Bóng Tối

Lượt đọc: 16729 | 23 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Thám tử Dan mở danh sách những bệnh nhân nam giới người Việt của bác sĩ Hoài mà Anne đã đưa cho. Tất cả có 10 người. Chỉ có Phạm Lữ và Cung Dinh là đáng chú ý vì thời gian gần đây đến gặp Bác Sĩ Hoài nhiều lần. Vinh Ho là người Tàu. Còn 7 người Việt Nam kia lâu lắm không đến. Ngày cuối cùng bà Hoài còn làm việc, chỉ có mình Phạm Lữ là bệnh nhân ngày đó. Dan đã đến địa chỉ của Phạm Lữ nhưng anh ta không có nhà. Gọi điện thoại nhiều lần và để tin nhắn cũng không thấy trả lời hay gọi lại. Có một cái gì khúc mắc ở đây?

Dan đã ghé tiệm bán hoa nhưng không có kết quả gì. Mặc dù có tiền thưởng nhưng không có ai gọi vào ngoại trừ người đàn bà tên Kyra. Bác sĩ Hoài “mất tích” –tạm gọi như vậy đi- được 5 ngày. Cơ hội sống sót của bà ta cũng mỏng manh. Không phải bắt cóc đòi tiền chuộc vì gia đình không hề nghe ai gọi. Thù hằn không có, đây là điều gia đình bà ta xác nhận nhiều lần. Bà Hoài bỏ đi với một mối tình nào đó là điều không bao giờ xảy ra, đấy là theo lời của những người thân và người quen của bác sĩ Hoài.

Trong ngày thứ sáu đó có thêm một cái tên được lập lại nhiều trong danh sách bệnh nhân là Donovan. Thám tử Dan tự hỏi “Mình có nên điều tra anh này hay không? Vì có thể những bình hoa và sự mất tích của bác sĩ Hoài chẳng dính dáng gì đến nhau.

Dan nghĩ như vậy và gọi số điện thoại văn phòng bác sĩ Hoài.

Đầu dây bên kia Anne trả lời. Dan nói ngay:

“Thám tử Dan đây. Anne khỏe không?”

“Dạ khỏe lắm.. Có tin tức gì không?”

“Cũng vẫn đang trong vòng điều tra. Cô có thể cho tôi xin số điện thoại của người bệnh nhân tên Donovan không?”

“Nhưng anh ta không phải là người Việt Nam?”

Thay vì trả lời câu hỏi của Anne, thám tử Dan chỉ nói gọn:

“Tôi muốn hỏi anh ta một vài điều. Anne cho tôi cả địa chỉ luôn nhé”

“Vâng, đợi chút xíu..”

Chỉ không đến 1 phút sau, Anne đọc cho viên thám tử những chi tiết ông ta cần.

“Cám ơn Anne nhé”

Nói xong, viên thám tử cúp máy ngay, không để Anne hỏi thêm điều gì.

Dan hơi liếc mắt nhìn đồng hồ treo trên tường rồi bấm số điện thoại của Donovan.

Chỉ sau 2 tiếng chuông reo, anh ta bắt máy:

“Hello!”

Viên thám tử từ tốn trả lời:

“Chào anh Donovan. Tôi là thám tử Dan. Tôi phụ trách điều tra vụ một người nữ bác sĩ Việt Nam tên Hoài Nguyễn được cho là mất tích một cách bí ẩn. Tôi chỉ muốn hỏi anh vài điều vì anh là bệnh nhân của bà ta và anh là một trong những bệnh nhân cuối cùng trong ngày có gặp bác sĩ Hoài..”

Donovan nghĩ tim mình đập sai nhịp khi nghe viên thám tử tên Dan gọi đến và giải thích. Chàng hơi khựng lại rồi mới trả lời:

“Đúng.. tôi là bệnh nhân của bác sĩ Hoài.. Ông cần hỏi gì?”

Donovan định hỏi là giới chức trách có tìm ra manh mối gì không nhưng quả thật chàng hơi mất bình tĩnh.

Viên thám tử nói ngay:

“Tôi có thể đến gặp anh được không? Trong giờ anh nghỉ trưa chẳng hạn hay chúng ta có thể gặp nhau vào buổi chiều khi anh đi làm về?”

Donovan không thể chờ đến buổi chiều. Cũng may chỉ qua điện thoại nên viên thám tử không nhìn thấy vẻ nôn nóng của Donovan.

“Buổi trưa nay được.”

“Tốt, tôi không muốn làm phiền anh trong giờ làm việc. Anh có muốn chúng ta vừa ăn trưa vừa nói chuyện cho đỡ mất thì giờ không?”

“Được. Tôi nghỉ ăn trưa 1 tiếng. Chúng ta gặp nhau ở đâu?”

“Ngay trong cafeteria dưới nhà nhé”

Donovan hơi ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng nhận lời:

“12 giờ được không?”

“OK. Mình gặp nhau ở đó. Tôi sẽ tìm anh vì anh không biết tôi..”

“OK..”

Donovan trả lời và tắt máy. Dĩ nhiên khi viên thám tử có số điện thoại mình thì đương nhiên là có mọi chi tiết về anh.

Hình ảnh người nữ bác sĩ tâm lý hiện lên trong đầu chàng. Donovan mong bà ta sẽ bình yên trở về. Từ hôm đó chàng cũng không trở lại tìm con đường hôm ấy nhưng không có nghĩa là Donovan đã quên.

Chàng nhìn đồng hồ. Nửa tiếng nữa thôi là 12 giờ trưa.

Cái hẹn gặp viên thám tử khiến Donovan làm việc không được thoải mái lắm. Chàng cứ nhấp nhổm nhìn giờ và đầu óc cứ xoay quanh xem liệu viên thám tử sẽ hỏi gì mà tại sao lại tìm đến Donovan. Liệu chàng có bị liệt kê vào trong danh sách bị tình nghi?

Dan tắt điện thoại. Đứng lên rời khỏi văn phòng. Dan muốn đến sớm hơn giờ hẹn. Ông ta không quên mang cái cặp da trong có đựng nhiều giấy tờ cần thiết. Và cả một máy thu thanh nhỏ để khi cần thiết thì sẽ thu. Gặp gỡ bên ngoài và qua câu chuyện đối đáp, viên thám tử với tuổi nghề cao có thể nhận ra người đó nói dối hay nói thật.

Cafeteria trong building nơi Donovan làm việc cũng nhỏ và vắng. Có lẽ chẳng ai thích ăn trưa ở đây.

Người bồi đưa thực đơn và chờ lấy order nhưng viên thám tử bảo còn chờ người quen.

Nhìn thực đơn, không nhiều chọn lựa và giá cũng hơi mắc.

Viên thám tử đảo mắt nhanh nhìn quanh nhưng chú tâm vào cửa ra vào vì như Dan đã nói với Donovan là ông ta sẽ tìm anh ta.

Dan đứng lên khi nhìn thấy Donovan. Ông ta giơ tay ra hiệu.

Người thanh niên nhanh nhẹn đi về bàn của Dan. Trông anh ta giống hệt trong ảnh.

Viên thám tử giơ tay ra trước. Hai người bắt tay nhau.

Đôi mắt nâu nhưng trong sáng của Donovan làm viên thám tử nhớ tới lời nhận xét của Anne “đây là một người tin cậy được”. Điều này làm Dan hơi mỉm cười. Nhưng Donovan không hiểu nên cũng cười, cởi mở hơn.

Anh có thường ăn ở đây không?” Dan bắt đầu câu chuyện.

Donovan lắc đầu:

“Lần đầu tiên. Tôi thích đi ra ngoài hơn. Ăn trưa ở đây có cảm tưởng như mình vẫn ở trong chỗ làm việc”

Dan cười lớn.

Cả hai gọi thức ăn. Viên thám tử chỉ ăn một bát súp.

Donovan hỏi:

“Ông ăn ít vậy thôi sao?”

“Bữa trưa tôi không ăn nhiều. Ăn no không làm việc được, chỉ muốn đi ngủ thôi”

Donovan hỏi viên thám tử:

“Đã có manh mối gì trong vụ này chưa?”

Dan gật gù:

“Cũng có mà cũng không”

Đây là câu trả lời mà cũng không phải là câu trả lời.

Vào đề ngay, Dan hỏi Donovan:

“Tôi được biết anh là bệnh nhân cuối cùng của bà bác sĩ Hoài ngày hôm đó?”

“Chắc vậy.”

“Anh không nhớ rõ?”

“Tôi không để ý sau tôi có ai khác nữa không. Cô thư ký của bà bác sĩ Hoài sẽ cho ông câu trả lời chính xác hơn, đúng không?’

Dan gật gù hỏi tiếp:

“Anh là bệnh nhân lâu năm của bác sĩ Hoài?”

“Có thể nói như vậy.. chừng vài tháng chứ không phải nhiều năm”

“Ngày đó bà ta có vẻ gì khác lạ không?”

“Không.. tôi nghĩ là không. Thường khi đến bác sĩ, bệnh nhân chỉ quan tâm đến vấn đề của mình hơn là để ý đến người bác sĩ..”

“Bác sĩ Hoài là người như thế nào, theo anh?”

Câu hỏi của viên thám tử làm Donovan phải suy nghĩ. Chàng không thể nào để lộ ra chuyện lái xe đi theo bác sĩ Hoài được cho dù thâm tâm chàng muốn giúp tìm ra câu hỏi về sự mất tích của bà ta. Donovan đã muốn quên đi câu chuyện này vì chàng bị giằng co giữa quyết định dấu kín hay đến sở cảnh sát và khai ra. Họ sẽ đặït câu hỏi vì sao Donovan di theo bà bác sĩ Hoài? Vì sao biết đây không phải là nhà bà ta? Vì sao và muôn ngàn vì sao..?

“Tôi rất thích người bác sĩ này. Bà ta.. đã giúp được tôi trong nhiều vấn đề khó khăn. Bác sĩ Hoài thực sự quan tâm giúp bệnh nhân”

“Khám bệnh xong thì anh đi đâu ngày hôm đó?”

Donovan như người đang đi trên cánh đồng chôn đầy mìn, chỉ sơ sẩy là tan xác.

“Tôi về nhà”

“Không đi chơi ngày cuối tuần sao? Anh có bạn gái không?”

Donovan chụp lấy ngay câu trả lời:

“Có, tối đó tôi đi ăn với bạn gái của tôi là Kim Anh”

“Lúc mấy giờ?”

Donovan nhún vai:

“Chẳng để ý..”

Nói như vậy nhưng Donovan nhớ là khuya vì sau khi thất vọng thấy bà Hoài đi vào ngôi nhà lạ, chàng trở về và Kim Anh gọi điện thoại. Nhưng thôi, câu trả lời càng ngắn gọn càng đỡ rắc rối.

“Không hẹn giờ sao?”

“Tụi tôi chẳng có giờ giấc gì” Vừa trả lời Donovan thầm mong viên thám tử đừng hỏi về Kim Anh và đòi đưa số điện thoại của nàng để kiểm chứng.

Dan có cảm tưởng Donovan dấu diếm một điều gì, không muốn cho mình biết. Viên thám tử phải tìm cho ra.

“Chắc anh biết trong cuộc điều tra, nếu nói sai sự thật là một cái tội có thể bị truy tố đấy”

Donovan gật đầu làm tỉnh:

“Tôi biết chứ. Mà có gì phải nói sai. Tôi chỉ là một người bệnh nhân của bác sĩ Hoài như những bệnh nhân khác mà thôi”

“Thường anh đến khám bệnh thì đậu xe đằng trước toà nhà hay ở bãi đậu xe đàng sau?”

“Tôi luôn luôn đậu xe đàng trước. Chưa bao giờ lái xe ra đàng sau”

“Lúc anh ra về có thấy gì lạ không?”

“Tôi chẳng để ý”.

Viên thám tử nghĩ ngay đến chuyện xem lại trong hệ thống dữ liệu ở sở xem Donovan lái xe gì, màu gì. Và nếu anh ta đậu xe ở bãi đậu xe đàng trước thì có thể tìm thấy dễ dàng vì tòa nhà đàng trước có gắn máy thu hình. Đây là cách tốt nhất để kiểm chứng xem Donovan nói thật hay nói dối.

Viên thám tử vừa ăn vừa đổi đề tài nói sang những chuyện vớ vẩn thời sự. Dan nghĩ sẽ tìm hiểu thêm sau khi xác định xem Donovan nói thật hay nói dối.

Khi người hầu bàn đưa bill, mạnh ai nấy trả. Lương thám tử của Dan không đủ để chi trả cho những chuyện như thế này.

Đứng lên từ giã. Dan bắt tay Donovan:

“Cám ơn anh. Cần gì tôi sẽ liên lạc sau. Hoặc nếu anh nhớ ra điều gì hữu ích cho cuộc điều tra thì cứ gọi cho tôi. Đây là danh thiếp có tên và số điện thoại của tôi. Anh có thể gọi tôi bất cứ lúc nào, ngày và đêm. Càng tìm ra sớm càng tốt”

Donovan bâng khuâng gật đầu.

Viên thám tử về lại văn phòng tìm thêm những chi tiết về chiếc xe của Donovan. Anh ta sở hữu một chiếc xe Honda accord màu xám, bảng số xe có 7 số và chữ. Dan chụp hình xe và bảng số trên màn hình computer.

Rời khỏi nhiệm sở, viên thám tử lái xe đến địa chỉ văn phòng bác sĩ Hoài.

Dan nói chuyện với người phụ trách an ninh building để xem lại cuộn băng thu ngày đó. Nhưng họ từ chối và hẹn viên thám tử trở lại  ngày hôm sau để ông ta sẽ có riêng một cuộn băng vì chuyên viên vắng mặt hôm nay.

Viên thám tử thở dài nhưng đành chịu thua. Người phụ nữ này mất tích hay.. đã chết?

« Lùi
Tiến »