Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXX

Đường phố đã hoàn toàn thay đổi bộ mặt từ khi Colin và Chloé đi vắng. Bây giờ, lá cây đã lớn, và các ngôi nhà nhợt nhạt được màu lá xanh non tô đậm thêm trước khi nhuốm màu be đậm của mùa hè. Nền đường dẻo và mềm dưới bước chân, không khí đượm mùi phúc bồn tử.

Trời vẫn còn lạnh, nhưng phía sau cửa kính xanh lơ, người ta có thể thấy được thời tiết sẽ đẹp. Những bông hoa xanh lá cây và xanh lơ mọc dọc theo vỉa hè, nhựa chảy ngoằn ngoèo xung quanh những cái cuống mảnh dẻ gây nên một âm thanh nhẹ, ẩm ướt như tiếng lũ ốc sên đang hôn nhau.

Nicolas đi đầu. Anh mặc bộ thể thao bằng len mới màu vàng xám, còn bên trong là một chiếc áo len cao cổ có hình con cá hồi giống như con cá nấu món saumon 27 trong Sách nấu ăn của Gouffé, trang 607. Đôi giày da màu vàng đế kếp của anh hầu như không làm nhàu nát cây cỏ. Anh cố gắng đi giữa hai vệt đường dành cho xe đi.

Colin và Chloé đi sau anh, Chloé nắm tay chồng và hít thật sâu hương vị của không khí. Chloé mặc chiếc váy nhỏ bằng len trắng và một áo choàng ngắn lông báo lốm đốm vệt benzen, được xử lý để những vệt đốm loang ra thành những hình oval chồng chéo và các họa tiết thị giác kỳ lạ. Mái tóc mềm mại của cô bồng bềnh trôi nổi và tỏa ra một làn hương nhài và hoa cẩm chướng thơm dịu.

Colin mắt lim dim, bị hấp dẫn bởi hương thơm này, môi anh khẽ rung mỗi khi hít vào. Mặt tiền các ngôi nhà có hơi tùy tiện vì không còn tuân theo đường thẳng tắp nữa, và bề ngoài của con đường đôi khi làm Nicolas lạc bước vì cứ phải dừng lại để đọc các biển tráng men.

- Đầu tiên chúng ta sẽ làm gì? Colin hỏi.

- Vào các cửa hàng, Chloé nói. Em không còn cái váy nào.

- Em không muốn đến hiệu Chị em Calotte như mọi khi à? Colin hỏi.

- Không, Chloé trả lời, em muốn đến cửa hàng để mua những chiếc váy may sẵn và một số thứ.

- Isis chắc chắn sẽ rất vui vì gặp lại cậu, Nicolas, Colin nói.

- Vì sao? Nicolas hỏi lại.

- Tôi cũng không biết...

Họ rẽ vào phố Sidney Béchet và những người kia cũng đang ở đó. Trước cửa, người gác cổng đu đưa trong chiếc ghế xích đu cơ học mà tiếng motor của nó kêu như tiếng pháo nổ liên hồi theo nhịp của điệu Polka. Đó là một tổng thể cổ điển.

Isis tiếp họ. Chick và Alise cũng đã ở đó. Isis mặc chiếc váy đỏ, mỉm cười với Nicolas. Cô hôn Chloé và tất cả bọn họ hôn chào nhau trong vài khoảnh khắc.

- Cậu có khí sắc vui vẻ, Chloé của tôi ạ, Isis nói. Mình cứ tưởng cậu ốm. Bây giờ thì yên tâm rồi.

- Mình khá hơn rồi, Chloé nói. Nicolas và Colin đã chăm sóc mình rất tận tình.

- Các cô em họ của cô ra sao? Nicolas hỏi.

Isis mặt đỏ đến tận mang tai.

- Cứ hai ngày một lần, họ hỏi em về anh, cô nói.

- Họ là những cô gái thú vị, Nicolas vừa nói vừa từ từ quay đi, nhưng cô còn cương nghị hơn.

- Vâng... Isis nói.

- Thế chuyến du lịch thế nào? Chick hỏi.

- Tốt, Colin trả lời. Lúc đầu, đường rất xấu nhưng sau cũng ổn.

- Trừ tuyết, còn tất cả đều tốt... Chloé nói.

Cô đưa tay lên ngực.

- Ta đi đâu đây? Alise hỏi.

- Nếu các cậu muốn, mình sẽ tóm tắt cho các cậu nghe buổi nói chuyện của Partre, Chick đề nghị.

- Từ khi bọn mình đi, cậu mua được nhiều sách lắm phải không? Colin hỏi.

- Ồ!... Không... Chick trả lời.

- Thế việc làm của cậu? Colin hỏi tới.

- Ồ!... Ổn... Chick ấp úng. Có một người có thể thay mình khi mình phải đi vắng.

- Anh ta làm thế không công ư?

- Ồ!... Gần như thế, Chick nói. Các cậu có muốn đi ngay tới sân trượt băng không?

- Không, chúng em sẽ đi cửa hàng, Chloé nói. Nhưng nếu cánh đàn ông muốn đi trượt băng…

- Đó là một ý hay, Colin tán thành.

- Tôi sẽ đưa các cô đến cửa hàng, Nicolas nói. Tôi cần mua một số thứ.

- Tốt, Isis nói. Nhưng chúng ta đi nhanh lên để sau đó có thể còn chút thời gian trượt băng.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian