Dạ Phi lại hỏi, tò mò đến mức muốn phát điên lên được!
"Đại nhân, vậy tại sao ngài lại nói theo lý mà nói nó không thuộc về bất kỳ tinh vực nào? Nó phiêu lãng bên ngoài thì cũng phải có một bến đỗ chứ?"
Lăng Vân gật đầu, rất hài lòng với câu hỏi của Dạ Phi, sau đó xoa xoa đầu Thiến Thiến trong lòng rồi tiếp tục nói: "Bến đỗ của nó chính là nơi này, Đơn Ngư Tinh của Song Ngư Tinh Vực. Quỷ Đảo này ban đầu được hình thành ở đây, cứ ba trăm năm nó sẽ quay về một lần, bất kể đang ở phương nào!"
"Đơn Ngư Tinh? Hèn chi, nơi này toàn là đảo nhỏ!" Triệu Tín lắc đầu cười khổ!
Triệu Tín này trước kia từng theo ông nội tới đây giao dịch vài lần, tinh cầu này có thể coi là thiên đường giao dịch của giới tu sĩ!
"Ba trăm năm một lần? Chúng ta thật may mắn, vừa tới đã bắt gặp đúng dịp!"
"Đều ngồi xuống đi, ta phổ cập cho các ngươi kiến thức về Quỷ Đảo!"
"Lên lớp rồi, các bạn học ngồi cho ngay ngắn!" Bối Bối chớp chớp mắt!
"Ba ba, con cũng phải ngồi xuống cho ngay ngắn, thầy giáo tới rồi!"
Mọi người cười ha hả trước hai nhóc tì hoạt bát này, sau đó Lăng Vân giới thiệu sơ lược cho họ về tình trạng của Quỷ Đảo.
Muốn tiến vào bên trong Quỷ Đảo nhất định phải có Mãnh Quỷ Lệnh, không có Mãnh Quỷ Lệnh thì dù là quản sự của Thần Giới cũng phải tránh đường, Đế Quân Lệnh cũng chưa chắc đã có tác dụng. Còn khu vực bên ngoài thì không cần, nhưng lại đòi hỏi phải đúng ngày đặc biệt.
Mãnh Quỷ Lệnh này chỉ những thế lực cự đầu mới có, mỗi lần bái phỏng Quỷ Đảo đều sẽ giao vào tay sứ giả của họ!
Tấm lệnh bài này nói quan trọng thì cũng không quan trọng, ngoài việc có việc cần tìm Quỷ Đảo ra, thì nó chính là vé vào cửa của Quỷ Thị bên trong, mỗi một tấm lệnh bài có thể dẫn ba người vào bên trong Quỷ Thị!
Khu vực bên ngoài Quỷ Thị không có điều kiện hạn chế, ai cũng có thể tới, đây cũng là cơ hội duy nhất để tu sĩ của Thập Nhị Vực đặt chân lên Quỷ Đảo.
Tuy nhiên, khu vực bên ngoài Quỷ Thị của Quỷ Đảo quá hỗn loạn, không phải người bình thường thì sẽ không tới đó, trừ khi con bài tẩy của ngươi thực sự rất cứng!
Quan trọng nhất là tiền tệ giao dịch của họ không phải linh thạch, mà là Quỷ Tệ. Quỷ Tệ này là vật hoán đổi mà có, dùng linh khí, tiên khí, thần khí đều có thể đổi được, còn có những thứ khác như võ kỹ, công pháp, trang bị, phù chú, đan dược đều có thể quy đổi ngang giá, nhưng một khi đã đổi rồi thì tuyệt đối không được trả lại!
Quỷ Tệ giao dịch còn dư, ngươi chỉ có thể đợi ba trăm năm sau, khi Quỷ Thị lần tới bắt đầu mới có thể mang ra dùng tiếp!
"U u!!!"
Từ vùng cao phía xa truyền tới một tiếng sói tru!
"555~"
Sau đó còn có một hồi tiếng quỷ khóc!
Thiến Thiến và Bối Bối sợ hãi vội vàng ôm lấy nhau, Lăng Vân thì cười khổ!
"Vân ca! Đây là âm thanh gì vậy? Đáng sợ quá!" Da đầu Triệu Tín tê rần! Cảm giác xung quanh tràn ngập sự âm u!
"Quỷ khóc sói gào chứ còn gì nữa!" Dạ Phi đảo mắt, cạn lời tới mức muốn chết, nghe rõ mồn một thế mà còn hỏi? Có muốn lấy lại can đảm cũng không nên như vậy chứ!
"Đúng là quỷ khóc sói gào, Quỷ Thị ba trăm năm một lần bắt đầu rồi, nghe thấy tiếng này nghĩa là phải tới Chiêu Đãi Thành của Quỷ Đảo!" Lăng Vân đứng dậy giải thích với họ!
"Hóa ra là hôm nay, chà chà, lần này ta phải mở mang tầm mắt mới được!" Dạ Phi xoa xoa khuôn mặt mình, không giấu nổi vẻ vui mừng!
"Trước khi tới Chiêu Đãi Thành, hãy phục dụng thứ này!"
Lăng Vân vừa nói, trong tay liền xuất hiện bốn viên châu màu đỏ một nửa, những người khác đều không có phản ứng gì.
Triệu Tín vừa nhìn thấy liền sáng mắt lên, đây chẳng phải là viên tu vi châu tương tự như viên mà muội muội Long Giai Ni của hắn đã nuốt sao?
Thế nhưng khi thấy chỉ có bốn viên, hắn liền biết mình không có phần!
Lăng Vân thấy biểu cảm đó của hắn liền gõ vào đầu hắn, hừ giọng nói: "Thứ này không hợp với ngươi, ngươi đã là Tiên Đế trung kỳ rồi, lo mà tu luyện cho tốt đi!"
Triệu Tín bĩu môi, lầm bầm: "Là không có tác dụng, ta chỉ muốn nếm thử mùi vị xem sao thôi mà!" Nói xong lại lén lút nhìn bốn viên châu kia.
Mặc dù Triệu Tín lầm bầm rất nhỏ nhưng mọi người đều nghe thấy, vội vàng từ trong hư không mỗi người lấy một viên rồi nuốt chửng ngay lập tức! Để tránh bị Triệu Tín nhòm ngó!
"Ba ba, Thiến Thiến cũng muốn!"
"Soái thúc thúc, đừng có keo kiệt!" Bối Bối bĩu môi, mắt nhìn chằm chằm Lăng Vân, không cho thì nhìn!
"Cho hai con đây..." Lăng Vân đầy vạch đen trên trán, lấy từ lòng bàn tay ra hai viên kẹo giống hệt, giống tới chín phần đưa cho hai nhóc tì!
"A ha, a ha!"
Hai nhóc tì liếm liếm miệng, không nuốt ngay mà thưởng thức vị ngọt, cứ ngậm từ từ trong miệng!
Triệu Tín nuốt nước miếng, nhìn hai nhóc tì, thầm nghĩ trong lòng, không xong rồi, chắc chắn là ngon lắm, mẹ kiếp, vậy mà mình không có phần!
"Lăng Vân ca, ăn cái này có tác dụng gì vậy, sao cơ thể muội thấy hơi trướng?"
Long Yên Nhiên ngại ngùng hỏi, vốn dĩ nàng không muốn mở lời trước, nhưng mấy gã đàn ông này cứ im lặng, nàng thấy lạ, chẳng lẽ bụng họ không trướng sao?
Lăng Vân mỉm cười: "Đồ tốt cả đấy, đây là thứ ta làm ra tối qua, đợi khi bụng các ngươi hết trướng, tu vi sẽ đạt tới Ngụy Tiên Đế!"
"Cái gì? Tiên Đế… Tiên Đế…" Dạ Phi nuốt nước miếng!
Dạ Phi lập tức không thể bình tĩnh nổi, mẹ kiếp, một viên châu này có thể trở thành Tiên Đế? Tuy là ngụy Tiên Đế nhưng cũng cực kỳ lợi hại rồi! Đủ để gây chấn động Thập Nhị Vực!
Thấy họ đều lộ vẻ kinh ngạc, Lăng Vân nói thêm: "Khụ khụ, đây là tạm thời thôi, có giới hạn thời gian đấy!"
Họ không hề thất vọng, trái lại còn vô cùng phấn khích, sức mạnh quá đỗi kinh ngạc, Hứa Lạc là người thấm thía rõ nhất, sức mạnh đang dần tuôn trào này có công dụng tương đương với tấm phù chú kia!
"Ba ba, sao bụng Thiến Thiến không trướng?"
"Bụng Bối Bối cũng không trướng!"
Hai nhóc tì nghiêng nghiêng đầu, nãy giờ vẫn lén nghe họ nói chuyện, rõ ràng là ăn cùng một thứ, sao hai đứa lại không có cảm giác gì nhỉ?
"Hai con còn quá nhỏ nên sẽ không có cảm giác đâu, hiểu chưa?" Lăng Vân cạn lời cười nói!
"Con cũng thấy vậy, a ha!" Thiến Thiến ra vẻ đã hiểu.
Những người khác nhìn thấy liền thầm cười, sao Thiến Thiến và Bối Bối lại dễ bị lừa thế không biết!
Dạ Phi nhớ lại chuyện tối qua, nhìn ánh mắt của Long Hành Thiên và Hứa Lạc đang nhìn mình, hơi ngượng ngùng buông tay, sau đó cười ngây ngô!
Hóa ra việc lớn mà mấy người họ không ngủ tối qua chính là đi mua một lô vũ khí! Nào là súng máy, súng phóng tên lửa đều có vài khẩu! Cả ba người đều có, được cất trong nhẫn trữ vật mà Triệu Tín đưa cho!
Đều là ý tưởng tồi của Dạ Phi, nói rằng Thập Nhị Vực nguy hiểm, thực lực mấy người họ không đủ, để có phương tiện hộ thân nên đề nghị mua một lô! Còn đi lừa của Mã Như Long thuộc Long Tổ Giang Bắc mấy khẩu súng ngắm và lựu đạn khói các thứ! Tóm lại là không mua được trang bị gì đều đi lừa của hắn, đến cả xe máy địa hình cũng kiếm được một chiếc!
Ai ngờ bây giờ thực lực hộ thân đã có, thứ này lại trở thành đồ bỏ đi!
"Các ngươi đi theo ta, phải tới Chiêu Đãi Thành rồi!" Lăng Vân một tay ôm một đứa trẻ, trực tiếp bước vào hố đen, những người phía sau đều vô cùng cẩn trọng, dù sao cũng là lần đầu tới!
Xung quanh đen kịt, giống hệt hố đen, cho nên Lăng Vân rất táo bạo, dưới sự chứng kiến của mọi người mà bước ra, kỳ lạ là không ai phát hiện, đúng là say thật rồi!
Lăng Vân sau đó điểm vào mi tâm của Long Hành Thiên, Long Yên Nhiên và Hứa Lạc, truyền cho họ ngôn ngữ thông dụng của Thập Nhị Vực!
Ngoài Chiêu Đãi Thành, đèn đuốc sáng trưng! Trong thành sáng rõ như ban ngày!
Hai tên thú nhân vạm vỡ canh giữ cổng thành!