Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416388 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Khoa bước vào phòng giám đốc , không thấy ông Vương đâu , chỉ có hai vị khách lạ mặt đang ngồi trong phòng , vẻ mặt lạnh như tiền . Thấy anh , ông khách mập mạp lên tiếng.

- Đdi làm giờ này là hơi trể đó chú em . Công ty này làm ăn như vậy thảo nào …

Khoa mỉm cười lịch sự :

- Xin lổi hai vị chờ giám đốc có chuyện gì ? Tôi có thể giải quyết thay ông ấy.

Ông khách có tướng tá tròn như hột mít nhìn Khoa từ đầu đến chân , rồi cười khẩy :

- Chú em làm cái gì ở đây vậy ?

- Tôi làm trợ lý cho ông Vương.

- Trợ lý hả ? Thế ông ta thiếu nợ ngân hàng cả tỉ đồng , chú em biết không ?

Khoa đứng yên , cái tin làm anh cảm thấy bàng hoàng , linh tính làm anh hiểu sự có mặt của hai vị khách là điều bất thường . Tuy vậy , phong cách xã giao quen thuộc vẩn không mất đi , anh điềm đạm :

- Xin lổi , hai vị có thể cho biết quí danh ?

Người đàn ông gầy còm lên tiếng :

- Cứ nói với giám đốc của chú em là có anh Hai Lý tới thăm . Nói như vậy là hắn biết rồi . Tự hắn sẽ vác xác tới tìm chúng tôi thôi.

Ông ta quay qua ông mập :

- Về thôi , nhắn như vậy là đủ rồi . Tôi ghét chờ đợi lắm.

Cả hai đi ra cửa , không thèm chào Khoa một tiếng . Anh đứng tựa bàn nhìn theo họ , suy nghĩ căng thẳng . Có ngốc đến mấy anh cũng đoán được họ là chủ nợ của ông Vương . Nhưng chủ nợ của ông Vương phải thân hành đến tìm khi nghe tên thì quả là không bình thường rồi.

Khoa ngồi phịch xuống bàn , ôm đầu suy nghĩ . Hai ngày nay giám đốc không đế công ty . Mọi chuyện đều do anh đứng ra giải quyết . Anh không thấy có gì bất thường vì thỉnh thoảng ông Vương cũng đi nước ngoài như vậy , nhưng bây giờ thì …

Khoa chợt lạnh người . Nếu ông Vương vở nợ bỏ trốn , thì số phận anh sẽ ra sao ? Tất cả vốn liếng Khoa đã đổ vào cổ phần của công ty . Công ty sụp đổ thì sự nghiệp anh cũng bị chôn vùi theo . Anh tìm đâu ra chổ làm mới có vị trí vửng vàng và thu nhập cao như ở đây . Nghĩ đến chuyện phải tìm chổ làm mới với vị trí khiêm tốn và đồng lương chỉ vừa đủ sống . Anh thấy xuống tinh thần khủng khiếp.

Anh ngẩn đầu lên , bấm số máy nhà ông Vương chờ thật lâu vẩn không có ai nhất máy . Anh gọi số di động thì máy đã bị khoá . Anh chán nản ngồi ngửa ra ghế , bất động.

Chiều xuống lúc nào anh vẩn không hay . Khi anh nhận ra thì trời đã tối . Anh đứng dậy đi xuống nhà dưới , các nhân viên đã về hết , chỉ có anh là người sau cùng . Anh lặng lẽ khoá cửa rồi ra sân lấy xe về nhà.

Đan Thụy ngồi ở cửa sổ , mắt miết nhìn ra cổng . Thấy Khoa về , cô chạy ra cười hớn hở :

- Sao anh về trể vậy ? Nảy giờ em sợ quá . Em nghĩ đủ thứ chuyện luôn.

Anh cười nhẹ :

- Em nghĩ cái gì vậy ? Tưởng tượng anh bị xe tông hay nằm bệnh viện phải không ?

Cô níu tay anh , nhăn mặt :

- Nói bậy quá hà !

Cả hai vào nhà . Đan Thụy âu yếm cởi áo cho Khoa , ríu rít đủ chuyện . Anh nghe mà tâm trí để đâu đâu . Nổi lo làm anh chưa đủ bình tỉnh trấn áp những suy nghĩ rối rắm . Chợt nhơ ra , anh vội mặt áo vào :

- Em ở nhà nghe . Anh đo công chuyện một chút.

Mặt Đan Thụy có vẻ thất vọng , cô gật đầu một cách Ỉu xìu . Vẻ mặt cô làm Khoa thấy tội nghiệp . Nhưng anh không còn tâm trí để dỗ dành . Anh hôn nhẹ cô , rồi hấp tấp ra sân lấy xe . phóng nhanh đến nhà ông Vương.

Cửa trong và cổng đều khoá . Người hàng xóm bảo gia đình ổng đóng cửa mấy hôm nay , nhưng không biết đi đâu.

Khoa chán nản quay về nhà . Anh quăng chìa khóa xuống bàn lẳng lặng nằm dài ra salon , nhắm mắt suy nghĩ.

Đan Thụy ngồi dưới gạch , rụt rè để tay trên ngực Khoa :

- Anh làm sao vậy , nói với em đi . Nảy giờ anh làm em sợ quá.

Khoa mở mắt . Anh kéo cô ngồi lên cạnh mình :

- Anh đang gặp rắc rối . Ông giám đốc vở nợ bỏ trốn rồi . Nhân viên trong công ty chưa ai biết , anh cũng chưa biết giải quyết ra sao vói họ nửa.

Mắt Đan Thụy tròn xoe sợ hãi . Cô hiểu chuyện một cách nhanh chóng . Điều đó làm cô thấy bất an và cứ im lặng nhìn Khoa.

Anh cố mỉm cười với cô :

- Em sợ lắm phải không ? Em nghĩ gì vậy ?

Đan Thụy nói khẽ :

- Như vậy là tiền của mình cũng bị mất rồi.

- Em lo lắm hả ?

- Mai mốt mình sẽ không có tiền sống phải không anh ?

Khoa tránh không nhìn cô :

- Không đến nổi như vậy đâu . Anh sẽ tìm chổ khác làm . Có điều nó không được như ở đây.

- Có được không anh ?

- Đdược chứ , thành phố này thiếu gì chổ làm.

Đan Thụy cười lên , nụ cười thật vô tư :

- Như vậy thò có gì đâu mà anh lo . Không làm được chổ này thì mình tìm chổ khác . Còn mất tiền này thì mình sẽ làm ra tiền khác.

Thấy mặt Khoa vẩn cứ đăm đăm . cô nhéo mủi anh , nủng nịu :

- Cười lên đi mà, mặt anh mà không cười là xấu lắm . Không cười em không chịu đâu.

Cô áp mặt lên mặt Khoa , vừa hôm vừa cắn . Cử chỉ trẻ con của cô làm Khoa thấy dịu lại . Anh nắm tay cô đưa lên môi :

- Em có biết mình mất số tiền lớn lắm không . Anh đã định đến lúc nào đó đủ vốn , anh sẽ mở một công ty độc lập do mình làm chủ . Bây giờ thì cơ hội đó mất rồi . Anh vẩn phải đi làm cho người khác , Thậm chí thu nhập còn tệ hơn . Em có biết chồng em sẽ thất cơ lỡ vận không ?

- Biết , nhưng em thấy mình cũng đâu bị chết đói . Chỉ cần đủ tiền sống là được rồi . Với lại em sợ anh làm giám đốc lắm . Người ta bảo giám đốc có đia. vị thì sẽ đâm ra ăn chơi , bồ bịch tùm lum , em sợ anh như vậy lắm.

- Đdừng có nhìn gần như vậy Thụy.

Đan Thụy hỉnh mủi lên :

- Không , em nhìn xa đấy chứ ! Em xem báo thấy nhiều chuyện như vậy rồi . Nếu phải chọn lựa thì em thích để anh nghèo hơn . Như vậy anh vỉnh viển là của em.

Khoa nhướng mắt , lắc đầu nhìn cô . Đan Thụy dặt ngón tay lên miện không cho anh nói rồi lại huyên thuyên :

- Với em , chỉ cần một căn nhà nhỏ , một người chồng lúc nào cũng yêu em và kinh tế vừa phải . Đấy , bao nhiêu đó là đủ . Với lại em thấy chạy theo tiền biết bao nhiêu cho đủ.

Khoa gỏ Nhẹ lên mủi cô :

- Em có biết vơ của một giám đốc và vợ của một kỷ sư gía trị khác nhau xa lắm không ?

- Với em thì vợ của ai cũng là bình đẳng . Còn người khác nghĩ mình ra sao em không cần . Em nói thật đấy.

- Em còn nghĩ gì nửa không ? ở đâu em có những tư tưởng đó vậy ?

- Em đọc báo đấy.

- Chà , nếu không có chuyện này chắc chẳng bao giờ anh hiểu được quan niệm của em . Em nghĩ như người lớn vậy . Lạ thật !

- Lạ cái gì kia ?

- Bởi vì anh quen nghĩ em là con nít chứ sao ?

- Thế em là người lớn anh có thích không ?

- Em thế nào anh củng thích cả.

Đan Thụy ngả đầu xuống ngực Khoa . cười láu lỉnh :

- Mai mốt anh đừng nghĩ em là con nít nửa nghe . Em tự ái lắm . Con nít hay bị người ta khi dễ.

Khoa bật cười :

- Sao vậy ?

- Em không nói cụ thể . Nhưng lúc ở nhà chị Vân , em có cảm giác như vậy.

- Này , đừng bao giờ em nghĩ đến chuyện củ nửa được không ? Anh muốn em hoàn toàn vui vẻ khi sống với anh . Cũng như anh luôn cố gắng làm cho hai đứa hạnh phúc . Em cứ buồn làm sao anh yên tâm.

Đan Thụy ngước lên . Khoa thấy gương mặt cô thật trong sáng , thanh thản . Cô cười vô tư :

- Em quên chuyện đó rồi . Bây giờ em chỉ còn có nghĩ về anh thôi.

- Nghĩ về một ông chồng sắp thất nghiệp , có làm em thấy nặng nề không ?

- Không , ngược lại em thấy yên ổn.

Khoa bật cười :

- Em thật là khác người , em làm anh tức cười quá.

Đan Thụy cùng cười theo anh . Nụ cười là Khoa quên đi nổi lo cứ trỉu nặng lòng anh từ chiều đến giờ . Đan Thụy có thái độ thật lạ . Cô phản ứng ngoài sự tưởng tượng của anh . Cô không biết lựa lời an ủi động viên như cách người ta vẩn làm đối với những người thất bại . Nhưng ý nghĩ bình dị chững chạc của cô lại làm anh nhẹ nhàng . Cô làm cho anh thấy mọi chuyện chẳng có gì nặng nề lắm . ngược lại , thất bại của anh vô tình đem lại sự hạnh phúc yên ổn của tinh thần . Có người vợ như Đan Thụy chắc chỉ được một vài người như anh mà thôi .

« Lùi
Tiến »