm nhìn con suốt ngày không chán. Mẹ chồng Bảo Anh đưa sang một người giúp việc giúp Bảo Anh việc nhà và trông nom đứa bé.

Quân đặt tên con là Bảo Quyên. Mỗi chiều đi làm về, nhìn gương mặt xinh xắn hồng hào của đứa bé, Quân như quên đi bao mệt mỏi.

« Lùi
Tiến »