Bóng Thời Gian

Lượt đọc: 416389 | 136 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Một tuần sau thì Khoa thôi không đến công ty nữa . Nhân viên cũng tự động gỉai tán . Khoa chán nản quá nên không quan tâm đến sự tan rã của nó ra sao nữa . Anh chỉ nhờ bạn bè giới thiệu chổ làm mới hợp với chuyên môn của mình.

Một háng sau anh vào làm cho một công ty Nam Triều Tiên . Ngay từ ngày đầu anh đã thấy trước mình sẽ không thể dừng chân ở đây lâu . Vì vị Giám Đốc Triều Tiên này xem ra thật khó chịu . Vừa phóng vấn xong ông ta đã yêu cầu Khoa đến làm ngay vào buổi chiều . Ba n đầu Khoa không hiểu vì sao . Nhưng một người bạn nói cho anh biết vì đây là ngày đầu tháng , ông ta không muốn mất một buổi tiền lương nào . Nghe xong Khoa kinh ngạc đến mức miển bình luận , anh không nén được một nụ cười khinh bỉ , nhưng vẫn không phản đối.

Điều làm anh bực nhất là ngôn ngữ bất đồng giữa anh và ông giám đốc . Các nhân viên trong công ty làm việc lâu năm nên hiểu được , nhưng Khoa thì không . Anh nói tiếng Anh rất chuẩn . Còn ông ta thì nói tiếng bồi đến mức nghe không hiểu ra làm sao cả . Những lúc như vậy , ông ta khoa tay bực bội ra mặt , làm Khoa cũng tư ái đến nổi nóng.

Trưa nay ông giám đốc cứ đưa anh đi Vũng Tàu giao máy cho một công ty ở đó . Khoa xua tay “ no, no” một tràng , anh bảo rằng đó không phải là công việc của một kỹ sư có chuyên môn như anh . Thế là ông ta kinh ngạc nổi giận ầm Ỉ , thậm chí mắng anh là đồ con bò . Khoa giận điên người định mắng cho ông ta một trận . Nhưng Hưng đã khéo léo ra hiệu cho anh im lặng.

- Tính ông ta là vậy , ở đây ai cũng nhẩn nhịn để có việc làm , mày hiểu không ? đừng có đem nề nếp của công ty cũ áp dụng ở đây . Ở đó mày có quyền hành . Nhưng ở đây mình là nhân viên như nhau . Nếu mày cự lại ông ta thì tao cũng sẽ bị ảnh hưởng . Không lẽ mày muốn tao với mày thất nghiệp cho có bạn hả . Tao còn vợ con nữa Khoa ạ.

Nói xong , Hưng quay qua ông giám đốc nói một tràng tiếng Anh bồi . Anh phải thuyết phục thật lâu mới làm ông ta nguôi giận.

Cuối cùng Khoa cũng phải đồng ý đi giao máy . Anh thấy tự ái ghê gớm . Nếu không sợ làm ảnh hưởng đến Hưng , có lẽ anh sẽ chống đối tới cùng . Dù sao Hưng cũng là người giới thiệu anh vào công ty . Anh đâu có nỡ để hắn bị vạ lây.

Lúc này tinh thần Khoa xuống thấp hơn bao giờ hết , anh không thể sống an phận như Đan Thụy muốn . Anh đã ở vị trí cao cho nên khi rơi xuống anh không chịu đựng được cảm giác thất chí , hận đời . Nhất là không khí căng thẳng trong công ty làm thần kinh anh quá mệt mỏi.

Trưa anh còn ở lại công ty làm cho xong chương trình thì Tú Vân chợt đẩy cửa bước vào . Khoa ngẩn lên nhìn , kinh ngạc đến sửng sốt khi thấy cô . Anh vội tắt máy đứng dậy lôi cô ra cửa :

- Làm sao Vân biết tôi ở đây ? Mình ra quán cà phê đi.

Tú Vân ngoan ngoản đi theo anh :

- Anh đừng lo , em biết giờ đây không có ai nên mới dám đến . Em không làm ảnh hưởng đến anh đâu.

Ca/ hai vào quán cà phê sát bên công ty . Khoa im lặng rút thuốc châm lửa . Tú Vân nói nhỏ nhẹ :

- Sao công ty anh vỡ nợ mà anh không nói với em ?

- Nói ra cũng không có Ích gì.

- Hôm đó em đến tìm anh mới biết . Lúc đó em không biết kiếm anh ở đâu , đến nhà anh thì không tiện . May là hôm qua gặp anh Hưng em mới biết.

Khoa vẫn im lặng hút thuốc . Tú Vân nói như cảm thông :

- Làm ở đây anh chán lắm phải không ? Em nghe anh Hưng nói . Vả lại anh quen sai khiến nhân viên , bây giờ bị sai khiến làm sao anh chịu được.

Khoa lầm lì :

- Tôi còn phải lo cho vợ . Nhịn nhục cũng không sao.

- Em biết . Nhưng bắt một người kiêu hảnh như anh bị trói buộc tay chân thì nặng nề quá.

Khoa khoát tay :

- Đdừng nói chuyện đó nữa . Vân tìm có chuyện gì không ?

Tú Vân lôi trong xắc tay một tấm thiệp đặt trước mặt Khoa . Anh cầm lên xem.

- Sinh nhật Vân hả ? Xin lỗi , tôi quên mất.

- Nhưng anh sẽ tới chứ ?

Khoa bỏ tấm thiệp vào túi áo , buông thỏng :

- Tôi chưa biết.

Giọng Tú Vân như van nài :

- Em biết anh sợ Đan Thụy buồn phải không ? Nhưng em xin anh , dành cho em một buổi tối đâu có gì là quá đáng . Anh cho Đan Thụy cả một đời , cho em một buổi tối với bạn bè mà anh tiếc sao ?

- Không đâu Vân ạ , mình nên xem như bạn bình thường , thỉnh thoảng gặp nhau nói chuyện cho vui thôi . Vợ tôi biết tôi đến đó chắc chắn cổ sẽ không vui đâu.

- Nhưng anh đâu phải đến vì một mình em . Em mời anh với tư cách một người bạn như bao nhiêu bạn bè khác . Không lẽ anh không đến chơi với nhóm bạn củ một chút sao ?

Khoa ngồi im một lát , rồi nói lấp lửng :

- Thôi được . Tôi sẽ nghĩ lại.

- Hứa với em một tiếng đi anh . Nếu không có anh , em biết trả lời sao với tụi nó.

Khoa quấy nhẹ ly cà phê , nheo mắt :

- Tôi quan trọng đến vậy sao ?

- Anh quan trọng với bạn bè và với em . Hai cái đó ngang nhau.

Anh rít một hơi thuốc , tư lự :

- Có lẽ trong mắt cô tôi vẫn còn là người thành dạt . Nhưng bây giờ thì khác rồi . đừng ảo tưởng về tôi như vậy.

Tú Vân nói giản dị :

- Bao giờ anh cũng là thần tượng của em.

Khoa hơi cúi mặt giấu kín cảm gíac tự tin thỏa mản . Tú Vân đã khơi gợi cho anh niềm an ủi ảo tưởng về sự thành dạt của mình , điều đó làm anh thấy biết ơn cô.

Cô nhắc lại :

- Anh nhất định phải đến với em . Không có anh thì buổi tối đó em sẽ thấy không có ý nghĩa gì nữa.

Cô nhìn đồng hồ rồi đứng lên :

- Em về nghe . Anh vô làm tiếp đi.

Tú Vân đứng dậy ra dắt xe . Cô nhấn ga , chiếc xe lướt đi một cách nhẹ nhàng . Khoa vẫn ngồi yên trong quán nhìn theo cô . Tự nhiên anh cũng có cảm giác một chút êm đềm trong lòng . Như ấn tượng cô để lại , một cảm giác êm dịu thoải mái mà lúc sau này anh không tìm thấy.

Nhưng nghĩ đến Đan Thụy , Khoa gạt bỏ ý nghĩ đến dự sinh nhật cô . Anh không nỡ giấu giếm Đan Thụy vì biết trong sâu thẳ Tâm hồn cô , nhà của Tú Vân là địa ngục đen tối ma cô cố quên đi . Đan Thụy đã sợ nó thì lẽ nào anh tiếp tục tới đó tìm thú vui riêng mình.

Khoa quyết định không nghĩ tới buổi sinh nhật nữa . Vậy nhưng Tú Vân thì không để anh quên . Trưa thứ bẩy , khi Khoa chuẩn bị về thì cô gọi điện thoại đến :

- Alô , anh Khoa phải không ?

- Tôi đây . Có chuyện gì không Vân ?

- Em gọi để nhắc anh chiều nay nhớ đến . Đừng để bạn bè chờ anh đó.

Khoa thở dài :

- Vân cứ vui với bạn đi , đừng chờ tôi . Chiều nay có thể tôi bận.

- Em không tin đâu . Dù anh không đến em vẫn bắt mọi người chờ , anh đừng nói gì nữa , em không nghe đâu.

Nói rồi cô gác máy . Khoa đứng yên , rồi khẽ nhún vai khó xử . Tú Vân làm anh phân vân không dứt khoát được . Rồi chiều nay sẽ hay vậy.

Cả buổi trưa anh ở nhà với Đan Thụy , xem phim và nói chuyện phiếm . Ngồi trước màn hình mà anh nghĩ lan man đi đâu . Cảm giác chán nản xâm chiếm anh . Nếu tối nay không đến cuộc vui đó , anh sẽ trãi qua buổi tối chán phèo , rồi đi ngủ . Rồi tiếp tục đến một ngày chủ nhật bình lặng và đi làm việc . Cuộc sống lê thê thế này anh chán lắm rồi.

Trước đây với vị trí trợ lý giám đốc , Khoa có dịp giao thiệp rộng rãi với những buổi tiệc , những cuộc họp mặt bận rộn . Anh yêu thích cuộc sống đó . Bây giờ thì tất cả không còn nữa . Cảm giác sống mòn mỏi thiếu vắng sự sôi động là anh thấy mình mất hết sinh khí , và anh không chịu nổi điều đó.

Hình dung gặp lại bạn bè , với cười đùa nhảy nhót kéo dài . Khoa thấy giam mình trong nhà vô vị quá . Anh muốn đến Tú Vân không phải vì cô mà vì được có bạn , sống qua những giờ phút vui vẻ . Cái đó có gì là không đúng.

Khoa đứng lên , đến ngồi bên Đan Thụy choàng tay qua vai cô :

- Tôi nay anh có hẹn với mấy người bạn , có thể về hiơi khuya . Em ngủ trước đừng chờ anh nghe.

- Anh đi nữa hả ?

Đan Thụy ngước lên , có vẻ thất vọng , nhưng không nói gì . Cô buồn buồn :

- Anh tranh thủ về sớm với em nghe.

Khoa cúi xuống vỗ nhẹ mặt cô :

- Đdừng buồn nghe cưng . Em xem phim khuya rồi ngủ là vừa . Đừng chờ anh nhé.

Anh vào phòng thay áo , rồi dắt xe ra sân . Anh ghé một tiệm trên đường mua quà và đến nhà Tú Vân.

Trong nhà vẳng ra tiếng nhạc và tiếng cười ồn ào . Hình như anh là người đến sau cùng . Vừa dựng xe xong , Khoa đã thấy Tú Vân chạy ào ra . Hôm nay cô mặc chiếc đầm màu nhạt , mềm mại và quyến rủ kỳ lạ . Dù không cố ý nhìn , anh vẫn nhận ra tối nay cô thật đẹp , thật duyên dáng uyển chuyển . Cô gây cho người đối diện cảm giác nửa gần nửa xa , tạo một ấn tượng tuyệt vời khiến người ta khó quên.

Tú Vân vịn cổ xe , nói như muốn khóc :

- Nảy giờ em chờ anh , nếu anh không đến là em thất vọng lắm.

Khoa mỉm cười , đặt gói quà vào tay cô :

- Chúc sinh nhật vui vẻ.

- Chúc anh cũng vui vẻ.

Cô cười rạng rỡ nắm tay kéo Khoa vào nhà . Trọng Đan dang ngồi ở góc phòng , đứng dậy hô lớn :

- Đdề nghị quí vịvỗ tay mừng con người chủ nhân mong đợi đã đến.

Tất cả ngoái đầu ra cửa , rồi cười ầm lên :

- Hoan hô ông bạn chịu chơi của chúng ta.

- Hoan hô !

- Thế mới là Minh Khoa chứ . Có vợ thì có vợ , chơi thì cứ chơi.

- Ai như tên Hưng vậy , nó muốn tu thì cứ để nó tu . Mặc nó.

Mọi người đứng quanh bàn . Rượu được rót tràn cả mổi ly , rồi tất cả nâng ly lên.

- Chúc mừng sinh nhật.

- Mừng châu về hợp phố.

Tú Vân đứng cạnh Khoa , quay lại nhìn anh cười tươi tắn . Khoa cũng cười với cô , anh có cảm giác tất cả đều như xưa . Vẫn là cuộc sống vui vẻ vô tư như anh chưa hề trải qua thất bại . Cảm giác đó làm anh phấn chấn lên . Anh chạm ly với Tú Vân , rồi uống cạn ly của mình.

Tú Vân ngồi cạnh anh ở đầu bàn , cười nói dịu dàng và âu yếm gắp thức ăn cho anh . Cô gây cho anh cảm giác chúa tể như tối nay anh mới là nhân vật chính . Điều đó mơn trớn sự kiêu hảnh ngạo mạn trong tâm thức anh , và anh thấy tối nay cô thật đáng yêu

Buổi tiệc tàn là bắt đầu một tiếc mục mới . Nhạc nổi lên giần giật như cuốn chân . Tất cả đúng lên , túa ra giữa phòng khách . Rất tự nhiên , Tú Vân đặt tay lên vai Khoa . Như thế giữa cô với anh chưa hề có một khoảng cách . Cô gục đầu lên vai anh , lim dim mắt bước theo điệu nhạc . Khoa cũng ôm choàng lưng cô . Hơi rượu là anh cảm thấy lâng lâng đầu óc chếch choáng như ngây như say . Anh ôm gọn tấm thân mềm mại của cô . Ấn tượng cô vừa xa vừa gần làm anh háo hức muốn khám phá tìm kiếm . Như cô là một Tú Vân quen thuộc , thoắt trở nên xa lạ , rồi cũng trở lại gần gủi . Tự nhiên anh thấy thèm được hôn cô kỳ lạ.

Hai người cứ dìu nhau hết bản này đến bản khác . Tình cảm mỗi lúc một dâng đầy da diết và lãng mạn . Cả hai không nhìn thấy Trọng Đan ra hiệu cho bạn bè lặng lẽ ra về . Bỏ mặc họ Ở góc phòng tối mờ mờ với tiếng nhạc dìu dặt . Rồi Tú Vân khẽ liếc ra ngoài , thấy không còn có ai , cô nhón chân lên hôn Khoa . Cô nói thật tình tứ :

- Em yêu anh . Vẫn còn yêu anh , không bao giờ quên anh được.

Câu nói thủ thỉ như đốt cháy trái tim anh . Khoa cúi xuống ôm ghì lấy cô , hôn đắm đuối . Anh ngước lên nhìn xung quanh . Phòng khách vắng ngắt như đồng tình với những ham muốn mù quáng . Bất giác anh bồng xốc Tú Vân lên . Cô nhìn vào cánh cửa ở cuối phòng khách . Anh dùng chân đá cửa , bước vào trong …

Sáng hôm sau thức dậy , Khoa thấy mệt và nhức đầu kinh khủng . Anh chống tay ngồi lên , sửng sốt khi thấy Tú Vân nằm bên cạnh . Cô vẫn ngủ ngon lành.

Khoa đứng xuống đất , vội vả mặc đồ . Cả giác nặng nề trỉu nặng trong lòng anh khi nhớ đến mọi chuyện đêm qua . Anh định đi ra khỏi phòng thì Tú Vân chợt mở mắt . Cô gọi khẽ :

- Anh Khoa.

Khoa dừng lại , dựa tường nhìn cô . Tú Vân ngồi lên :

- Anh về sao . Ở lại với em chút đi.

Anh ngồi phịch xuống ghế , hai tay ôm đầu chán ngán . Đó là cảm giác tự chán mình . Anh không hiểu sao mình có thể hành động như vậy . Đan Thụy có lổi gì chứ !

Tú Vân đến cạnh Khoa , vịn tay lên vai anh :

- Anh nghĩ gì vậy ? Anh sợ Đan Thụy biết phải không ?

Khoa lắc đầu không muốn trả lời . Tú Vân vuốt ve khuôn mặt anh :

- Em sẽ không để nó biết đâu . Anh đừng lo . Tính nó ngây thơ dễ tin lắm . Anh có thể giải thích với nó tối qua anh ở nhà người bạn . Bảo đảm nó sẽ tin anh mà.

Khoa giữ tay cô lại , ngẩng mặt lên :

- Đdêm qua cả hai chúng ta đã làm chuyện không nên . Tôi thật là thằng tồi không ra gì . Lổi là ở tôi . Mai mốt chúng ta đừng nên gặp nhau nữa Vân ạ.

- Không có lổi . Lổi là tại em đã không kềm chế vì em yêu anh.

- Đdừng nói chuyện đó . Đừng bao giờ nhắc đến nữa . Quên đi Vân ạ . Tôi thành thật xin lổi về chuyện đêm qua . Mong là từ đây về sau mình đừng sai lầm nữa.

Tú Vân lắc mạnh đầu . Cô ôm choàng qua cổ Khoa :

- Không , đừng tránh em như vậy . Em xin anh , mai mốt đừng tránh em , em …

Khoa gỡ tay Tú Vân ra , rồi đứng dậy :

- Quên tôi đi Vân ạ ! Tôi về.

Mặc Tú Vân đứng lặng nhìn theo , anh bước nhanh ra ngoài . Những bước đi như trốn chạy.

Đan Thụy đón anh bằng vẻ mặt bơ phờ . Vẻ mặt như một lời kết tội Khoa . Anh kéo cô vào lòng :

- Sao mặt em xanh vậy ? Em lo cho anh phải không ?

- Đdêm qua em không ngủ được . Em thức suốt đêm sợ đủ thứ . Mà cũng không biết anh đâu để tìm . Em khổ sở quá.

Khoa vuốt ot'c cô , áp mặt vào mặt cô , giọng hối hận sâu xa :

- Anh xin lổi . Mai mốt anh sẽ không để em chờ như vậy đâu.

Đan Thụy ngước lên :

- Nhưng đêm qua anh ở đâu vậy ? Sao không về nhà với em ? Ở nhà một mình em sợ quá /

Khoa quay chổ khác , không dám nhìn cô :

- Anh ở chơi nhà thằng bạn , mải nói chuyện nên không hay đã khuya . Cuối cùng phải ở lại đó ngủ.

Đan Thụy không hỏi gì nữa . Cô tin ngay , tin một cách thành thật . Thái độ của cô là Khoa thấy nhẹ lòng . Anh hôn cô thật lâu , thật dịu dàng như ngàn lần xin lổi.

Cử chỉ của anh làm Đan Thụy cảm động . Cô nghĩ anh hối hận vì đã để cô ở nhà một mình . Cô yên tâm rằng sau này sẽ không có lần thứ hai nữa . Thật ra anh có làm gì quá đáng đâu.

Cả ngày chủ nhật anh không đi đâu , chỉ quanh quẩn bên cô , săn sóc chiều chuộng đến từng cử chỉ nhỏ . Đến mức cô cứ ngạc nhiên tự hỏi vì sao anh ân cần đến vậy.

Hôm sau Khoa lại nhận điên thoại của Tú Vân ở công ty . Vừa nghe tiếng cô , anh đã ngắt lời :

- Xin lổi , đang giờ làm việc nên không thể nói chuyện lâu . Từ đây về sau đừng gọi cho tôi như vậy, Vân ạ.

- Anh Khoa , đừng trách em như vậy . Em chỉ muốn hỏi anh về nhà có rắc rối gì không thôi.

- Đĩ nhiên tôi có cách nói để vợ tôi yên tâm . Nhưng từ đây về sau chúng ta đừng sai lầm như vậy nữa.

Nói xong anh bỏ máy xuống lầm lì trở về bàn làm việc của mình . Anh chìm đắm trong mớ tâm trạng nặng nề không lối thoát . Mà cũng không tìm cách lý giải nó . Chỉ biết rằng công việc anh và Tú Vân làm là nổi ám ảnh đen tối . Anh muốn thoát ra lập tức đồng thời cũng hiểu mình ., không cách gì thoát được.

« Lùi
Tiến »