Biển Vẫn Lặng Yên

Lượt đọc: 9123 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Chờ cho con gái nghỉ ngơi thư thả, mẹ Bảo Anh mới bước sang phòng cô cất giọng dịu dàng:

- Con đi chơi có vui không? Ở nhà ba con cứ lo lắng không yên... Con gái lớn rồi, tuổi nầy lấy chồng là vừa đó con.

Bảo Anh đang nằm thừ ra giường. Nghe mẹ nhắc chuyện chồng con, cô chán chường ngồi dậy:

- Mẹ ơi con chưa tính được điều gì hết. Hay là mẹ nói với ba trả lời dứt khoát với người ta dùm con đi.

Bà âu yếm vuốt tóc con gái. Có lẽ Bảo Anh mắc cỡ nên nói thế thôi, con gái đứa nào không đỏ mặt khi nghe nhắc chuyện chồng con.

- Đâu được con, đã hứa với người ta rồi mà.

- Nhưng con không muốn lấy anh Quân! Đừng có ép con. Con muốn lấy người nào con... thích !

Câu nói Bảo Anh vừa thốt ra khiến mẹ cô sững sờ. Vậy là nó có lý do để từ chối cuộc hôn nhân nầy. Quá lắm rồi, nó bày đặt học đòi theo lũ con gái hư thân mất nết và cãi lời cha mẹ. Bà giận dữ nhìn con gái :

- Con vừa nói gì? Con chê thằng Quân để đi yêu đương với thằng ma căng chú kiết nào? Té ra cả tuần nay con xin đi chơi là để hẹn hò du hí với thằng đó hả. Ba mày mà hay được là chết con ơi!

- Không phải đâu mẹ, tụi con vừa mới quen nhau. Anh ấy là người đàng hoàng.

Bà gằn giọng:

- Tưởng nuôi mày khôn lớn được nở mày nở mặt với người ta. Ai dè mày trả ơn tao với ổng bằng cách đó. Trời ơi, con với cái!

- Mẹ, thời buổi bây giờ người ta tôn trọng tự do trong hôn nhân. Ba mẹ đừng ép uổng con!

- Chỗ giàu có, gả mày về đó để nhờ tấm thân, mày còn than van gì nữa. Có đứa con gái nào ngu như mày không?

- Người ta giàu thì kệ người ta. Họ đâu có giúp đỡ gì mình.

- Sao không? Không giúp đỡ mà ba mày ăn nên làm ra như bây giờ hả con? Chiều nay ba mày sẽ nói chuyện, mày liệu hồn!

Mẹ hầm hầm bỏ ra ngoài. Bảo Anh ngồi chết lặng, mẹ đã quyết liệt như thế thì ba còn đáng sợ hơn. Bảo Anh chải sơ lại mái tóc, lòng thầm lo ngại cơn bão mà ba sắp giáng xuống đầu cô.

Chiều lại, Bảo Anh đang ngồi thẫn thờ nhìn những áng mây trôi ngoài khung cửa sổ thì nghe tiếng ba gọi:

-  Bảo Anh, ra ba biểu.

Bảo Anh nghe tim mình đập mạnh, thôi rồi phen này trốn đâu cho thoát ! Cô hồi hộp bước ra phòng khách.

-  Dạ ba gọi con.

Ba đang ngồi nơi salon, miệng phì phèo điếu thuốc. Ông chỉ tay xuống chiếc ghế đối diện:

-  Con ngồi đó nghe ba hỏi chuyện.

Bảo Anh lẳng lặng ngồi xuống. Tia mắt nghiêm khắc của ông như xoáy vào cô cái nhìn lạnh buốt.

- Chuyện người lớn ba đã hứa với người ta rồi. Con đừng làm ba mất mặt.

Bảo Anh nghẹn ngào:

-     Ba ơi con không thể ưng anh Quân. Ba hãy hiểu cho con!

Ông trừng mắt:

-     Ba hiểu đời hơn con mà. Con phải nghe lời ba, rõ chưa?

Mặt Bảo Anh tái mét. Cô từng nghe nói ở xứ sở này có nơi người ta còn đem bán con vì cuộc sống quá cơ cực. Và có những cô gái bằng lòng nhắm mắt đưa chân phó thác cuộc đời mình cho canh bạc rủi may. Còn cô, cuộc sống đang tốt đẹp, sao phải chịu chung số phận như họ? Trái tim cô héo hắt khi nghĩ tới ngày bước lên xe hoa cùng Quân. Rồi đây Danh sẽ ra sao? Danh, cái tên ấy như một luồng sinh khí đem lại cho cô chút can đảm.

- Ba ơi, ba cho con nói !

- Con muốn nói gì?

-     Ba hãy suy xét lại cho con nhờ. Nếu lấy Quân đời con sẽ đau khổ, không có tình yêu làm sao con sống với anh ấy?

-     Như tao với mẹ mày tới ngày đám cưới mới biết mặt nhau. Hỏi mẹ mày xem bả có hạnh phúc không?

Như trả lời câu hỏi của chồng, mẹ cô từ sau bếp bước ra lên tiếng:

- Bảo Anh à, sống với nhau ắt sẽ có tình thương. Mẹ thấy thằng Quân cũng là đứa biết điều.

Bảo Anh sụt sùi:

- Nếu biết điều thì ảnh đã rút lui. Ai lại đi cưới một người không ưa mình chứ.

Ba cô bắt đầu nổi nóng:

- Con nhỏ này, nuôi mày khôn lớn để mày lý sự trả treo với tao hả? Mày làm tao mất mặt thì tao đập chết mày.

-  Tội nghiệp con mà ba...

- Tội nghiệp mày để cho người ta cười thúi đầu tao hả? Tao tính rồi, đám cưới và đám hỏi làm chung một lần. Mày đừng có nói nhiều.

Bảo Anh khóc nấc lên. Cô không ngờ ba độc đoán đến như vậy. Còn Danh, còn mối tình vừa chớm nở của cô? Bảo Anh cố vớt vát lần cuối:

- Ba ơi phải chi con chưa có người yêu, con sẽ vâng lời ba, đằng này hai đứa con yêu nhau.

Ông đập bàn rầm rầm:

- Đã vậy thì ba càng phải nhanh chóng gả mày cho thằng Quân. Không nói năng gì nữa hết !

Bảo Anh sợ hãi trước cơn thịnh nộ của ba. Cô lặng thinh mặc cho nước mắt tuôn dài xuống má. Thế là hết, tia hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt, thôi thì đành nhắm mắt buông trôi theo số phận. Mẹ cô vỗ vỗ vào vai con dỗ dành:

- Thôi vô rửa mặt đi con, đừng có chọc cho ba mày giận.

Bảo Anh gào lên:

- Con chọc hồi nào, ba với mẹ chỉ giỏi ức hiếp con thôi.

- Đừng nói bậy nà, con là con gái ngoan của mẹ. Bảo Anh bước nhanh về phòng. Cô ngã vật xuống giường, khóc tức tưởi như mưa như gió.

Bảo Anh chỉ giật mình ngồi bật dậy khi nghe có tiếng chị giúp việc từ ngoài vọng vào:

- Cậu muốn tìm ai?

- Dạ ... tôi muốn hỏi cô Bảo Anh.

- Cậu là gì của cô ay?

- Tôi là bạn thôi. Cô ấy có nhà không chị?

- Cô vừa bị ông bà la cho một trận, đang nằm khóc trong phòng.

- Chị làm ơn cho tôi gặp Bảo Anh, tôi có chuyện cần gặp cô ấy..

-  Cậu vô nhà chờ một chút.

Bảo Anh giật mình khi nhận ra giọng nói quen thuộc của Danh. Cô lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh rồi bước ra phòng khách. Danh đứng phắt dậy chăm chú nhìn cô:

-  Anh nhớ em không chịu nổi!

Bảo Anh muốn bật khóc khi nghe lời thú nhận của Danh. Cô đau khổ lắc đầu:

- Tìm em làm gì. Ba mẹ em biết sẽ có chuyện không hay.

-  Tại sao vậy, em không nhớ anh sao?

Bảo Anh thút thít :

- Có... nhưng ba mẹ bắt em lấy chồng, em không thể cãi.

Danh ngồi lặng đi. Sao không phải là lý do nào khác? Sao lại là những lời làm buốt nhói lòng anh? Phải chăng sự gặp gỡ tình cờ giữa hai người chỉ là cơn gió thoảng? Bảo Anh có cuộc đời riêng và cô phải sống bên người đàn ông khác. Giọng Danh lạc đi:

- Em không có lỗi gì cả. Anh mới là người có lỗi vì đã quấy rầy sự yên tĩnh của em. Sao em lại buồn?

-  Em cũng không biết nữa.

-  Em có yêu người đó không?

-  Mẹ em nói cưới về sẽ yêu... Người lớn đã hứa rồi.

-  Chẳng lẽ em tin và đánh đổi cả cuộc đời chỉ vì một lời hứa?

-  Lòng em đang rối tung lên nè.

- Anh hiểu em, đừng vội thất vọng. Nếu em không yêu anh thì anh sẽ lẳng lặng ra đi. Nhưng em cũng nghĩ tới anh, phải không Bảo Anh? Em có muốn mình sống bên nhau không?

-  Em chưa dám nghĩ tới điều đó.

-  Chỉ cần em trả lời một tiếng muốn hay không.

- . . . . .

- Sao em lại im lặng?

Bảo Anh thở dài:

- Em muốn nhưng em không đủ can đảm làm trái lời ba mẹ.

- Bảo Anh, hãy nhớ rằng anh sẵn sàng vì em mà làm tất cả. Anh không chịu nổi khi nhìn em thuộc về người khác. Anh yêu em nhiều lắm biết không...?

Bảo Anh bồi hồi xúc động trước những lời thì thầm của Danh. Anh vẫn không rời mắt nhìn cô, tình yêu mới bắt đầu đã giãy chết một cách tức tưởi. Danh không đành lòng dẫu chỉ còn một chút tia hy vọng. Cuối cùng Danh rút cây viết ghi nguệch ngoạc lên mảnh giấy rồi đưa cho Bảo Anh.

- Anh chờ em. Đây là địa chỉ của anh.

Bảo Anh cầm mảnh giấy bằng bàn tay run rẩy. Cô không biết là mình có cần tới nó không.

"Anh nhớ em nhiều lắm!".

Bảo Anh nằm trăn trở mãi trên giường, nhớ như in từng lời nói của Danh. Rồi cô ngủ thiếp đi, cô mơ thấy mình bơi trên những con sóng. Bất chợt cô bị một con sóng kéo ra xa, cô chới với sợ hãi hét lên... Cùng lúc ấy một bàn tay đặt lên trán cô, giọng mẹ đầy lo lắng:

- Con mơ thấy gì mà la dữ quá. Sáng rồi, dậy đi con.

Bảo Anh choàng tỉnh, giấc mơ cũng bay đi. Nhìn vẻ mặt âu lo của mẹ, cô lại không nỡ để mẹ buồn. Bà rỉ tai cô:

- Lát nữa thằng Quân sẽ tới đây đưa con đi xem áo cưới. Con thích kiểu nào, bao nhiêu cái cứ nói với nó.

Bảo Anh nhăn nhó:

- Chưa gì hết mà mẹ...

- Sao lại chưa gì? Chỉ còn đúng hai tuần nữa, nhà hàng tiệc cưới ba con và nhà trai đã lo hết rồi.

Bảo Anh bàng hoàng nhìn mẹ. Cô không ngờ họ lại làm gấp rút như vậy. Đám cưới của cô mà cô chưa kịp thông báo với bạn bè. Đâu có ai coi trọng cô đâu.

- Thấy mẹ chuẩn bị thì con phải biết chứ. Đừng ương ngạnh nữa con.

Bảo Anh bỏ chạy về phòng, một cơn giận sôi lên khiến cô có cảm giác như tim mình bị ai bóp nghẹt. Lát nữa Quân tới đây, cô sẽ nói thẳng vào mặt anh ta. Cô không phải là một món hàng để cho gia đình anh ta mua bán lúc nào tùy ý. Còn nữa, nếu ức hiếp cô quá, có khi cô diễn lại kịch bản Cô dâu chạy trốn thì đừng trách !

- Bảo Anh ơi, Quân tới rồi con !

Tiếng mẹ cô lại léo nhéo bên tai. Bảo Anh mở cửa phòng, thò mặt ra nói lớn:

- Nói với anh ta con không đi đâu mẹ, con mệt quá.

Mẹ cô dỗ dành:

- Nghe lời mẹ đi con, người đàng hoàng tử tế bây giờ khó kiếm lắm.

Cô bướng bỉnh nói càn:

- Mẹ thích thì mẹ đi đi.

- Con nhỏ này, nói năng vậy đó hả? Con biết tính ba rồi chứ?

Đem ba ra hù tưởng mình sợ chắc. Mà Bảo Anh cũng sợ ba thật.Chống đối thẳng thừng thì không ăn thua nên cô cố tình câu giờ để làm hỏng ý định của Quân. Mẹ đi ra một hồi vẫn chưa thấy Bảo Anh, bà sốt ruột quay vào:

- Kìa con thay đồ đi chứ. Con mặc cái áo vàng này nha, nó rất hợp với màu da trắng của con.

Bà lăng xăng chọn áo cho con gái nhưng đưa cái nào cô cũng lắc đầu. Bà đã bực mình lắm rồi mà vẫn nhẹ nhàng năn nỉ cô, chứ làm căng có khi hỏng việc mất.

Đàng nào thì cũng phải ra thôi. Bảo Anh nghĩ thầm và nhắm mắt tròng đại cái áo sơ mi trắng vào người. Ngồi đợi mãi ngoài phòng khách, Quân bắt đầu khó chịu, nhưng vẫn lịch sự khi Bảo Anh ra tới.

- Em đang ngủ à?

- Ờ, tôi ngủ suốt ngày. Ai biểu anh phá giấc ngủ của tôi... Bảo Anh nói một cách ngang bướng.

- Anh không biết, xin lỗi nhé.

Mẹ cô bước ra đỡ lời:

- Nó hư lắm Quân à, mai mốt về bên ấy con phải chỉ bảo em.

Bảo Anh hằm hè:

- Mẹ, con không cần ai dạy dỗ hết. Con đâu có muốn lấy chồng.

- Thấy chưa Quân, nó còn trẻ con lắm. Thôi hai đứa đi đi, trễ rồi.

Bảo Anh sẵng giọng:

- Đi đâu vậy mẹ?

- Con quên rồi sao, lúc nãy mẹ đã nhắc con, chiều nay Quân đưa con đi xem đồ cưới.

Thấy Bảo Anh có vẻ chưa sẵn sàng, Quân xen vào:

- Nếu em mệt thì vào nghỉ đi, có gì mai anh lại!

Bảo Anh ngẩng lên, lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào mặt Quân. Mũi cao, mắt sáng, nước da ngăm ngăm phong trần bụi bậm trông cũng được đấy ! Một đôi lần Quân theo ba anh tới đây chơi, Bảo Anh chỉ chào hỏi qua loa rồi biến mất. Từ lúc nghe được ý định hai nhà muốn thông gia với nhau, tự nhiên Bảo Anh thấy mất cảm tình với Quân. Cô khó chịu mỗi lần nghe nhắc tới Quân.Mặt mũi Quân ra sao cô cũng không nhớ rõ. Giờ đây nghe giọng nói nhẫn nhục của anh, Bảo Anh thấy mình hơi quá đáng, cô đứng lên:

- Thôi thì đi, đi hôm nay thì ngày mai khỏi đi.

- Tùy em, chủ yếu là chọn cho em chứ không phải anh.

Suốt buổi chiều thái độ của Bảo Anh vẫn không thay đổi, vẫn lạnh lùng xa cách. Quân đưa cô đến mấy tiệm cho thuê đồ cưới, Bảo Anh không thèm chọn lựa, cô miễn cưỡng chỉ đại chiếc soa-rê màu trắng, rồi thôi. Trước khi đưa cô về, Quân đưa cô vào một quán ăn. Bảo Anh ăn uống cầm chừng và trả lời câu hỏi của Quân một cách nhát gừng. Quân băn khoăn nhìn cô:

- Bảo Anh, hình như em không hài lòng điều gì đó phải không? Hay em giận gì anh?

Bảo Anh muốn nói huỵch toẹt mọi uẩn ức của mình, cô định nói là cô không muốn làm vợ Quân, cô không muốn có cái đám cưới này. Bảo Anh vừa định mở miệng thì đột nhiên cô nhớ tới cơn giận dữ của ba. Cô đắn đo suy nghĩ và buột miệng:

- Anh Quân, anh có thích cái đám cưới này không?

Quân ngạc nhiên:

- Anh thích chứ, anh rất sung sướng khi biết em bằng lòng lấy anh. Năm nay anh cũng trên ba mươi rồi, ba anh cứ hối thúc mãi...

- Nhưng chúng ta chưa hiểu gì về nhau?

- Mẹ anh thường khen em hiền lành ngoan ngoãn. Anh rất thích mẫu người dịu dàng như em, anh hy vọng sẽ mang hạnh phúc đến cho em.

Bảo Anh chợt se lòng khi nhìn thấy vẻ thành thật trong mắt Quân. Anh có biết là anh sẽ thất vọng về tôi không? Trái tim tôi đã thuộc về người khác. Nếu anh muốn cưới tôi thì anh chỉ chiếm được thân xác của tôi, còn tình cảm của tôi thì anh đừng hòng.

- Em có cần gì thêm không?

Bảo Anh lắc đầu, cô đòi về. Tới trước cổng, Quân nắm lấy tay cô bóp nhẹ :

- Nếu em cần gì cứ nói với anh, đừng ngại gì cả.

Bảo Anh rụt tay lại nhếch mép cười. Quân không

hiểu ý nghĩa nụ cười ấy, chỉ thấy với Bảo Anh vẫn còn một khoảng cách.

« Lùi
Tiến »