Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416387 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Tú Vân vào một trạm điện thoại công cộng bấm nhanh số máy của Khoa . Bên kia đầu dây là giọng cô gái lạ :

- Alô !

Tú Vân nhỏ nhẹ :

- Chị làm ơn cho gặp anh Khoa.

- Khoa trợ lý hay kế toán ?

- Dạ , trợ lý Khoa cao đấy.

- Chị chờ một chút.

Tú Vân cầm máy đứng chờ , cô thấy hồi hộp kỳ lạ . Không biết Khoa sẽ có thái độ ra sao khi biết là cô ? Rồi cô nghe đầu dây bên kia có tiếng anh . Giọng cô run run :

- Anh Khoa , em đây . Tú Vân đây !

- Tú Vân hả ? Có chuyện gì không ?

- Không có gì . Lâu không gặp nên chỉ tiện đường ghé thăm . Em đang ở trạm điện thoại gần công ty , anh xuống ngay nhé . Em muốn mời anh đi uống cà phê chơi.

- Cũng được ! Chờ một chút tôi xuống ngay.

Tú Vân đặt ống nghe xuống máy . Tay chân vẫn lạnh ngắt vì hồi hộp . Thật kỳ lạ ! Cô không hiểu sao mình lại xúc động đến vậy . Ý nghĩ lát nữa sẽ gặp Khoa làm tim cô rạo rực khó tả . Cô rời phòng kính đi bộ lên lề đường cố trấn tỉnh mình.

Một lát sau Khoa xuất hiện . Từ xa Tú Vân đã thấy anh đi tới . Cô đứng yên , say mê nhìn Khoa . Nhìn từng đường nét trên mặt anh . Cô nhận ra mình yêu Khoa một cách điên cuồng tuyệt vọng.

Anh đứng trước mặt Tú Vân , hơi mỉm cười :

- Khoẻ chứ Vân ?

- Em Khoẻ !

- Mình lại quán café' đàng kia đi.

Khoa không đi xe . Tú Vân biết anh chỉ tiếp cô một lát thôi . Nhưng đối với cô bây giờ , bao nhiêu đó cũng đủ rồi . Cô lặng lẽ đi bên Khoa vào quán . Anh kéo ghế cho cô , rồi quay qua người chạy bàn :

- Cho tôi một sữa đậu và một café'.

Tú Vân chớp chớp mắt , cô cảm động đến nghẹn giọng :

- Anh vẫn còn nhớ đến sở thích của em ?

Khoa không trả lời vội , anh bật lửa châm điếu thuốc , rồi nói thong thả :

- Cái đó thường lập lại đến nổi tôi xem như thói quen rồi.

Tú Vân nói dịu dàng :

- Lúc này anh khoẻ không ?

- Bình thường ! Còn Vân ? Dạo n`y ra sao ?

- Em vẩn vậy . Không có gì thay đổi.

- Cô xin làm ở đâu không ?

Cô cười buồn :

- Em vẫn ở nhà . Vả lại em có chuyên môn gì đâu mà đi làm.

Cô cố nói vui vẻ :

- Em hay đi ngang đây lắm .Nhiều lúc muốn ghé thăm anh nhưng không dám . Không biết anh có tiếp không.

Khoa nói tần giọng :

- Thỉnh thoảng gặp nhau uống lu café' , nói chuyện phiếm có gì mà không được . Dù không là gì thì cũng còn giữ lại tình bạn . Đúng không Vân ?

Đa6y cũng là câu mà Trọng Đan đã nói với cô . Lúc ấy Tú Vân cứ nghĩ nó khó mà thực hiện không ngờ bây giờ chính Khoa nói ra . Dễ dàng đến mức cô không dám tin . Cô lập lại một cách máy móc :

- Vâng , em cũng nghĩ như vậy . Dù không đến với nhau được thì mình vẫn giữ lại chút tình bạn.

- Vậy thì hay quá ! Thỉnh thoảng cô hảy đến chới với Đan Thụy . Chị em nối lại tình cảm chắc Đan Thụy vui lắm.

Tim Tú Vân như ngừng đập . Chua xót và phẩn nộ . Cái cách Khoa nói về Đan Thụy làm cô thấy đau . Sao nó âu yếm quá , nâng niu quá . Cô chịu không nổi :

Tú Vân cố mỉm cười :

- Có lẽ lúc nào đó em sẽ ghé chơi . Bây giờ thì chưa . Lúc này Đan Thụy khoẻ không anh ?

- Cổ vui vẻ hạnh phúc lắm.

- Chuyện lúc trước cổ có bỏ qua cho em được không ?

Khoa khoát tay :

- Tính Đan Thụy rộng lượng lắm . Cổ không nhớ gì đâu.

- Có lẽ vậy !

Tú Vân nói khẽ . Thật là nhắc tới Đan Thụy cô vẫn còn tức bầm gan . Nhưng cô vẫn mềm mỏng gần như quy lụy Khoa , tình cảm đó không hề có chút gỉa vờ hay đóng kịch . Trong cô bây giờ không còn sự kiêu hảnh nữa , chỉ còn khao khát chinh phục . Cô chỉ hành động theo bản năng tình cảm riêng mình mà thôi.

Giọng cô nhẹ nhàng , đầy tình cảm :

- Có lẽ lúc trước tính em khó chịu quá , nên kết thúc thật đáng tiếc . Sau này em mới nhận ra . Dù sao em cũng phải tự mình thay đổi . Không là gì thì mình vẫn là bạn . Nghĩ vậy nên hôm naay em đến thăm anh đó.

Khoa gật đầu như bằng lòng :

- Như vậy tôi không mong gì hơn . Thật ra lâu nay tôi vẫn áy náy . Làm Vân buồn quả thật tôi không muốn chút nào.

- Có gì đâu anh . Dù sao em cũng có cơ hội làm lại từ đầu mà.

Cô nhìn đồng hồ :

- Trưa rồi , em về nha . Hôm nào rảnh em ghé anh . Cho em gởi lời thăm Đan Thụy.

Khoa đứng dậy mỉm cười :

- Tôi sẽ nhắn lại như vậy.

- Em về nha.

- Bái bai.

Đợi Tú Vân đi rồi , Khoa thong thả trở về công ty . Thái độ của cô hôm nay là anh rất ngạc nhiên . Thậm chí không tin nổi . Anh cứ nghĩ Tú Vân sẽ thù ghét anh đến chết . Vậy mà cô đã tha thứ . Đã thay đổi hoàn toàn , đến nổi anh không nhận ra một Tú Vân đanh đá kênh kiệu trước đây . Nếu làm gì đó để chuộc lại lỗi của anh đối với cô thì anh sẽ không từ chối.

Buổi trưa về bên Đan Thụy , Khoa định kể lại cuộc gặp gỡ với Tú Vân . Nhưng cuối cùng lại thôi . Anh không muốn Đan Thụy nghĩ vẩn vơ . Lần đó Trọng Thụy gặp cô anh đã bực mình nổi nóng . Bây giờ Tú Vân tìm anh , lấy gì bảo đảm Đan Thụy sẽ không buồn . Anh rất sợ cô có ý nghĩ u ám . Chỉ cần nét buồn thoáng trên mặt cô là anh đã xốn xang lắm rồi ( thương vợ ghê hả )

Khoa không muốn Đan Thụy của anh chịu đựng bất cứ chuyện không vui nào . Anh đã cố gắng hết sức làm cho cô sung sướng , thì không lý do gì anh để Tú Vân ám ảnh cuộc sống của cô.

- Anh nghĩ gì vậy ?

Đan Thụy nhìn nét mặt trầm ngâm của Khoa . Cô ra6't nhạy bén với những thay đổi của anh . Chỉ có điều không biết anh đang nghĩ gì . Khoa hiểu điêu đó lắm . Khó mà qua nổi mắt cô , nhưng để nói thật làm cô mất vui thì anh không nỡ . Khoa quay qua ôm choàng người cô :

- Anh nghĩ về chuyện tụi mình . Dĩ nhiên có Trọng Đan trong đó.

- Nhưng anh đã nói vậy rồi , em nghĩ anh Đan không tìm em đâu . Con người dù kém tự trọng đến đâu cũng còn lại chút sĩ diện chứ . Nhất là các anh là người trí thức.

Khoa chồm lên nhìn tận mắt cô :

- Còn em . Em là người thất học à ?

Đan Thụy cười nhẹ :

- Thực tế là như vậy rồi.

Cả hai quên bẳng chuyện Trọng Đan , mà ý nghĩ lại xoay quanh chuyện Đan Thụy . Khoa khẽ cau mày suy nghĩ :

- Em có hối hận là để anh trói buột sớm quá không ?

- Không , hoàn toàn không . Nhưng em có ước mơ riêng của em . Em tiếc là không thực hiện được thôi.

- Thụy này . Anh nhận thấy em còn những suy nghĩ sâu kín nào đó . Cái đó anh không hiểu được . Bây giờ em nói đi.

Đan Thụy khẽ thở dài :

- Em nghĩ anh không thích nghe những chuyện đó đâu . Thậm chí sẽ buồn cho nên em nghĩ đến một ngày nào đó em sẽ quên ý thích của mình.

- Không được . Em phải nói . Thậm chí anh buồn cũng mặc . Anh muốn hai đứa mình thực sự hiểu nhau , không nên giấu giếm nhau cái gì hết . Nói đi cưng.

Đan Thụy hơi khép mắt , phân vân . Cuối cùng cô nép vào ngực anh thì thầm :

- Em nhớ lúc nhỏ còn đi học . Mất ngày cuối năm nhìn bạn bè làm hồ sơ thi dại học mà em cứ khóc thầm một mình . Em tin rằng em dủ khả năng vào đại học bằng chính sức học của mình . Nhưng ngay cả tiền mua hồ sơ cũng không có . Có lần chị Vân bảo tốt nghiệp xong em phải ở nhà nấu cơm . Cho dì Ba nghĩ . Thế là em đành bỏ ước mộng đó.

- Sao lúc đó em không nói với anh ?

- Em nghĩ nói ra anh cũng không thể giúp được . Với lại xảy ra chuyện buổi chiều mưa hôm đó , em đâu còn tâm trí để thích cái gì nữa.

Khoa im lặng nghe như có lỗi . Rồi anh nói nhỏ :

- Em kể tiếp đi.

- Cũng không có gì . Nhưng mấy lúc ở nhà một mình , em hay tưởng tượng đến cuộc sống vui vẻ của bạn bè . Còn em thì là con chim giam mình trong chiếc lồng.

- Cho nên em cảm thấy tù túng . Vì không gian anh tạo cho em chật hẹp quá.

- Không phải . Em nghĩ mình đã được một chiếc lồng êm ái . Vậy thì tại sao không bằng lòng với nó . Gạt bỏ những mơ ước viễn vong . Như vậy em sẽ hạnh phúc hơn.

Khoa nằm ngã xuống gối , vẻ mặt đăm chiêu :

- Có lẽ anh đã sai lầm , anh đã trói buộc em sớm quá.

Đan Thụy nằm nép vào anh :

- Nhưng hoàn cảnh của em lúc đó đâu có giải quyết khác được.

Cô ngước lên nhìn Khoa , mắt như long lanh hơn :

- Khoa này , em nghĩ tại sao mình không có con đi . Có một đứa bé để lo cho nó , em nghĩ cũng thích lắm.

- Nhưng em còn trẻ lắm . 18 tuổi chưa phải là tuổi lý tưởng để có con đâu . Anh muốn em sống thoải mái một thời gian nữa . Với lại chờ lúc kinh tế vững vàng nữa , lúc ấy có bao nhiêu con cũng được.

- Kinh tế như thế này em thấy được rồi.

- Nhưng chỉ đủ để hai đứa sống thoải mái . Có con rồi mọi việc sẽ không đơn giản như em nghĩ đâu . Tại em chưa hình dung đó thôi.

Đan Thụy chớp mắt thở dài :

- Anh làm em thấy cuộc sống phức tạp quá.

Khoa tư lự :

- Chuyện kinh tế thì chỉ là một trong nhiều lý do . Thật tình tư tưởng của em là anh không yên tâm . Anh hỏi thật , có khi nào em có ý nghĩ bay ra khỏi chiếc lồng của em không ?

- Không , Không khi nào em nhĩ như vậy . Với lại em đã thuộc về anh rồi.

- Nhưng anh đâu có giữ được tư tưởng của em . Em làm anh thấy không yên tâm Thụy ạ.

Đan Thụy chợt ngẩng mặt lên , vẻ láu lỉnh :

- Đấy , dụ cho em nói ra rồi lại trách móc em . Mai mốt không bị anh dỗ ngọt nữa đâu . Không nói chuyện này nữa nghe . Nói chuyện khác.

- Chuyện gì ?

Đan Thụy choàng tay qua cổ Khoa , nói rì rầ vào tai anh :

- Em yêu anh kinh khủng luôn.

- Thật không ?

Khoa vừa nói vừa đẩy Đan Thụy nằm xuống . Anh chống tay nằm nghiêng nhìn cô . Từ phía trên nhìn xuống , hàng mi cong của Đan Thụy trông như cánh bướm chấp chới . Muôn thuở cái đẹp đó vẫn làm anh rung động như cảm giác đầu tiên . Bất giác anh cúi xuống :

- Mỗi lần nhìn em là tim anh cứ đập mạnh . Sao kỳ vậy hả ?

Đan Thụy nhắm mắt không trả lời . Khoa ngẩng đầu lên , vẻ mặt ngây ngất của Đan Thụy gợi trong lòng anh cảm giác chiến thắng . Hài lòng và tràn ngập sung sướng , anh cúi xuống hôn cô rồi thì thầm :

- Đdến giờ rồi , ở nhà đừng buồn nghe . Chiều nay anh về sớm đưa em đi chơi.

Đan Thụy ôm chiếc gối , mắt vẫn nhắm tít :

- Em buồn ngủ quá.

Khi Khoa tha đồ xong thì cô đã ngủ ngon lành . Khoa mỉm cười nhìn khuôn mặt thơ ngây của cô trên gối , vẻ mặt thật trong sáng dễ thương . Anh cuối xuống tát nhẹ cô rồi ra ngoài khép cửa lại.

Anh đến công ty khoảng 15 phút thì Tú Vân gọi điện cho anh . Giọng cô de `dặt :

- Em gọi thế này có là phiền anh không ?

- Không có gì . Nhưng có chuyện gì không ?

- À … không có gì đâu . Nhưng cô ấy có nói gì không ?

- Thật ra tôi không kể gì với Đan Thụy . Tôi quên mất rồi.

Tú Vân im lắng một lát rồi hỏi với giọng rất lạ :

- Như vậy là Đan Thụy không biét em đến thăm anh à ?

- Không . Nhưng có gì vậy Vân ?

- À , không có gì . Em sơ là phiền Đan Thụy , bây giờ biết cổ không buồn là em yên tâm rồi . Thôi em cúp nghe . À quên , cò chuyện này nữa.

Cô dừng lại một chút , ngập ngừng :

- Ngày mai đám giỗ mẹ em , nếu được anh ghé qua chơi.

Khoa “à” lên một tiếng ngạc nhiên :

- Anh quên mất . Thật là bậy quá . Tất nhiên anh phải đến rồi . Nếu em không nhắc thì anh có lỗi rồi . Mai anh đến.

- Anh đến vào buổi chiều nhé . Chiều em mời bạn bè họp mặt . Toàn là bạn củ của mình . Em sợ Đan hụy không hoà hợp được.

Cô nói lửng lơ :

- Thôi tùy anh quyết định nhé !

- Đdược rồi . Mai thế nào anh cũng đến.

- Bai nghe anh Khoa.

Cô gát máy rồi , Khoa còn dứng yên suy nghĩ . Anh hiểu Tú Vân không muốn có mặt Đan Thụy . Tất nhiên đó là tâm lý bình thường thôi , điều đó anh thông cảm nhưng không quan tâm lắm . Anh chỉ nghĩ xem Đan Thụy có thích hợp khi đến đó không . Cô đã sống ở đó rất lâu . Đám giỗ bà Khôi mà tránh mặt thì thật kỳ . Nhưng nếu đến , cách đối xử lạnh nhạt của mọi người sẽ làm cô bị tổn thương . Không bao giờ anh muốn như vậy.

Anh quyết định không nói gì với Đan Thụy . Suy cho cùng , đó đâu phải là chuyện lễ nghĩa mà bắt buộc phải tuân theo . Thậm chí cô không nên có mặt thì hay hơn . Còn anh ? Dù không còn quan hệ với Tú Vân , nhưng anh còn mối quan hệ không thể cắt được với bạn bè . Và trên hết cô và anh đã quen nhau đến 10 năm , còn có sợi dây ràng buột giữa gia đình , anh không thể cắt đứt vô tình như vậy.

Trưa hôm sau , trước khi đi làm , Khoa báo với Đan Thụy buổi chiều anh có hẹn với bạn bè . Anh đến công ty là việc đến 5 giờ rồi đến thẳng nhà Tú Vân.

Khách đến chưa nhiều , chỉ lác đác vài người ngồi chơi bài ở salon . Tú Vân đón Khoa với vẻ vui mừng quá mức . Cử chỉ đó làm Khoa thấy cảm động . Anh không nhập bọn với bạn bè , mà ngồi riêng với Tú Vân ở một góc . Cô ngồi cạnh anh mắt chớp chớp như vô cùng xúc động.

- Lâu lắm mới trở lại đây , anh thấy có gì khác không ?

Khoa mỉm cười , nói nửa đùa nửa thật :

- Tôi thấy mọi thứ vẩn bình thường , chỉ có chủ nhân của nó là thay đổi chút Ít.

- Em thay đổi ấy à ? Xấu đi phải không ?

- Không phải , ý tôi muốn nói Vân có vẻ dễ chịu hơn . Thật là một bà chủ nhà hiền hoà mến khách.

Tú Vân cười nhẹ :

- Anh mỉa em đó hả ?

Khoa lắc đầu :

- Không , tôi nói rất thật.

Mắt Tú Vân lại chớp nhanh :

- Nếu ngày trước em thế này thì em đã không mất anh phải không ?

Khoa im lặng hơi lâu , rồi buông một tiếng thở dài :

- Xin lổi.

Tú Vân hơi ngẩng mặt lên , mỉm cười như cố dằn xúc động :

- Ôi ! sao em nói chuyện điên khùng quá . Đáng lẽ em không nên nhắc đến chuyện đó nữa làm anh mất vui.

Khoa không trả lời , câu nói của cô làm anh không thể không suy nghĩ . Tú Vân sợ làm anh mất vui . Thật là lạ . Từ đó đến giờ cô có cần biết đến tâm trạng anh ra sao đâu . Con gái thật khó hiểu . Cái gì vuột khỏi tầm tay mới chịu quay lại trân trọng , nhưng như vậy cũng đâu được . Nếu ngày trước cô hiền hòa thế này thì có lẽ Đan Thụy đã không khổ đau tả tơi . Thật đáng tiếc !

Mải suy nghĩ , Khoa không thấy Tú Vân nhìn anh mải miết . cô nói như rụt rè :

- Hình như em làm anh khó chịu phải không ?

- Không đâu , tôi chỉ thấy lạ một chút . Có bạn đến kìa . Vân ra tiếp đi.

Tú Vân đứng dậy . Ngoài cửa là một tốp người đi vào , cười nói ồn ào . Tú Vân đón mấy gói quà một cách vui vẻ.

- Vô nhà đi quí vị . Nảy giờ chỉ chờ quí vị thôi đó.

Thấy Khoa , vài người đi về phía anh , nháy mắt :

- Tưởng mày lặn khỏi đây luôn rồi chứ . Không ngờ cũng còn nặng tình bạn bè . Một lát phải phạt vài ly mới được.

Trọng Đan cười to :

- Thằng Khoa phải để tao chơi với nó . Tụi bâ đứng ngoài ủng hộ thôi.

Khoa hất đầu lên :

- OK , chiều nay là phải chơi tới bến . Thằng nào giữ kẻ là cho về hưu đó nhé.

- Hoan hô . Chà , có vợ rồi mà còn chịu chơi dữ ta . Nhất mày đó Khoa.

Mọi người ngồi vào bàn , cười nói ăn uống . Không khí vẫn náo nhiệt như trước kia . Vẫn như không có ai thay đổi . Vẫn nói năng bạt mạng bốp trời . Chỉ thiếu có nhảy nhót vì đây là đám giỗ . Nhưng vui thì vẫn vui.

Chưa bao giờ Tú Vân chiều chuộng Khoa đến như vậy . Ân cần tha thiết đến như vậy . Rõ ràng là đối với cô chiều nay , Khoa mới là trọng tâm . còn bạn bè chỉ là sự góp mặt không đáng kể . Điều đó làm anh không thể không cảm động.

Đến tối mọi người mới ra về . Tú Vân chỉ đi miết theo Khoa ra cổng :

- Tôi nay anh có thấy vui không ?

Khoa đã hơi say , anh cười như hưng phấn :

- Tất nhiên là vui chứ . Lâu rồi mới gặp lại bạn bè , không vui sao được ?

- Vậy mai mốt sinh nhật em anh tới nữa nghe.

- Tất nhiên rồi . Thôi Vân vô đi , tôi về nghe.

Anh dắt xe ra đường . Tú Vân vẩn đứng yên nhìn theo cho đế khi bóng anh mất hút . Cô còn đang ngẩn ngơ thì tie6'ng Trọng Đan vang lên phía sau :

- Công nhận bà đóng kịch quá xuất sắc . Chiều chuộng hết ý , đố tên con trai nào mà không cảm động.

Tú Vân không trả lời , lặng thinh quay vào nhà . Cô nói tên Đan cũng không hiểu . Thái độ vừa rồi của cô thuyệt nhiên không có gì là kịch , mà đó là tình cảm thật . Cô say mê Khoa và qụy lụy Khoa . Cái gì mất đi rồi mới thấy quí . Ngày trước cô không hề sợ mất Khoa nên bắt anh chiều chuộng . Bây giờ muốn giành lại anh , tự nhiên cô phải khác đi chứ.

Trọng Đan thọc tay trong túi quần , lững thững đi cạnh Tú Vân :

- Sao lúc nảy bà không tìm cách giữ hắn lại . Khờ quá ! Có cơ hội ngàn vàng mà để vuột cha nó rồi.

Tú Vân quay lại , nhướng mắt :

- Đdược không ? Dễ gì ảnh chịu.

- Không lẽ bà không có cách thuyết phục . Lúc nảy tôi cố ý ép cho hắn uống say để bà dễ ra tay . Ai ngờ bà kém thông minh đến vậy.

Tú Vân thừ người ra , tiếc ngẩn tiếc ngơ :

- Sao lúc nảy ông không nói . Tức thật , dễ gì rủ ảnh tới nữa . Thật tức ông quá.

Đan phẩy tay :

- Thôi dẹp đi . Không lúc này thì còn lúc khác . Tôi cá với bà nếu có bạn bè đông đủ là hắn tới liền.

- Sợ con Thụy không cho đi.

- Nếu Đan Thụy không cho đi thì hồi chiều hắn không tới đây đâu . Hắn coi vợ như là trời mà . Thì ra Đan Thụy cũng biết điều đấy chứ.

Câu nói của Trọng Đan là Tú Vân nghe đau nhói . Cô không chịu nổi cách yêu chiều vợ của Khoa , tự nhiên cô gắt lên :

- Sao anh biết ảnh coi vợ là trời ?

- Ê , đừng ghen bà chị . Ghen cũng không được gì đâu.

Chợt nhớ ra , mắt cô sáng lên :

- Ông nói ảnh mê vợ hả ? Không dám đâu . Hôm nọ tôi đến công ty rủ ảnh đi uống cà phê . chuyện đó ảnh đâu có kể lại với con nhỏ . Đấy , mê khỉ Gì !

Trọng Đan có vẻ chú ý :

- Đdan Thụy không biết mấy chuyện đó à ?

- Tất nhiên.

- Tên này không thành thật tí nào . Trong khi Đan Thụy không giấu hắn chuyện gì hết , còn hắn thì chuyện lớn như vậy cũng giấu biến . Láu cá thật ! Ê , bà Vân.

- Cái gì ?

- Hắn không kể với vợ nghĩa là hắn có tình ý gì đó . Tấn công tiếp đi.

- Dĩ nhiên

Trọng Đan lẩm bẩm :

- Tội nghiệp Đan Thụy , khờ quá !

Chuyện Khoa không thành thật với Đan Thụy là hắn thấy khó chịu . Cô trung thành với một người lừa dối mình . Trong khi hắn thật lòng đến vậy mà vẩn là người thua cuộc . Đau thật !

« Lùi
Tiến »