Bỗng Dưng Muốn Sống

Lượt đọc: 927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Sương mù vừa tan sạch trên vịnh San Francisco, và đảo Alcatraz bỗng bất thình lình xuất hiện phía xa xa, được phủ trùm một màu xanh lơ. Trong làn gió nóng, người ta ngửi thấy mùi thơm nồng của biển, và người ta nghe thấy tiếng lách cách của dây chão va vào cột buồm của những con thuyền buồm đang được thả neo. Jonathan lấy hết sức hít căng lồng ngực. Anh thích khoảnh khắc này trong những ngày mùa hè, lúc mà làn sương sớm tan nhanh như một trò ảo thuật, nhường chỗ cho một vầng dương rạng rỡ mà chỉ vài phút trước đó thôi, ta còn không thể nhận thấy nó.

Đúng ra mà nói thì rất hiếm khi anh đến kè cảng vào Chủ nhật, ngày mà theo anh là hơi quá nhiều khách du lịch, nhưng hôm đó, dẫu không muốn nhưng anh cảm thấy bị hút về phía ấy. Đúng là anh rất ghét những ngày cuối tuần mà không có con gái, khi bộ luật khắc nghiệt về sự xen kẽ một trong hai kỳ nghỉ cuối tuần buộc anh phải đơn độc, rất đơn độc. Nhưng anh đã học thói quen đi chơi vào những dịp Sunday Streets hiếm hoi: toàn bộ một phần của thành phố trở thành khu đi bộ, những con phố rốt cuộc thì cũng đã được dành tặng cho khách bộ hành và những người đi xe đạp.

Đầu buổi sáng đã rất nhọc: anh phải dùng tay nhổ đám cỏ dại ba lá tròn mọc trong vườn sau nhà và phun sun-phát sắt cho đám vườn quay ra phố, để diệt rêu.

Xung quanh anh, khách bộ hành đổ xô đến con đê chắn sóng trong sự vô tư thoải mái và thân thiện. Đám trẻ con chạy lon ton, cười giòn tan, mút những cây kem khổng lồ đang tan chảy và nhỏ giọt dọc theo miếng ốc quế. Hương vị i-ốt của làn gió biển đôi lúc bị gián đoạn đây đó bởi mùi thơm lừng của bánh kẹp thịt hoặc bánh tẩm bột rán nóng hổi tỏa ra từ những gian hàng cạnh đó. Những đoạn hội thoại vang lên trong khung cảnh náo nhiệt vui vẻ.

Dòng khách bộ hành dẫn anh đi một cách hết sức tự nhiên về phía góc con đập chắn sóng, từ đây ta có thể nhìn thấy hải cẩu nằm thành đàn trên những hòn đảo nổi. Anh đã thấy chúng hàng trăm lần nhưng cũng không sao ngăn mình liếc nhìn khi đi ngang sát bên cạnh. Thân thể láng bóng của chúng rúc sát vào nhau, nằm ép lên nhau, hệt như những thân hình nhớp nháp của khách du lịch chen chúc trên dãy lan can để quan sát chúng. Đám hải cẩu hoàn toàn thờ ơ trước sự ngó trộm của đám người.

Anh không thể ngăn mình tự hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm nếu như đoạn cầu kia bị gãy do quá tải, đẩy cả nhóm tò mò kia vào làn nước lạnh của Thái Bình Dương. Công ty đã xây dựng nó ư? Người lắp đặt nó? Hoặc những người quản lý của Pier 39, chính họ đã biến khu đê chắn sóng này thành một không gian thương mại thu hút các đám đông? Kể từ khi anh bán bảo hiểm cho các tiểu thương trong vùng, đầu óc anh bị vẩn đục bởi các dạng câu hỏi này. Một sự biến dạng theo nghề nghiệp thực sự.

Anh tiếp tục đi dọc theo kè đê, thi thoảng lại bị một thanh niên chạy pa-tanh sượt qua sát bên. Một ban nhạc jazz nhỏ với những chiếc kèn đồng lấp loáng đang chơi lại một bản của Sidney Bechet. Xa hơn chút nữa, một người đàn ông chừng lục tuần vỗ đủ các túi áo quần của mình một cách loạn xì ngầu.

- Nó đâu mất rồi! - ông nói. - Nó đâu mất rồi thế này!

- Gì vậy? - người đàn bà với cặp kính to sụ đứng bên cạnh ông ta hỏi lại. - Ông đang nói về cái gì thế, lại nữa ư?

- Cái ví tiền của tôi ấy! Nó đã biến mất tiêu rồi!

- Chắc ông đã để nó ở khách sạn rồi. Bây giờ ông quên đủ thứ…

- Ô, không đâu… Tôi đã đem nó theo mà… Tôi chắc chắn thế… Tôi… A! Nó đây rồi! Trong túi quần sau, - ông vừa nói vừa vỗ vỗ vào mông bên trái.

- Ông bị lẫn mất rồi, ông bạn già đáng thương của tôi ạ…

Jonathan lặng nhìn cặp vợ chồng già với một vẻ mủi lòng. Rất ít khả năng anh được trải nghiệm kiểu quan hệ này vào một ngày nào đó.

Anh và Angela đã ở với nhau trong suốt bảy năm ròng.

Và khi cô rời bỏ anh, trách nhầm anh đã lừa dối cô, thì anh đã cảm thấy một cơn choáng váng thực sự, một giai đoạn ủ rũ, sau đó là cô đơn và sự trống vắng.

Tiếng chuông xe đạp kêu lảnh lót lôi anh ra khỏi luồng suy nghĩ của mình.

Xe hơi bị cấm trong đoạn đường này, xe đạp và người đi bộ lấy lại quyền của mình, hân hoan chiếm hết phần lòng đường.

Tín hiệu đèn giao thông đã mất tác dụng, cứ nhấp nháy không ngừng đến mức tuyệt vọng. Thời gian trôi đi, đám đông càng ngày càng trở nên đông hơn, đi lượn trên các con phố, phát tán niềm hoan hỉ vui vẻ vào từng ngóc ngách các con hẻm của thành phố.

Thi thoảng, Jonathan đưa mắt nhìn điện thoại di động của mình để kiểm tra xem có thư điện tử hoặc tin nhắn nào không. Các tiểu thương đôi khi giải quyết các vấn đề hành chính của họ vào ngày Chủ nhật và khi ấy sẽ gửi email ngay cho anh. Dẫu có lúc cảm thấy bị họ làm phiền, nhưng những cuộc tiếp xúc ấy làm nhẹ đi trong anh nỗi đau đớn do sự cô đơn hành hạ. Đầu óc bận bịu là cách tốt nhất để tránh nghĩ đến những rắc rối của chính mình, - Jonathan tự nhủ. Thay vì không được vui vẻ thì anh bận rộn vì công việc.

Anh đang thư thái bước đi thì chợt bị thu hút bởi một nhóm người đang hết sức náo động. Một nữ vũ công kéo theo cả trăm người tham gia nhảy trên một nền nhạc nhịp nhàng được phát ra từ những chiếc loa lớn.

- Cô ấy thật điệu nghệ, đúng không? - một bà luống tuổi đội một chiếc mũ rộng vành thì thầm vào tai anh. Đó là Babeth, một người đàn bà Pháp. Sunday Street nào bà ấy cũng đến đây, và mỗi lần đến lại kéo theo rất nhiều người đi cùng với mình.

Nhựa sống tràn trề làm sao…

Jonathan cũng có nguồn gốc Pháp, đằng mẹ anh. Anh được sinh ra ở vùng Bourgogne và đã sống một phần tuổi hoa niên ở đó, trong một ngôi làng nhỏ thuộc vùng Clunysois. Cha anh, một người gốc Califonia, đã học được ở đó những bí quyết của nghề trồng nho và làm rượu vang khi làm việc cho một ông chủ sản xuất nho nổi tiếng. Ông đã gặp cô gái sau này trở thành vợ ông. Vài năm sau, gia đình đến lập nghiệp tại quận Monterey, nằm ở phía Nam thành phố San Francisco. Tại đây họ đã mua lại một trang trại trồng nho làm rượu vang đang bị phá sản. Một thập kỷ làm việc cực nhọc đã cho phép họ từ từ dựng nên cơ nghiệp rượu vang của mình, và cuối cùng, họ đã đạt được một danh tiếng nhất định. Thế rồi vào một ngày trong tháng Ba năm ấy, một trận cuồng phong lốc xoáy đã phá hủy toàn bộ cánh đồng nho. Do không mua bảo hiểm, cả trang trại đã bị phá sản. Cha của anh đã không bao giờ gượng dậy nổi sau trận ấy.

Các vũ công a-ma-tơ vui nhộn đã vào được nhịp hết sức đồng điệu, các động tác nhảy y chang nhau, tất cả diễn ra cùng lúc. Có thể nói như có cái gì đó kết nối họ với nhau. Jonathan cảm thấy trào lên trong mình ham muốn đến nhập hội với họ, chui vào giữa đám đông và tan chảy trong nhịp điệu âm nhạc cuồn cuộn cuốn hút ấy. Anh hơi ngập ngừng, một kiểu nhút nhát không đúng chỗ, rồi nhắm mắt lại, cảm thấy những cú đập rung lên trong cơ thể anh.

Anh quyết định và vượt qua sự ngập ngừng khi người ta nắm lấy tay anh. Anh phác một động tác lùi và cùng lúc mở choàng mắt. Một cô gái trẻ đứng ngay trước mặt anh, siết nhẹ bàn tay anh giữa những ngón tay màu nâu sáng thanh mảnh. Một cô gái Bô-hem. Dáng người mảnh khảnh, cô gần như vô hình giữa những nếp gấp của bộ trang phục màu sẫm mặc trên người.

- Tôi sẽ xem vận mệnh tương lai cho anh.

Cô nhìn anh đăm đăm bằng cặp mắt đen tuyệt vời của mình. Ánh mắt hừng hực, sâu thẳm, thiện tâm mà không hề mỉm cười. Xung quanh, đám đông cứ sượt qua người họ trong lúc khiêu vũ.

Ánh mắt cô gái trẻ khi ấy dần trượt xuống bàn tay của Jonathan. Những ngón tay ấm nồng và mềm mại của cô nhẹ nhàng tách rộng những ngón tay của Jonathan, một cái bóp tay dịu dàng gần giống như một sự vuốt ve âu yếm. Anh cảm thấy bối rối bởi cảm giác khi đụng chạm với cô ấy.

Cô hơi cúi xuống nhìn lòng bàn tay anh. Anh để mặc cho làm, còn mình thì đứng yên, gần như thưởng thức sự đụng chạm bắt buộc này, và đương nhiên, cũng là do tò mò muốn biết cô ấy sẽ đoán được những gì cho vận mệnh của anh. Khuôn mặt thản nhiên của cô gái Bô-hem mang những nét đều đặn, cặp mi dài đen nhánh hơi cong, và mái tóc đen dày của cô được kéo rất khéo lại phía sau lưng.

Bất thình lình cô chau mày và những nếp nhăn hằn rõ trên trán. Cô từ từ ngẩng đầu lên, mặt biến dạng. Jonathan bắt được ánh mắt cô gái, nó đã thay đổi hoàn toàn, và điều ấy khiến máu anh như đông lại. Chính cô gái cũng có vẻ rất lúng túng, hoảng loạn.

- Có chuyện gì vậy?

Cô gái lắc đầu và thả tay anh ra, nín thinh.

- Cô đã nhìn thấy gì hả?

Vẻ mặt kín như bưng, cô lùi lại và cụp mắt xuống. Jonathan cảm thấy rất không ổn chút nào.

- Gì hả? Có chuyện gì? Hãy nói cho tôi biết đi!

Cô gái nhìn đăm đăm vô định phía trước mặt, môi cô run run.

- Anh… anh sẽ…

- Sẽ làm sao?

- Anh sẽ…

Bất thình lình cô gái đột nhiên quay gót và chạy trốn.

- Đợi tôi đã, Lisa! - một giọng nói mạnh mẽ chợt vang lên trong số khách qua đường.

Đó là một phụ nữ Bô-hem khác, với thân hình vạm vỡ hơn nhiều. Nhưng cô gái mang tên Lisa tiếp tục chạy trốn, len lỏi giữa đám đông, uyển chuyển như một con mèo.

Đến lượt mình, Jonathan cũng lao theo cô, nhưng vào đúng lúc ấy một chiếc xe đạp trườn đến đã cản đường anh, rồi lại một chiếc khác theo ngay đằng sau. Cả một gia đình đi dạo bằng xe đạp trước mặt anh mà chẳng để lại bất kỳ khoảng trống nào. Anh tức tối nhưng cố dõi mắt theo để khỏi mất dấu cô gái, sợ hãi trước ý tưởng sẽ không còn nhìn thấy cô ấy nữa. Anh chấp chới trong cơn hoảng loạn! Nhất định phải đuổi kịp cô ta, nhất định anh phải biết.

Con đường thông thoáng trở lại, anh tiếp tục lao theo cô gái. Nữ nhân Bô-hem đã ở rất xa rồi, anh chỉ còn thấp thoáng nhận ra cô ta trong đám nhốn nháo toàn người và những khuôn mặt. Anh cảm thấy mình đang bị tuột dần… Nhưng anh muốn tin vào điều ấy. Anh phải đuổi kịp cô gái, anh phải làm, bằng mọi giá… Anh lao đi, huých khuỷu tay, rẽ đám đông tựa như một gã khùng. Những lời phản đối tóe theo anh, anh thậm chí còn chẳng thèm ngoảnh đầu lại, cặp mắt dính chặt vào hình bóng uyển chuyển, vì sợ nó sẽ tan biến đi mất.

Đôi lúc anh có cảm tưởng đã đến gần và rảo bước hơn nữa. Bất thình lình, cánh tay mạnh mẽ của một người đàn ông lực lưỡng hất mạnh anh lại phía sau.

- Ô này! Anh sẽ húc ngã người ta mất thôi!

Anh không đáp lại và nhào vào giữa hai khách du lịch Nhật Bản.

Anh chỉ gượng dậy được sau đó vài mét.

Cô ấy đâu rồi? Cô ấy đang ở đâu chứ? Anh hoảng hốt và bấn loạn đưa mắt nhìn chằm chằm vào đám đông. Anh đưa mắt lục soát từng khuôn mặt trong biển người kia. Nhanh lên! Bất thình lình, một dải tóc tết sam dài lộ ra ở phía bên phải. Anh dùng hết sức bình sinh lao về phía ấy, hai tay tung về phía trước để dễ trườn đi hơn giữa đám người. Anh gào tướng để thông báo trước. Kệ cho họ xô đẩy nhau, mẹ kiếp!

Bất thình lình, anh nhìn thấy dáng cô ấy, chính là cô ấy rồi! Anh lại nhào về phía cô ta, anh chạy, anh len lỏi, và cuối cùng cũng tiến lại được gần. Anh nhảy bổ lên trước và nắm chặt cánh tay cô ấy.

Cô quay phắt lại và đứng sững trước mặt anh, mắt nhìn xoáy thẳng vào anh. Jonathan thở đến hụt cả hơi; cô hình như cũng ngộp thở hệt như anh. Mồ hôi chảy thành dòng trên mặt cô, khiến cho cặp mắt đen thêm đen. Cặp cánh mũi cô phập phồng theo nhịp thở hổn hển đứt đoạn.

- Hãy nói cho tôi biết đi! Tôi có quyền được biết mà!

Cô gái tiếp tục nhìn anh đăm đăm, thở hào hển nhưng miệng nín thinh một cách tuyệt vọng.

- Tôi muốn được biết điều cô đã nhìn thấy! Hãy nói cho tôi nghe đi!

Anh giữ chặt cô ta. Những khách bộ hành bị hai người ngáng đường thi thoảng lại xô đẩy họ. Cô gái không hề chớp mắt. Jonathan không biết phải làm gì nữa.

- Cho tôi biết cô muốn bao nhiêu và nói đi!

Cô vẫn cứ im lặng.

Do tuyệt vọng, anh bóp mạnh cánh tay cô hơn nữa. Đau đớn khiến cặp mắt cô hơi nhòa đi, nhưng cô ta tiếp tục nhìn anh khinh khỉnh trong im lặng, vẻ sững sờ. Anh tiếp tục siết mạnh. Cặp môi cô cứ như càng mím chặt hơn.

Ngán ngẩm, anh chợt hiểu ra rằng cô ta sẽ chẳng bao giờ nói. Cặp mắt họ cứ nhìn xoáy vào nhau, mà không có lối ra.

Rốt cuộc anh đành buông cánh tay cô ta.

Ngạc nhiên làm sao, cô ta đã không nhúc nhích mà cứ đứng lì ra đó, đối diện với anh. Anh bối rối.

- Cô làm ơn đi…

Cô gái ấy không rời mắt khỏi anh. Dãy người đi dạo tự tách ra trước mặt họ rồi lại nhập làm một, bao bọc họ giữa đoàn người.

Jonathan tiếp tục nhìn cô nhưng chẳng đề nghị gì thêm nữa.

Vả lại, anh chẳng chờ đợi gì nữa.

Sau một lúc, cô ấy từ từ lên tiếng, như thể là rất lấy làm tiếc.

- Anh sắp chết rồi.

Rồi cô ta quay ngoắt đi và biến mất vào đám đông.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của laurent gounelle