Buổi sáng hôm sau, Bảo Anh thức dậy với một chút mệt mỏi vì đêm qua cô ngủ khá muộn. Cô không biết làm thế nào để thoái thác cuộc hôn nhân mà ba mẹ cô định
sẵn. Nếu nghe lời ông bà thì cuộc đời cô sẽ ra sao? Sẽ là một cái đám cưới rình rang. Cô sẽ từ giã ngôi nhà quen thuộc, nơi mình đã lớn lên, sẽ không còn hồn nhiên chạy xuống bếp ăn vụng, không còn vòi vĩnh mẹ hay nhỏng nhẽo với ba.Cô sẽ ngập đầu với những bổn phận... những điều mà Bảo Anh chưa hình dung ra. Phải hầu ông cha chồng khó tính, bà mẹ chồng hay ne nét và Quân - người chồng mà Bảo Anh chưa hề dành cho chút cảm tình. Cô chỉ gặp Quân có vài ba lần. Quân không để lại trong cô ấn tượng gì mạnh mẽ, ngoài những lời chào hỏi vu vơ. Từ khi ba mẹ Quân đặt vấn đề muốn cưới Bảo Anh cho con trai họ, thì ba mẹ Bảo Anh mừng vui ra mặt. Ai cũng biết gia đình Quân có một công ty bánh kẹo rất nổi tiếng, nhà chỉ có Quân là con trai và sau anh là hai cô con gái. Quân hiện giờ thay ba điều hành công ty. Có thể coi đó là một mối tốt, sẽ là may mắn cho cô gái nào được để mắt tới. Vậy mà với Bảo Anh thì ngược lại. Khi mẹ thì thào báo tin này với Bảo Anh, bà ngỡ rằng Bảo Anh sẽ vui lắm dẫu hơi mắc cỡ, đứa con gái nào chẳng thế. Nhưng cô lại khó chịu ra mặt trước sự sắp đặt này. Thời đại này là thời đại nào rồi mà cha mẹ còn cho mình cái quyền đặt đâu con ngồi đó? Nhà cô đâu nghèo đến nỗi bắt cô phải lấy một người chồng giàu có để dựa dẫm cho no ấm tấm thân? Ba cô cũng là một nhà kinh doanh, cũng lăn lộn trên thương trường sóng gió, cũng là người rất am hiểu lẽ đời, sao cứ khăng khăng bắt con gái phải lấy người chồng chẳng có tình yêu..! Hai mươi tuổi, con đường học vấn còn dở dang, hết mùa hè này là cô đã bước sang năm thứ ba đại học, lòng ôm ấp biết bao nhiêu hoài bão... Cô dự định khi ra trường với chuyên ngành của mình cô sẽ xin vào một công ty du lịch để được đi đây đi đó, để được khám phá những điều thú vị ở những vùng đất mới. Vậy mà một câu nói của ba, tất cả dường như sụp đổ! Bảo Anh thừa biết nếu làm trái ý ba thì điều khủng khiếp sẽ xảy ra cho cái nhà này. Chừng đó thì liệu cô có sống yên ổn? Bảo Anh cứ khất lần khất hồi trước lời hối thúc của ba. Về phần ba cô cũng đứng ngồi không yên vì một lời hứa của người lớn. Gần hai tháng trời trôi qua mà cô con gái cứng đầu cứng cổ này vẫn điềm nhiên, coi lời nói của ông như lời đùa giỡn. Sốt ruột quá nên cách đây hai hôm ba cô nhắc lại chuyện này. Bảo Anh chỉ ngồi nghe và im lặng. Cuối cùng cô nghiêm mặt nói rõ từng tiếng:
- Chuyện này ảnh hưởng đến cả cuộc đời con. Ba hãy cho con suy nghĩ. Con cần đi đâu đó một thời gian cho đầu óc tỉnh táo để xem có nên nghe lời ba không.
Ba cô dỗ dành:
- Con gái lớn rồi, được chỗ đàng hoàng cưới hỏi, con còn muốn gì nữa mà không ưng? Ba không muốn con cãi lời ba.
- Nhưng đây là hạnh phúc cả đời con mà ba.
- Con hỏi mẹ coi hạnh phúc là cái gì. Thằng Quân có điểm nào đáng cho con chê?
- Con không chê ảnh, con cũng không có cảm tình gì với ảnh.
- Ba thấy nó được là được, con nghe chưa? Kinh nghiệm cuộc đời ba có thừa, ba không chọn lầm cho con đâu.
- Con mới có hai mươi tuổi xin ba đừng ép con.
- Hai mươi tuổi lấy chồng được rồi. Con gái để trong nhà như trái bom nổ chậm. Sáng mai ba sẽ bàn chuyện cưới hỏi với người ta.
- Tại sao ba không cho con có ý kiến? Con có hư hỏng gì đâu mà ba gả vội gả vàng...
Nghe Bảo Anh lý luận, ba cô bực lắm. Nhưng ông biết lúc này mà tỏ ra bực bội là sẽ hỏng việc. Ông dịu giọng hỏi cô:
- Ý con muốn đi chơi chứ gì? Con đi bao lâu?
- Ba cho con đi một tháng.
- Lâu dữ vậy? Thôi được rồi, ba cho con đi một tuần. Ba mong rằng ba sẽ không thất vọng vì con.
Thế là Bảo Anh đã đến vùng biển này. Một tuần được tự do vui chơi, tha hồ vùng vẫy giữa sóng biển mênh mông. Bảo Anh yêu biển, biển có cái gì đó thật gắn bó với cô. Cô cố dồn mọi suy nghĩ về Quân xem có thể yêu anh ta được không. Nhưng mọi suy nghĩ đều rời rạc, tản mạn trong đầu, Bảo Anh rùng mình khi nghĩ tới Quân.
Đang thơ thẩn ngắm những áng mây trôi bềnh bồng giữa lưng chừng núi, Bảo Anh chợt giật mình khi nghe có tiếng chân bước tới. Lại anh chàng hàng xóm mới toanh, anh ta có nụ cười thật quyến rũ...
- Chào Bảo Anh! Sáng nay Bảo Anh có đi tắm biển không?
Cô bối rối hỏi nhỏ:
- Anh ở đâu chui ra vậy?
- Thì cũng như Bảo Anh thôi, ở trong bụng mẹ, chứ chẳng lẽ ở dưới lỗ nẻ chui lên. Cô thấy tôi không giống người trần gian sao?
- Anh ưa bắt bẻ quá. Tôi có nói anh giống con khỉ hay con vượn gì đâu. Anh đi tới đây bằng cách nào mà tôi không thấy?
- Có lẽ tại Bảo Anh đang mơ mộng. Bảo Anh đang ngắm trời mây.
- Anh định rủ tôi đi tắm biển hả?
- Đúng rồi, biển hôm nay thật đẹp, không tắm uổng lắm.
- Anh chờ cho một chút.
Bảo Anh bước vào phòng, mái tóc dài được búi cao lên. Cô vẫn khoác chiếc áo màu xanh thong thả sóng bước bên Danh.
- Mấy người bạn của anh có đi tắm không?
- Tụi nó vẫn còn ngủ.
Bảo Anh cười khúc khích:
- Bộ mấy ảnh ra đây... ngủ hả? Còn anh thức chi sớm vậy?
- Tôi ngủ nhiều quá rồi. Mấy chục năm nay đêm nào cũng ngủ, nhưng hôm qua tới giờ thì tôi thức luôn.
- Anh thức bằng hai cái lỗ mũi hả?
- Thật mà, từ lúc gặp Bảo Anh tới giờ tôi không thể nào ngủ được.
- Tôi có làm gì anh đâu?
- Đợi Bảo Anh làm gì chắc tôi chết mất. Tôi sợ mình ngủ quên, lúc thức dậy không còn nhìn thấy Bảo Anh.
- Đêm qua anh canh chừng tôi hả?
- Không có đâu, chỉ là tôi hơi khó ngủ.
Bảo Anh cởi áo khoác ném lên bãi cát rồi chạy ào xuống, ngâm mình dưới làn nước biển. Danh cúi xuống nhặt chiếc áo để lên hai đôi dép rồi bước theo cô. Biển chỉ có hai người. Bảo Anh thả sức nghịch ngợm. Danh vẫn bơi quanh quẩn gần bên.
- Anh Danh nè, bơi ra xa đi...
- Thôi đừng Bảo Anh! Ra ngoài đó nguy hiểm lắm.
- Anh bơi quanh quẩn trong bờ không chán sao?
- Không, chỉ sợ Bảo Anh chán tôi.
- Anh nói chuyện vui quá.
Danh cười không đáp, chàng mải mê ngắm cô. Bảo Anh thật lạ, nét mặt luôn biến đổi. Đôi lúc Bảo Anh tỏ ra thân thiết gần gũi nhưng Danh biết là mình khó đoán được suy nghĩ của cô.
- Anh Danh, anh có vợ chưa?
Câu hỏi bất ngờ của Bảo Anh khiến Danh bật cười. Cô nàng lại sắp sửa trêu cợt mình đây. Danh liếc nhìn Bảo Anh thật nhanh rồi đáp gọn lỏn:
- Chưa.
- Sao anh kén chọn vậy?
- Không ai ưng mình thì biết làm sao.
- Anh nói như thế là không thật. Theo tôi đoán thì anh là người rất được phụ nữ ưa thích.
- Bảo Anh thấy tôi thế nào?
- Tôi à. Đương nhiên tôi cũng mến anh. Điều đó đâu có gì lạ.
- Sao Bảo Anh đến đây có một mình vậy?
- Thì cũng như anh thích đi với nhiều người. Ồ sứa nhiều quá, mình lên bờ phơi nắng đi.
Danh bạo dạn nắm tay cô. Bảo Anh thoáng giật mình bối rối, cô định rút tay lại nhưng Danh đã giữ chặt. Cả hai bước lên bãi cát ngồi duỗi chân phơi nắng.
Danh buông tay Bảo Anh ra. Anh nhìn cô thật lâu, trán Bảo Anh hơi nhíu lại, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra biển khơi. Họ ngồi yên như thế khá lâu. Danh chợt hỏi:
- Chừng nào Bảo Anh về lại thành phố?
- Khoảng năm ngày nữa.
- Thế thì hay quá. Bọn tôi cũng về vào khoảng ấy.
Danh lỡ trớn nói hùa theo chứ thật ra bọn Danh chỉ tính ở đây có ba ngày. Kiểu này phải năn nỉ gãy lưỡi thuyết phục bọn nó, mà chắc mình phải móc hết hầu bao thôi.
Giọng nói của Bảo Anh chợt vang lên xa vắng:
- Anh Danh nè, có bao giờ anh phải đứng trước một sự lựa chọn không?
Danh hơi ngỡ ngàng:
- Thí dụ...
- Nói đúng ra không phải lựa chọn mà là chấp nhận một điều mình không muốn. Có thể sau khi rời khỏi nơi đây, tôi sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại anh.
- Bảo Anh sắp xuất ngoại à?
Cô gái lắc đầu:
- Cần gì xuất ngoại mới gọi là xa.
- Vậy thì có điều gì ngăn cản Bảo Anh? Tôi rất buồn nếu vì lý do nào đó chúng ta không thể gặp nhau.
- Nếu không quen anh, có lẽ cuộc sống của tôi sẽ bình yên hơn.
- Bảo Anh nói thế có nghĩa là tôi đã khuấy động cuộc sống yên ổn của Bảo Anh?
Bảo Anh không trả lời. Cô nhặt một hòn sỏi nhỏ ném ra xa. Danh chợt nghe lòng mình xúc động. Bảo Anh nói thế là sao? Tình cờ quen biết để rồi chia tay. Lẽ nào phút giây hội ngộ lại ngắn ngủi và sau đó thì không còn gì. Lẽ nào ...
Những ngày còn lại họ vẫn cùng nhau dạo chơi, vẫn cùng nhau tắm biển và ngắm hoàng hôn từ từ buông rơi.Rồi ngày về cũng tới. Trả lại biển những ngày vui đùa cùng sóng nước, những chiều lang thang trên biển vắng. và còn gì nữa chỉ có hai người mới biết.
Họ đi cùng chuyến xe. Bảo Anh im lặng ngắm nhìn hàng cây hai bên đường. Thành phố hiện ra trước mặt, Bảo Anh đưa mắt nhìn Danh và cô bàng hoàng nhận ra ánh mắt nồng nàn của anh đang đăm đăm nhìn mình. Xe đã tới bến đỗ, Quốc và mấy ông bạn của Danh tế nhị rút lui. Mấy ngày sau thì cả nhóm vô cùng thân thiết, Bảo Anh nhận ra những người bạn mới này thật dễ thương chứ không như lúc ban đầu cô tưởng. Cô xuống xe chào mọi người và định bước lên một chiếc taxi thì Danh đã kéo tay cô lại:
- Bảo Anh, chúng mình không thể chia tay một cách dễ dàng. Anh sẽ rất nhớ em...
- Anh Danh, em đã nói với anh rồi, em không có quyền lựa chọn.
- Một cô gái như em không thể đầu hàng số phận. Anh không thể nào để mất em.
- Muộn rồi anh
- Để anh đưa em về.
- Nhưng mà.
- Anh sẽ đau khổ biết bao nếu để em đi như thế này .
Bảo Anh chớp mắt, hai giọt lệ lăn dài xuống má. Cô cũng vừa nhận ra một tình cảm lạ lùng đang nỉ non trong tim. Cô thấy mình mềm yếu biết bao. Danh giúp Bảo Anh lên xe rồi ngồi xuống bên cạnh. Anh mong con đường cứ dài mãi ra nhưng cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại, Bảo Anh đăm đắm nhìn Danh.
- Tạm biệt anh !
Danh gật đầu buồn bã nhìn cô.Chiếc xe lao đi trong đêm tối.Chỉ còn một mình Bảo Anh đứng chơ vơ bên đường.