Không phải ngày nào bạn cũng được nghe người ta thông báo cái chết của bạn đâu. Lời tiên đoán dưới dạng tuyên án đã khiến Jonathan rúng động. Anh đứng đó một mình, choáng váng, giữa đoàn người qua lại đang trưng ra tâm trạng hân hoan.
Buổi tối, lý trí của anh dần trỗi dậy chiếm thế thượng phong. Cho đến tận ngày hôm nay, chưa bao giờ anh để ý đến những lời các thầy xem tướng số, cũng chẳng quan tâm đến các bà bói nói, lẫn bà bói bài hoặc các nhà chiêm tinh khác. Hơn nữa, anh nhét cả mớ người đó vào cùng một rọ, những kẻ chuyên nhắm vào sự cả tin của đám người khốn khổ để kiếm tiền khi bắt họ trả tiền công. Anh hả, Jonathan Cole, là người có học vấn và tự đánh giá là khá thông minh. Không quá ngu xuẩn để có thể tin bất kỳ điều gì trong mớ lời nói tầm phào đó chứ? Thôi nào, nhất là đừng để tinh thần bị lung lay.
Nhất là đừng để tinh thần bị bất ổn, - anh nhắc đi nhắc lại điều này từ hai ngày nay. Nhưng có điều gì đó không khớp lắm trong lập luận anh đưa ra để tự trấn an: lời nói của cô gái Bô-hem không thể đã được nhắc bài trước bởi một động lực đòi tiền: cô ta đã bỏ trốn mà có đòi hỏi gì đâu…
Đừng nghĩ đến nó nữa. Ngay khi cảm thấy cơn lo âu bắt đầu đến mơn trớn tinh thần thì anh đã thành công chuyển hướng sự chú tâm của mình bằng cách đọc tin thời sự trên chiếc điện thoại thông minh hoặc chìm vào đọc các thư điện tử. Mơ tưởng đến những dự án của mình cũng là một cách tốt để nghĩ đến chuyện khác. Ví như dự án chuyển nhà của anh, chẳng hạn thế. Ngay khi kết quả làm việc cho phép anh kiếm được tiền lương khá hơn, anh sẽ thuê một ngôi nhà rộng rãi hơn, để Chloé có phòng riêng của bé khi đến ở với anh. Anh đã chán ngấy việc mở ra đóng lại chiếc tràng kỷ - giường trong phòng khách. Sau chuyện đó, anh có thể mơ đến việc thay xe hơi, dịp tự thưởng cho mình chút vui thú hân hoan…
Sáng ngày thứ Ba, anh thức giấc với một cơn đau đầu, được định vị và khá dữ dội. Chỉ cần vài giây đồng hồ là đủ để tinh thần đang lẩy bẩy của anh kết nối các sự kiện. Sự lo lắng choán lấy anh… và gặm nhấm anh. Một nửa giờ sau, anh nhấc điện thoại.
- Tôi muốn hẹn khám bệnh với bác sĩ Stern ạ.
- Đợi chút, tôi xem thời gian biểu trống của ông ấy đã, - một giọng nữ cất lên đáp lại, đầy tính chuyên nghiệp cũng như hết sức vô cảm.
- Là… khẩn cấp ạ.
Một giai điệu đàn dương cầm màu mè và não nuột vang lên. Anh kiên nhẫn đợi trong lúc mối lo lắng tiếp tục trào dâng trong lòng. Trong đầu anh, các ý tưởng tóe ra, nháo nhào và lộn xộn. Anh đã kịp thấy mình đang bị nằm viện, bị mổ não. Thực ra thì bảo hiểm của anh có thanh toán cho kiểu điều trị và chữa bệnh dạng này không nhỉ?
- Cứ giữ máy nhé, tôi có một cuộc gọi khác.
Lại đàn dương cầm, nhỏ tí tách những nốt nhạc êm dịu.
Qua khung cửa sổ để ngỏ, anh nghe thấy tiếng Gary kêu hét, đó là ông chủ cửa hàng bánh xốp nướng. Sân sau của cửa hàng được kéo dài nhờ một thảm cỏ vuông vức, nằm kề sát mảnh vườn sau nhà của Jonathan. Trong kỳ nghỉ học, đám con ông ấy chơi ở đó gần như suốt cả ngày, và Gary rầy la chúng ngay khi có dịp.
Tội nghiệp bọn trẻ cứ liên tục bị mắng mỏ oan. Phải nói rằng công việc làm ăn của ông ta không mấy phát đạt; dẫu bánh xốp nướng của ông rất ngon, nhưng khách hàng ít và cuối tháng chắc ông chật vật lắm…
Đàn dương cầm vẫn tiếp tục reo. Bất thình lình, Jonathan lấy lại được bình tĩnh.
Những cơn đau đầu, anh vốn đã có tiền sử kinh niên, vậy tại sao lần này anh lại bấn loạn chứ? Anh cảm thấy một cơn giận dữ bốc lên trong đầu, và cuối cùng đã gác máy. Tất cả đều là lỗi của cô gái Bô-hem chết tiệt ấy! Nếu ả không nhét vào đầu anh ý tưởng xuẩn ngốc vớ vẩn kia thì chắc anh đang không như thế này đâu!
Anh nổi đóa. Nổi đóa với cô ta, nổi đóa với chính mình vì dù không muốn nhưng đã để cho bị lôi kéo và bị ảnh hưởng. Làm sao mà cô ta đã có thể dám khẳng định một điều như vậy được chứ? Cô ta có quyền hành gì? Rốt cuộc thì thực sự cô ta đã biết gì về chuyện này chứ?
Hả? Và nếu thực sự là anh phải chết, thì sẽ là bao giờ đây?
Đó là thứ duy nhất quan trọng thôi, đúng thế không?
Anh ra khỏi phòng và đi ăn sáng bên ngoài. Cần thay đổi ý tưởng trước khi gặp lại các cộng sự, dẫu anh không có nhiều thời gian.
Bên ngoài, gió vẫn còn lành lạnh. Anh hít thở căng lồng ngực. Một trong những thứ miễn phí sau cùng dưới gầm trời này. Rồi họ sẽ tìm ra cách để bắt chúng ta phải trả tiền thôi, cái ngày mà chúng ta sẽ buộc phải thanh lọc không khí, ví dụ thế. Anh hân hoan vì đã ký vào bản kiến nghị trực tuyến để đòi cấm các loại xe gây ô nhiễm nhất.
Để cho nhanh, anh đến cửa hàng Gary’s. Vừa bước vào, anh đã ngửi thấy mùi thơm sực nức của cà phê hạt vừa rang. Khung cảnh ảm đạm - chỉ có một khách hàng, ngồi trong một góc - nhưng những bánh xốp nướng ở đây rất ngon, dẫu hơi bé so với giá tiền.
Gary lặng thinh tiến lại gần và lầu bầu một lời “xin chào” chỉ vừa đủ nghe. Cặp lông mày dày đen của ông ta lúc nào cũng chau lại nằm vắt trên cặp mắt ti hí hơi nheo, trong khi cả khuôn miệng ông ta nằm ẩn trong bộ râu rậm và nó khiến ông giống như một con gấu to.
Ông ta ghi các món gọi, cũng chẳng thích trò chuyện như thường lệ và tiết kiệm nụ cười. Ở quán ông ấy, sự khắc khổ và thiếu nồng ấm đã khiến cho tất cả mọi phương diện đều bị tàn tạ thêm.
Được gắn trên cao của bức tường bằng gạch đỏ, một màn hình ti-vi truyền đi khuôn mặt của nữ nhà báo kênh CNN, đang phỏng vấn Austin Fisher, quán quân môn quần vợt. Nếu giật giải quần hùng lần này, anh ta sẽ đạt kỷ lục tuyệt đối về số lần chiến thắng trong các trận ở Grand Slam. Áp lực vậy là rất lớn, - nữ nhà báo giải thích bằng chất giọng khá thoải mái.
Nhất là Austin Fisher vẫn chưa bao giờ thành công đoạt giải ở Flushing Meadow, nơi mà nền sân nảy nhanh không phải là lợi thế của anh ta, - nữ nhà báo nhắc lại và ranh mãnh ấn vào điểm đã gây ra thất bại.
Jonathan nhìn đăm đăm khuôn mặt thích tranh trận của nhà vô địch mà lúc này bóng hình anh ta đã bao phủ cả màn hình, biểu tượng Nike được in rải rác khắp nơi trên trang phục. Anh nhận ra ngay lập tức những hình ảnh của một trận đấu đã được phát lại, trận thắng mới đây nhất của quán quân. Hiếm khi cười, anh ta có một lối chơi hiệu quả đến mức tàn nhẫn và nó khiến cho cầu thủ này có vẻ lạnh lùng. Đó có thể là lý do tại sao anh ta đã hầu như không tài nào làm dấy lên được sự hứng thú và nhiệt tình nơi người hâm mộ, mặc dù thành quả siêu việt tuyệt vời mà anh ta đã đạt được.
Trong lúc ăn bánh xốp nướng, Jonathan chợt nhận ra rằng cơn đau đầu của anh đã biến mất.
Vào cuối bữa điểm tâm sáng thì anh đã quyết định xong. Anh sẽ tìm gặp lại cô nàng Bô-hem kia và sẽ bắt tòi ra những lời giải thích mà cô ta đang nợ anh. Không có gì tệ hơn khi ta không biết chắc chắn và mọi chuyện còn mơ hồ. Điều đó choáng hết tâm tưởng và ta tìm kiếm trong tuyệt vọng những câu trả lời mà ta không biết. Anh không có ý định dành cả phần đời còn lại của mình để suy nghĩ như một gã điên khùng, lẫn việc sống trong nơm nớp sợ hãi mà không biết lý do tại sao. Kỳ nghỉ cuối tuần tới, anh sẽ được biết thêm về chuyện này.
Anh thanh toán tiền và kiểm tra tiền thối lại. Lần trước, anh đã suýt bị mất tiền: Gary đã trả lại anh có năm đô la thay vì mười đô la. Jonathan tự hỏi liệu có phải là ông ta đã cố tình làm thế không.
Những ngày còn lại trong tuần trôi đi êm ả. Anh chú tâm vào công việc, ngày ngày chiến đấu để đạt được những mục tiêu mà anh cùng các cộng sự đã đề ra cho mình.
Điều đó sẽ xứng đáng để khóa miệng Michael lại. Người này một ngày nọ đã nói với anh, nửa đùa nửa thật: “Nếu tôi là một khách hàng thì cái bản mặt của cậu sẽ chẳng tạo được niềm tin tưởng nơi tôi đâu”. Rất thường xuyên câu nói đã diễn ra trong quá khứ ấy cứ đội mồ trỗi dậy, anh lại nhìn thấy cảnh ấy và nó cứ quay đi đảo lại trong tâm trí anh, và não bộ anh khi ấy được lấp đầy bởi ham muốn trả thù. Đánh gục Michael chắc sẽ trở thành hiện thực bằng cách luôn làm việc không ngưng nghỉ.
Thứ Sáu tới, Jonathan chợt nhớ ra rằng phiên giữ Chloé cuối tuần này của anh sẽ cản trở dự án đi gặp cô nàng Bô-hem. Dẫn con gái đi cùng để gặp cô ta là điều không thể chấp nhận… Thế nhưng anh cảm thấy không thể đợi lâu hơn được. Anh phải gặp lại cô ta, anh phải nói chuyện với cô ta. Anh không đủ can đảm để trăn trở thêm tám ngày nữa.
Rốt cuộc anh đành nhấc máy điện thoại.
- Angela hả, là anh đây, Jonathan.
Đầu dây đằng kia im lặng.
- A lô? - anh nói.
- Tôi nghe đây, Jonathan…
- Anh có… chút rắc rối… Anh…
- Để tôi đoán xem nhé: cuối tuần này anh bận phải không?
- Không nhưng mà… ừ mà có… tóm lại…
- Nói thẳng vào đích đi, Jonathan. Tôi có việc phải làm. Đám cây đang đợi tôi kìa…
- Anh chỉ muốn đưa Chloé về cho em sớm hơn dự kiến thôi, ngày Chủ nhật ấy.
Im lặng.
Một tiếng thở hắt ra ở đầu dây đằng kia.
Jonathan không cố nài.
Kỳ nghỉ cuối tuần đã đến. Sắp qua tuổi lên bảy, như thường lệ Chloé đem sự vui nhộn của nó đến lấp đầy ngôi nhà nhỏ. Thứ Bảy, hai cha con khởi hành đến bãi biển Stinson Beach. Đêm trước, gió thổi khá mạnh và những con sóng, hơi lớn hơn thường lệ, lao thẳng lên bãi cát và bắn tung tóe những tia nước mỏng manh mang đậm mùi mặn của biển.
Con bé chơi suốt cả buổi sáng trên bãi biển, đào một cái bể bơi trên cát, xây lâu đài và - trò chơi thích hơn cả của nó - chạy trong nước, nhảy đón những con sóng ập đến.
- Bố ơi! Đến chơi đi!
- Một lát nữa nhé, con yêu của bố.
Anh liếc mắt quan sát con gái trong lúc vẫn tiếp tục trả lời các thư điện tử của khách hàng. Nếu anh để tích chúng lại thì sau đó sẽ rất khó xử lý.
- Đi nào, bố ơi…
Nó rốt cuộc cũng kéo được bố đến bên mé nước, và nó nhảy lên bám cổ bố, miệng hét toáng vui vẻ, hất tung tóe thứ nước biển lạnh cóng vào bố nó. Tiếng cười của con bé bao trùm lên những tiếng la oai oái phản đối của Jonathan.
Họ chọn bàn trong khoảnh sân hiên của nhà hàng Parkside Cafe để ăn trưa, trong bóng râm một cây thông lớn mang mùi thơm tỏa ra từ hàng ngàn lá nhọn được hâm nóng dưới ánh nắng mặt trời.
Rồi Chloé hối hả chạy đến sân chơi dành cho trẻ nằm ngay phía đối diện.
- Đến với con đi! - nó cầu khẩn.
- Con ra chơi đi, bố xem con chơi là được rồi.
Anh ngồi trên một ghế băng, thầm ghen tỵ với niềm hân hoan vui sống của con gái và sự vô tư lự của nó. Anh nhìn nó chơi và cố gắng tận hưởng thời khắc ấy, nhưng làm sao có thể thư giãn được khi tâm tưởng ta xáo trộn do bị chất hàng ngàn thứ phải giải quyết và ta biết rõ rằng chúng sẽ tích tụ lại trong lúc ta ngồi đây, im lìm bất động chứ? Nhớ đến chúng, anh cảm thấy như cái gai nhọn dưới dạng những suy nghĩ ngấm ngầm và chúng choán lấy anh, hết cái này đến cái khác: gian hầm ngầm để chứa đồ, hàng ngàn tấm ảnh phải sao chụp và lưu trữ trước khi một tai nạn nào đó hủy hoại chúng, rồi còn phải đi chợ - phải nhớ mua giấy Sopalin -, tận dụng mùa hè để sơn lại các cánh cửa sổ trước khi chúng bị mục, lau rửa xe hơi, tưới vườn và, đương nhiên rồi… nhổ ngay đám cỏ dại lá tròn khi chúng lại tiếp tục mọc. A… và còn nữa, đúng thế, mẹ kiếp: trả lời Tatie Margie, bác ấy đã viết thư để báo cho anh biết tình hình của bác ấy bằng một lá thư viết tay xinh xắn mà hiện giờ chẳng ai còn làm như thế nữa. Một tháng rồi đấy… Xấu hổ quá đi…
Bất thình lình, hình ảnh những người đàn bà Bô-hem lướt qua tâm trí anh.
Anh hình dung ra họ, đứng xem bói trên con đê chắn sóng, trước trụ Pier 39. Phải kiên nhẫn thêm tám ngày nữa… Một sự chờ đợi nghiệt ngã.
- Nào, bố ơi…
Jonathan lắc mạnh đầu, cố gượng cười. Với tất cả những mối bận tâm như thế, anh làm sao có thể chơi vui vẻ với con gái mình đây?
Nhưng Chloé không chịu buông tha. Nó tiến lại gần bố nó.
- Nào, hãy kể cho con nghe một câu chuyện đi!
- Được, đồng ý.
- Vâng rồi! Vâng rồi! Tuyệt quá!
Con bé nhảy lên ôm choàng cổ bố.
- Thế… là chuyện…
Đúng lúc ấy thì điện thoại réo vang. Là số điện thoại của một khách hàng tiềm năng mà anh đã tìm cách liên lạc với ông ta từ hai ngày nay.
- Con gái yêu của bố… đợi bố một lát, đây là cuộc gọi quan trọng. Nhất là không được làm ồn nhé… suỵt!
Sáng hôm sau, hai bố con đi đạp xe đạp bên mé nước. Đến Lombard Gate, họ quành sang phía Tây, nhẹ nhàng quay lưng lại phía con đê chắn sóng chết tiệt. Họ chọn con đường đi dạo Presidio, đi giữa những ngôi nhà điệu đàng trên bãi biển và hàng cây lá kim khổng lổ in bóng trên nền trời. Gió biển rất thơm. Đại dương trải rộng một màu xanh sa-phia đến ngút tầm mắt, chỉ hơi gợn sóng lăn tăn trước những làn gió nhẹ. Thi thoảng xuất hiện bóng dáng mảnh mai của Golden Gate, như thể một họa sĩ tinh nghịch nào đó đã hứng chí mà khép cửa vịnh bằng một nét vẽ màu vàng. Chloé ra sức đạp chiếc xe đạp nhỏ xinh của nó, hân hoan, tràn ứa một thứ hạnh phúc lan tỏa, nụ cười rạng rỡ trên môi nó khiến cho Jonathan ngập tràn trong niềm vui. Anh đã quên được lời tiên tri gây choáng mà người ta đã gán vào anh. Nhưng bất thình lình, ở chỗ đường vòng có nhiều đoạn gấp khúc, hiện ra nghĩa địa National Cemetery, và khi nhìn thấy hàng ngàn những cây thập tự trắng mà người ta đã trồng khắp các quả đồi thì tinh thần anh đột ngột nặng như chì trong suốt phần còn lại của cuộc đi dạo.
Anh đưa Chloé về với mẹ nó vào đúng giờ như thường lệ. Như mỗi bận, anh mỉm cười với con gái để che đi sự giằng xé quen thuộc của sự chia cắt. Anh chờ cánh cửa ngôi nhà nhỏ màu vàng khép hẳn, rồi vội vàng lái xe đi. 19 giờ 01 phút. Biết đâu đấy. Khách du lịch chắc đã rời khỏi con đê chắn sóng để trở về khách sạn rồi, còn những khách đi dạo ngày Chủ nhật thì hẳn đã trở về ngôi nhà gia đình ấm cúng của họ. Nhưng cũng nên thử xem, đáng lắm chứ. Hành động ấy khiến anh phần nào cất đi được nỗi lo lắng trong lòng…
Anh phải chiến đấu để chống lại sự cám dỗ mơn trớn muốn vượt vận tốc cho phép - anh nhất định không muốn trả tiền phạt đâu - rồi bồn chồn quay qua quay lại cả mười lăm phút để tìm chỗ đậu xe trong khu cảng. Anh hấp tấp chạy về phía con đê chắn sóng, bụng quặn lại. Anh bị vướng chứng giống như là sợ sệt trước đám đông, và càng tiến gần đến quảng trường thì các cơ bắp chân của anh càng như cứng lại. Ngược hẳn sự chờ đợi, nơi này vẫn đông nghẹt khách đi dạo, tận hưởng làn không khí êm dịu của thời khắc chớm đêm. Anh nhảy lên một chiếc băng, lia mắt quét ngang dọc khắp nơi nhiều lần liền. Không hề thấy dấu vết của các nữ nhân Bô-hem. Anh băng qua quảng trường, đưa mắt lục lọi trong đám đông, tìm kiếm những mái tóc đen dài, nhìn chằm chằm những khuôn mặt. Chẳng thấy gì hết. Anh lại quay ra con đê chắn sóng, đi đến tận mép cuối cùng. Khi quay về, anh chọn đi dọc kè phía đối diện. Anh cảnh giác, anh ngó nghiêng. Vô vọng. Sự thất vọng lớn dần lên trong anh. Anh tiến về phía một quầy bán kem rong.
- Ông dùng gì? - gã trực quầy hỏi. Hắn chừng ngũ tuần, da rám nâu và tóc đen cứng keo và cắt nham nhở, buông rũ xuống mặt.
- Ông làm ơn cho tôi hỏi một câu thôi: hôm nay ông có nhìn thấy những người đàn bà Bô-hem không? Ông biết đấy, những phụ nữ biết xem bói tay ấy…
Người đàn ông nhíu mắt lại.
- Ông muốn gì hả? - ông ta hỏi với vẻ ngờ vực.
- Một trong số họ đã… bói tương lai cho tôi, và tôi muốn biết thêm một chút nữa… Tôi chỉ muốn… một buổi xem tay thứ hai. Ông biết họ không?
Người kia nín thinh nhìn anh chằm chằm một lúc lâu.
- Chiều nay họ đã ở đây. Còn bây giờ họ ở đâu thì tôi không biết.
- Cuối tuần nào họ cũng đến à?
- Tôi đâu có quản lý thời gian biểu của họ chứ hả. Thưa bà, bà dùng hương vị gì?
Jonathan nán lại vài khắc để tìm kiếm trong đám đông, rồi anh đành miễn cưỡng đi về phía xe hơi của mình. Anh sẽ thử lại vận may vào cuối tuần sau vậy. Nhưng từ sâu tâm khảm, anh không còn tin vào điều đó nữa. Anh đã kịp cảm thấy rằng anh sẽ phải học cách buông, quên lời tiên đoán ngớ ngẩn này đi, nó chẳng chứng tỏ được điều gì. Nếu như các đường chỉ trên tay chúng ta nói lên những điều về cuộc sống của chúng ta, thì các nhà khoa học hẳn sẽ biết từ lâu rồi, đúng không? Tốt nhất là nên quên ngay lập tức những trò ngớ ngẩn vô nghĩa này đi. Lật sang trang thôi.
Anh bỗng chợt nghĩ đến John, cậu bạn thân từ dạo còn ở đại học, cậu ấy có một chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ, và đã bói cho anh… có một con trai. Anh đã không ngăn được mình tủm tỉm cười trước ý tưởng này, và chính lúc ấy anh nhìn thấy cô ta, ngay trước mặt, cách anh vài bước chân. Không phải cô nàng đã xem tay anh, mà là cô kia, người đàn bà vạm vỡ hơn và lớn tuổi hơn, người đã gọi cô ấy là Lisa vào lúc cô ấy bỏ trốn. Anh hối hả chạy về phía cô ta.
- Bạn gái của cô, cô ấy ở đâu rồi hả? Tôi muốn gặp cô ấy!
Cô ta không dễ để cho bị bắt nạt, nhìn anh chằm chặp bằng ánh mắt giận dữ.
- Này, anh muốn gì hả? - cô ta nói bằng một giọng rất cục cằn. Anh đã nhìn thấy nó rồi, em gái tôi đấy. Anh còn muốn gì nữa hả?
Không chờ câu trả lời, cô ta đột ngột vớ lấy tay anh và tách các ngón tay ra. Anh co rúm người lại, nhưng cũng để mặc cho làm.
- Lisa ấy mà, nó đã nói với anh rồi, - cô ta nói thẳng thừng và buông tay anh ra mà chẳng cần ý tứ gì - Anh sắp chết rồi. Đã ghi rõ rành rồi đây này.
- Điều gì cho phép cô nói ra một điều như vậy? Thật là quá đáng khi nhét điều ấy vào đầu con người ta!
- Nếu anh không muốn nghe điều ấy, sao còn quay lại?
- Thế khi nào thì tôi bị cho là sẽ chết, hả? Khi nào?
Cô ta nhìn anh, vẻ khinh khỉnh. Chẳng có lấy bất kỳ dấu hiệu nào của lòng trắc ẩn trong cặp mắt cô ta.
- Anh lẽ ra thì đã phải chết rồi. Hãy vui đi. Nhưng anh sẽ không qua khỏi năm nay đâu. Bây giờ thì hãy để chúng tôi được yên nhé.
Bạo lực phát ra từ những lời nói ấy như đóng đinh anh tại chỗ. Anh nhìn cô ta đi xa dần, toàn thân choáng váng.