Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 560 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXXI

Colin và Chick trượt băng đã một tiếng, trên sân băng đã bắt đầu đông. Vẫn luôn là các cô gái đó, những chàng trai đó, vẫn luôn là những cú ngã và những kỵ-sinh-quét-dọn đó với cái cào. Người trực máy vừa đưa vào đĩa một điệp khúc mà đã nhiều tuần nay, tất cả những người hay đến đây đều thuộc lòng. Anh ta thay mặt khác, một hành động tất cả đều đang chờ đợi, bởi vì thói quen của anh ta đã bắt đầu được biết đến, nhưng chiếc đĩa bỗng đột ngột dừng lại, một giọng ồ ồ vang lên trong tất cả các loa phóng thanh, trừ một chiếc tách biệt vẫn phát ra tiếng nhạc. Tiếng nói yêu cầu ông Colin đến ngay chỗ soát vé để nghe điện thoại.

- Có thể xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Colin tự hỏi.

Anh vội vã đi sát vào mép sân, Chick theo sau, và đặt chân lên tấm thảm cao su. Anh bước xuống quầy bar, vào phòng điều khiển nơi có máy phát thanh. Người phụ trách đĩa hát đang cọ một chiếc vào cái bàn chải cỏ răng bò để xóa các vết xước sau khi dùng.

- A lô! Colin cầm máy, nói.

Anh nghe.

Chick thấy anh lúc đầu có vẻ ngạc nhiên, sau bỗng trở nên trắng bệch.

- Có gì nghiêm trọng à? Anh hỏi.

Colin ra hiệu bảo im.

- Tôi đến ngay, anh nói rồi đặt máy.

Nhưng bức tường phòng soát vé thu hẹp lại, anh thoát ra được trước khi bị nát vụn, sát sau anh là Chick. Anh chạy bằng giày trượt patanh. Đôi chân anh xiêu vẹo. Anh gọi một cậu bồi.

- Mở buồng của tôi nhanh lên. Số 309.

- Cả của tôi nữa, 311... Chick bảo.

Cậu bồi đi theo họ nhưng khá đủng đỉnh. Colin quay lại, thấy cậu cách đến mười mét, anh đợi cho cậu ta đến ngang mình. Lấy đà, anh hung dữ táng cho cậu ta một cú patanh thật mạnh vào dưới cằm, thế là cái đầu thằng bé dính vào một trong số những ống thông khí của buồng máy, anh giật lấy chiếc chìa khóa vẫn nằm trong tay xác chết lúc này đang có vẻ mơ màng. Colin mở một buồng, đẩy cái thây vào đó, khạc nhổ lên trên rồi nhảy về phía buồng 309. Chick đóng cửa lại.

- Có chuyện gì thế? Anh hỏi, thở hổn hển.

Colin đã tháo patanh và đi giày vào.

- Chloé, cô ấy ốm. Colin trả lời.

Nặng không?

- Không biết. Cô ấy bị ngất.

Anh chực chạy.

- Cậu đi đâu? Chick gào.

- Về nhà!... Colin hét, rồi anh biến mất trong cái cầu thang bê tông âm vang.

Ở phía đầu kia sân băng, mấy người của buồng máy đi ra, nghẹt thở vì ống thông khí không hoạt động nữa, và họ kiệt sức sụp xuống xung quanh sân.

Vô cùng kinh ngạc, với một chiếc patanh trong tay, Chick mơ hồ nhìn cái nơi Colin vừa biến mất.

Dưới cánh cửa buồng 128, một dòng máu đỏ, sủi bọt, từ từ uốn lượn, và chất lỏng màu đỏ bắt đầu chảy trên sân thành những giọt lớn, nặng và bốc hơi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian