Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Nhìn nghiêng, mặt anh hơi co lại. Anh đứng lên, chào nhanh mọi người, rồi quay lưng và đi xa dần.

Ống kính zoom cực mạnh Nikon lướt theo cử chỉ của Jonathan cho đến tận lúc anh rời khỏi sân hiên quán cà phê. Hình bóng anh bị nhòa mờ đi. Ryan tắt máy, đứng lên và nhìn theo người đàn ông trẻ đi xa dần qua lớp voan đen mỏng của ô cửa sổ, trên tầng ba khu chung cư nhà mình, nằm ở mé bên kia của quảng trường.

- Chả có tí tinh thần đối đáp nào, để bị xéo lên chân mà chẳng nói gì hết… Cũng hay ho đấy, nhưng việc vẫn chưa thực sự cất lên đâu. Có thể cho là… 10/20, hơi thôi, - hắn lầm bầm trong miệng.

Hắn lau bàn tay nhớp nháp của mình lên quần jeans và kéo áo phông đen để lau mồ hôi trán. Màu đen ít bẩn hơn và đó là lợi thế của nó. Khi đưa mắt lướt nhìn trên sân hiên quán cà phê, hắn nhận thấy có hai phụ nữ khá lịch thiệp. Hắn biết một trong hai người vì đã có dịp quay phim hai ba lần gì đó nhưng không thành công. Hắn chĩa ống kính về phía họ, ống kính đã được trang bị micro parapole siêu định hướng mới. Hắn lại đeo tai nghe và tiếng nói của những người đàn bà phát ra với một âm lượng mạch lạc đáng kinh ngạc. Ryan đã không hối tiếc gì khi mua nó: cách xa hơn tám mươi mét, hắn nghe họ nói rõ ràng hệt như hắn đang ngồi cùng bàn với họ vậy.

- Có đấy, thật mà, - một bà nói - Tôi đảm bảo với chị đấy. Ấy thế mà tôi đã giữ trước rồi đấy. Ít nhất là sáu tháng. Và đương nhiên là tôi đã đặt chỗ hết tất cả. Máy bay, khách sạn… Toàn bộ.

- Quả là chẳng suôn sẻ lắm, - người kia vừa đáp lại vừa lắc đầu. Chị đã mua bảo hiểm cho việc hủy đặt chỗ chứ?

- Tất nhiên rồi! Chị biết không, ba năm trước tôi đã bị một vố rồi. Bây giờ tôi phải cẩn thận.

- Nếu tôi là chị, tôi sẽ đổi hãng làm việc. Với lý lịch trình độ bằng cấp của chị, chị sẽ tìm được công việc mà chị muốn. Còn tôi thì có vẻ như kẹt hơn…

Ryan quay một lúc, chẳng tác dụng gì. Tuần trước hắn đã phát hiện thấy ô cửa sổ phòng ngủ của hắn ở phía bên kia tòa nhà quay xuống khu vườn nhà người phụ nữ trẻ ấy, và cách chín mươi tư mét. Hơi xa nhưng với một tiêu cự đúp thì vẫn tiến hành được. Căn hộ của Ryan nằm trên tầng ba rõ ràng là một vị trí đắc địa.

Tòa chung cư quay ra một bên là quảng trường, ngay ở góc và có tầm nhìn bao trùm hết khoảng sân hiên của quán cà phê, phía kia thì quay sang một dãy vườn của khu nhà riêng và khu cao tầng. Khu vườn là nơi thường diễn ra các màn sinh hoạt gia đình hạnh phúc vui vẻ. Nhiều trong số họ đã đạt đến nấc tiên định 12/20, ngưỡng do Ryan đặt ra để được đăng trên trang blog của hắn.

Hắn nhấp một ngụm coca, rồi lại đưa mắt lia suốt khoảnh sân hiên. Hắn nhận ra một cặp xa lạ chừng ngũ tuần, đang trò chuyện sôi nổi, hắn liền chĩa ống kính về phía họ.

- Khi nói với anh, - người đàn bà nói, - tôi có cảm giác nói với một bức tượng bằng sáp vậy.

Ryan zoom lại gần khuôn mặt người chồng, nửa như ăn năn, nửa như thờ ơ.

- Mà còn tệ hơn thế cơ, - người đàn bà tiếp tục nói, - sáp còn bị tan chảy dưới ánh nắng mặt trời. Trong khi thì anh ấy mà, chẳng gì khiến anh tan chảy được, anh lúc nào cũng lạnh cứng. Một bức tượng bằng đá cẩm thạch thì đúng hơn. Vâng, đúng thế, bằng đá cẩm thạch. Hệt như một nấm mồ. Anh cũng chẳng nói nhiều hơn một nấm mồ đâu. Không cách nào có thể trò chuyện hay giao tiếp được…

Khi nghe thấy những từ này, Ryan cảm thấy như có một luồng hận thù ập đến và hắn tắt ngay máy quay. Không thể giao tiếp. Lời trách cứ mà người ta dồn cho hắn ngay khi bắt đầu làm việc, với tấm bằng kỹ sư trong túi. Bảy năm sau lời trách cứ ấy vẫn còn rền vang trong đầu hắn.

Hắn như lại nhìn thấy gã DRH*, với vẻ mặt ngờ nghệch ngây thơ, chất giọng thảo mai, giải thích cho hắn nghe mớ lý thuyết mù mờ ngớ ngẩn của anh ta. Có nhiều hình thức thông minh, theo anh ta, tuy vị trí của anh ta mà đề cập đến vấn đề này thì chẳng hợp lẽ tí nào. Thông minh lý tính không phải là cái duy nhất. Thông minh cảm tính cũng có tầm quan trọng của nó.

☆ ☆ ☆

DRH: Directeur des ressources humaines - Giám đốc phụ trách nhân sự.

Thông minh cảm tính… Còn điều gì mà người ta chưa phịa ra để trấn an những kẻ ngố đây… Tại sao lại không có cả Thông minh cơ bắp, Thông minh tiêu hóa, Thông minh đại tiện chứ?

Sự thật là hắn đã bị loại bởi không chịu hạ mình giống như những người khác xuống trình độ của đám u mê để nói chuyện với chúng. Trên thực tế, đó chính là điều họ chờ đợi nơi hắn. Trong vương quốc những kẻ ngốc, ai nói được tiếng của thằng đần thì sẽ là vua. Người ta nên dạy thứ ngôn ngữ này ở trường Berkeley hoặc Stanford thay bằng dạy Ngôn ngữ C hoặc Ngôn ngữ Lập trình. Hơn nữa, trên chính trường cũng thế, các dân biểu nói với quần chúng những điều bay bướm vớ vẩn mà dân chúng muốn nghe. Càng bay bướm vớ vẩn bao nhiêu thì càng chắc chắn được bầu bấy nhiêu.

Ryan hít sâu thở nhẹ để tự trấn tĩnh. Sẽ chỉ còn thiếu chuyện hắn bị một cơn đột quỵ nữa thôi. Như vậy, bọn ngố kia hẳn sẽ đánh gục hắn.

Mỗi lần tái hiện những gì diễn ra hồi khởi đầu lập nghiệp của hắn thì đều thế cả. Hắn lại nhìn thấy những màn tuyển mộ và sau đó là hắn bị sa thải. Người ta tra tấn hắn để biết vì lý do gì mà hắn lại bị buộc cuốn gói quá nhanh. Những cuộc phỏng vấn mà hắn cảm thấy bị hạ nhục ghê gớm, người ta hỏi những câu liên quan đến cá nhân hắn, hết sức thầm kín. Các thú tiêu khiển của tôi thì liên quan gì đến vị trí làm việc? - hắn đã muốn gào lên với họ. Liên quan đếch gì đến các người nếu như tôi sống với vợ/bạn gái hay không chứ? Hắn nên nói điều ấy với họ, và lỉnh lẹ cho nhanh, và nhất là nên từ chối thẳng những màn dàn dựng theo tình huống, những trò chơi với vai diễn rẻ tiền ấy… Và lúc nào thì cũng là những lời kết luận vội vã, lố bịch, thảm hại của họ: Cần giám sát mối liên hệ… Sẽ gặp khó khăn khi làm việc theo ê kíp… Không thể giao tiếp được.

Ryan xóa nhanh đoạn phim vừa ghi.

Hiện giờ hắn đành chấp nhận một công việc thuộc lĩnh vực lập trình cơ bản, được trả lương bèo bọt. Làm việc tại gia là tiện ích duy nhất của nghề này, được tính lương toàn thời gian nhưng hắn chỉ làm một nửa ngày thì đã xong.

Hắn uống liền ba ngụm coca, đầu óc quay cuồng, rồi quay sang màn hình máy tính của mình. Một trăm bảy mươi sáu like và mười hai comment cho bài đăng mới đây nhất của hắn, đoạn clip quay một gã đã đổi ý bốn lần liền khi gọi món, thế rồi khi ăn món hamburger của mình thì lại có vẻ hết sức uể oải, và thổ lộ với bạn rằng rốt cuộc hắn lẽ ra nên chọn món hot dog. Một vẻ mặt thuần khiết của Bờm*. Xem mà cười đến vỡ bụng.

☆ ☆ ☆

Nguyên bản: Một gã ngố trong làng.

Trang blog của hắn, Minneapolis Chronicles, chứa đầy những màn dạng này. Những biển hiệu quảng cáo này nọ đem lại cho hắn vài đồng đô la. Thì có vẫn còn hơn không chứ. Hắn đã đắn đo muốn đặt tên cho blog là Cuộc đời những thằng đần, nhưng rốt cuộc đã công khai thích chọn tên một ngôi làng khá xa thành phố San Francisco. Hắn thường quay cận cảnh, nên khó có thể nhận ra các địa điểm được quay trong phim. Đó là một mẹo vặt để được yên thân. Luật pháp của thành phố California rất rõ ràng: phải có sự đồng ý của tất cả mọi người có mặt trước khi quay phim tại một địa điểm công cộng. Ở Minneapolis, nơi khỉ ho cò gáy của vùng Middle West , thì người ta được tự do thoải mái, thích quay gì thì quay.

Và chính vì thế mà hắn chia sẻ những tràng cười vỡ bụng của mình với một nhóm khán giả trung thành của trang blog. Bởi xã hội được lũ đần tổ chức cho lũ ngố, - hắn tự nhủ, thì tốt hơn là nên cười nhạo nó thay bằng rên rỉ than thân trách phận và biến nó thành một vết lở loét.

Do cứ mãi quay phim những người trong khu phố, hắn rốt cuộc đã biết tên của họ và những mẩu chuyện về họ. Phần lớn chẳng có gì thú vị, chúng khiến ta mất hứng với những câu chuyện vặt vãnh và tầm thường, nhưng đôi khi trò nhảm nhí lại biến sự tầm thường thành kỳ thú.

Ryan nhấp tiếp một ngụm coca, rồi quay máy về phía hai phụ nữ trẻ ngồi trước hai tách trà lớn bốc hơi nghi ngút. Một trong số họ sắp lấy chồng và kể cho bạn gái nghe dự án cuộc sống của cô. Ryan đã không thể không tủm tỉm cười khi nghe thấy chất giọng mang vẻ ngây thơ của cô dâu tương lai. Cô nàng này có tiềm năng đây.

Hắn chỉnh độ nét. Khi mở ống tiêu cự đến f8, hắn đã có đủ độ sâu cho phạm vi quay. Và một miếng tẩy để gỡ cặp lông mi giả và những mụn trứng cá được phủ một lớp kem dày.

- Với Bob ấy mà, bọn tớ chia sẻ với nhau đủ mọi chuyện, - cô gái nói.

- Cậu gặp may đấy, - cô bạn lên tiếng. Tớ hả, Kevin hả, anh ấy luôn tìm ra một lý do để không dọn bát đĩa. Phơi quần áo cũng không. Tớ bực mình lắm rồi đấy.

- Uầy, tớ hiểu rồi. Với Bob, bọn tớ chia sẻ vai trò, công việc, tất tật. Thậm chí cả tiền bạc nữa, bọn tớ chia đều những khoản chi tiêu. Mọi chuyện đều rõ ràng rành mạch.

- Ô, các cậu hay thật đấy. Chúng tớ hả, cứ lộn tùng phèo, chẳng có quy tắc gì hết…

- Đây nhé, cậu sẽ thấy, ví như với căn hộ mà chúng tớ sắp mua, thì Bob, anh ấy đã nói với tớ: “Tốt nhất là chia các khoản chi tiêu: chúng mình sẽ để anh đứng tên căn hộ và anh sẽ trả góp hàng tháng. Anh thanh toán tất. Còn em, em trả thuế, thanh toán các hóa đơn, thức ăn hàng ngày, các kỳ nghỉ”. Anh ấy đã tính toán rằng các chi phí xấp xỉ nhau, như vậy là công bằng và sẽ chẳng ai cáu giận ai cả.

- Nhưng… thế nếu một ngày nào đó mà các cậu sẽ ra tòa ly dị… anh ấy sẽ có căn hộ… còn cậu… cậu sẽ chẳng có gì nữa ư?

- A… chưa gì đã thế rồi… Đó là người đàn ông trăm năm của tớ, chúng tớ sẽ làm đám cưới, còn cậu thì chỉ nghĩ đến ly dị.

- Nhưng mà…

- Cậu… cậu không tin vào tình yêu…

Ryan cắn môi. Hắn quay thêm vài giây nữa, biết đâu có dịp dùng, rồi tắt máy. Xong đâu đấy, hắn phá lên cười.

- Đấy, thế là xong! Em đã kiếm được chiếc vé để đi Minneapolis rồi, cô nàng xinh xắn ơi!

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle