Bảo Anh mơ màng nhìn ra xa. Bên kia là một ngọn núi nằm gác đầu ra biển. Xa hơn nữa là ngọn đồi màu xanh với bao nhiêu là thông. Ngoài khơi, tiếng sóng biển rì rào...
Bảo Anh đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán. Giữa khung cảnh thơ mộng này, Bảo Anh khe khẽ hát:
‘‘Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về
Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ..’’
Buổi chiều đang xuống, nước biển thật xanh. Những bọt sóng trắng xóa hôn lên bờ cát. Bảo Anh quyết định đi tắm biển. Cô mặc đồ tắm, và khoác thêm chiếc áo khoác màu xanh. Bảo Anh khoan thai bước trên bờ cát trắng, ung dung đi về phía những con sóng nhỏ. Lâu lắm rồi, Bảo Anh mới có dịp ra biển một mình và giờ đây cô mặc sức vẫy vùng giữa làn nước biếc xanh.
Gió vẫn nhè nhẹ thổi và những đám mây trắng vẫn trôi bàng bạc. Bảo Anh vừa định lên bờ thì cô thoáng thấy anh chàng hàng xóm bất đắc dĩ đang bơi lại gần. Bảo Anh quay đi và chợt thấy hai má mình nóng lên. Sao anh chàng lại biết mình ở đây? Mình chúa ghét loại đàn ông thấy con gái là cứ vờ vịt quẩn quanh bắt chuyện. Có lẽ đàn ông trên đời này đều giống nhau, trời sinh ra họ là như thế.
- Cô ơi...
Biết không thể trốn tránh, Bảo Anh quay lại:
- Chào !
- Chào người mới quen ...
- Sao ... sao gặp hoài vậy?
- Hên xui thôi mà, sao tôi biết.
- Bạn anh đâu hết rồi?
- Đang ngồi uống bia đằng kia. Cô muốn đến chơi một chút không?
- Cám ơn anh. Tôi không thích đám bạn ồn ào của anh.
- Thì chơi với tôi vậy.
- Anh thì có gì thú vị. Bình thường!
Thấy vẻ tiu nghỉu của anh chàng, Bảo Anh nhoẻn miệng cười.
- Sao anh không tới đó với họ?
Danh ngập ngừng:
- Tôi thấy cô đi một mình... nên sợ cô buồn ...
- Tôi thì liên quan gì tới anh?
- Cô hỏi khó tôi rồi, là tôi thấy cô đẹp quá mà sao đi có một mình vậy?
- Anh này lạ chưa, tò mò quá không tốt đâu đấy.
- À .ờ tôi chỉ muốn bảo vệ cô thôi.
Danh lặn xuống một hơi rồi trồi lên, lòng tự trách mình sao bỗng dưng lúng túng khờ khạo trước cô gái xinh đẹp này.
- Anh bảo vệ tôi có an toàn không vậy?
Nét mặt Danh tươi hẳn lên, anh nói liền:
- Bảo đảm.Tôi nói thật đó.
- Từ từ để tôi suy nghĩ.
- Bộ cái mặt tôi không đáng tin cậy hả?
- Phải cẩn thận chứ ...
- Cô chỉ đề phòng tôi thôi sao?
- Tôi không biết vì tôi không có nhiều bạn.
- Bảo đảm với cô tôi sẽ là người bạn tốt.Thử tin tôi một lần đi.
Anh chàng này nói chuyện không đến nỗi tẻ nhạt và không nổi cáu khi bị mình trêu chọc,chứng tỏ anh ta cũng thật thà, mình ở đây có anh ta bầu bạn cũng hay hay. Bảo Anh nghĩ thầm và chưa kịp cho anh ta cơ hội thì có tiếng bạn anh ta nhớn nhác gọi:
- Danh ơi !
Danh hú một tiếng đáp lại. Bảo Anh cười cười:
- Anh tên Danh à? Tôi là Bảo Anh.
- Tên đẹp quá mà người thì cũng như tên!
- Bạn anh gọi kìa, tới đó đi không thôi họ lại kéo tới đây. Gặp lại anh sau nhé.
Không đợi Danh nói thêm câu nào, Bảo Anh bơi vào bờ. Cô lấy áo khoác và bước nhanh trên bờ cát.
Danh nhìn theo cô ngẩn ngơ. Anh đi chầm chậm về phía đám bạn đang gầy độ với mấy con ghẹ luộc nằm chỏng chơ trên bàn, bên cạnh là những vỏ lon bia móp méo. Quốc bật nắp một lon bia đưa cho Danh thăm dò:
- Coi bộ thằng nầy số nó đỏ tình.
- Thôi nào dô ! Chưa gì hết mà đỏ với đen.
Tiếng cụng lon và tiếng cười giòn tan lại vang lên. Danh cầm một con ghẹ vừa gỡ ăn vừa tủm tỉm cười nhớ lại cuộc trò chuyện thú vị cùng Bảo Anh. Cuộc đời nghĩ cũng lạ, mới gặp Bảo Anh chưa bao lâu mà Danh có cảm giác lưu luyến bịn rịn như biết cô từ lâu lắm. Ở cô có cái gì đó rất thu hút, gương mặt đẹp thánh thiện, ánh mắt như hút hồn người. Tại sao cô lạc lõng giữa nơi này? Người ta đi nghỉ mát ít ra phải có bạn bè người thân, còn Bảo Anh cô đơn một mình. Chắc là giận dỗi ai đó.Vái trời cho cô ta đừng giận người yêu!
Tối, nằm bên cạnh Danh, Quốc hỏi ngay:
- Sao, cua được người đẹp chưa?
Danh quay mặt vô trong:
- Mày làm như dễ lắm vậy. Cô nàng này không đơn giản đâu.
Quốc cười khì:
- Đẹp trai ma mãnh như mày mà cô nào chẳng đổ. Nói thật, tụi tao ganh với mày đó.
- Cái đồ xấu tính, chưa gì đã ganh với tị.
- Nàng còn ở đây lâu chứ?
- Tao không biết.
- Lần này sao mày dở ẹt vậy. Chứ biết tên nàng chưa?
- Rồi, tên là Bảo Anh.
- Bao nhiêu tuổi?
- Chưa hỏi.
- Sao nàng đi một mình vậy?
- Mày muốn biết thì sang đó mà hỏi. Cái gì cũng phải từ từ chứ.
- Lần đầu tiên thấy mày... gặp khó khăn, cũng lạ đấy.
- Thôi tao mệt lắm rồi, tao ngủ đây. Mày cứ lằng nhằng mãi.
Quốc vẫn không buông tha:
- Tối nay có hẹn hò gì không?
- Không.
- Tao canh cửa, thằng nào ra khỏi giường tao phang gãy giò.
- Ừ, cho mày thức canh tới sáng luôn.
- Tiếc quá, phải chi lúc em tới hỏi tao ga lăng một chút thì đâu tới phiên mày.
Danh ngáp dài.
- Giờ vẫn còn cơ hội cạnh tranh công bằng mà.
- Nhưng tao vẫn chậm chân hơn mày. Danh nè, tình yêu là cái gì hả?
- Là cái... cờ bạc ăn nhau về sáng còn nó là... cái nhìn đầu tiên. Im đi cho tao ngủ, nửa đêm rồi cha nội!