Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXXII

Anh chạy hết tốc lực. Trước mắt anh, mọi người từ từ nghiêng ngả, rồi ngã xuống như những con quay, nằm dài trên vỉa hè và phát ra tiếng kêu khe khẽ như thể một tấm các tông bị thả rơi nằm xuống đất.

Và Colin chạy, chạy mãi, góc nhọn của đường chân trời bị xiết chặt giữa những ngôi nhà, chồm về phía anh. Dưới chân Colin là màn đêm. Một màn đêm đen vô cơ, vô định. Bầu trời không màu, một trần nhà, một góc nhọn nữa, anh chạy về phía đỉnh kim tự tháp, rồi ngừng lại giữa đoạn đường ở những chỗ đỡ tối hơn, nhưng trước mặt anh vẫn còn ba phố nữa.

Chloé nằm, làn da trắng nổi trên chiếc giường cưới tuyệt đẹp của họ. Cô mở mắt nhưng thở khó khăn. Alise ngồi với cô. Isis giúp Nicolas chuẩn bị một món bổ dưỡng theo kiểu Gouffé, còn con chuột đang dùng những chiếc răng sắc nghiền những hạt cỏ để sắc thứ đồ uống thường dùng.

Nhưng Colin không biết, anh chạy, anh lo sợ, vì sao luôn ở cạnh nhau vẫn chưa đủ, vẫn còn phải sợ hãi, có thể đó là một tai nạn, một chiếc ô tô đã chẹt phải cô ấy, cô ấy có lẽ nằm trên giường, chẳng lẽ mình không được nhìn thấy cô ấy, chắc họ sẽ ngăn không cho mình vào, nhưng chắc các người nghĩ rằng tôi sợ không dám nhìn Chloé của tôi, mặc kệ các người, tôi sẽ vào, không, Colin, không được vào. Có thể cô ấy chỉ bị thương nhẹ, vậy thì không sao, ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau vào Rừng để ngồi lại vào những cái ghế băng, tay mình nắm tay cô ấy, tóc cô ấy lẫn tóc mình, mùi thơm của cô ấy trên chiếc gối. Mình thường lấy gối của cô ấy, buổi tối, bọn mình còn dùng gối đánh nhau, cô ấy bảo gối của mình nhồi căng quá, nó cứ tròn lung lủng dưới đầu cô ấy, còn mình, sau đó mình lấy lại gối, nó thơm mùi tóc cô ấy. Mình sẽ không bao giờ được thưởng thức hương thơm dìu dịu trên tóc cô ấy nữa.

Vỉa hè dựng lên trước mặt anh. Anh nhảy một bước dài để vượt qua, giờ anh đã ở tầng một, anh lên, mở cửa, tất cả đều bình thản và yên lặng, không ai mặc áo đen, không có tu sĩ, sự bình lặng của những tấm thảm có hình vẽ màu ghi xanh lơ. Nicolas nói với anh: “Không có gì nghiêm trọng cả”. Và Chloé mỉm cười, cô vui sướng khi nhìn thấy anh.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian