Bàn tay ấm áp và tin cậy của Chloé nằm trong tay Colin. Cô nhìn anh, đôi mắt cô sáng có vẻ hơi ngạc nhiên làm anh yên tâm. Trong phòng phía dưới tầng lửng, những nỗi lo chất chồng, riết ráo bám lấy người này, người kia. Chloé cảm thấy trong người cô, trong lồng ngực cô có một sức mạnh bí hiểm, một sự hiện diện đối lập mà cô không biết làm thế nào để chống lại, thỉnh thoảng cô lại ho để trục xuất tên địch thủ bám sâu trong thịt cô. Chloé có cảm tưởng rằng khi thở thật sâu, cô thoát khỏi cơn giận ngấm ngầm của kẻ thù, thoát khỏi sự ranh mãnh nham hiểm của nó. Ngực cô khẽ phồng lên, nhưng đôi chân cô dài, để trần chạm vào tấm ga giường mềm mại làm dịu bớt cơn giận đó. Ngồi bên cạnh, Colin hơi còng lưng xuống, nhìn cô. Đêm đến tạo những đường tròn đồng tâm xung quanh đốm lửa của ngọn đèn được bắt vào bức tường ở đầu giường, bên ngoài ngọn lửa có một bóng thủy tinh mờ hình tròn che chắn.
- Đặt nhạc cho em, Colin của em, Chloé nói. Đặt bản nhạc anh thích ấy.
- Sợ em mệt, Colin nói.
Giọng anh nghe rất xa xăm, vẻ mặt anh đau khổ. Trái tim anh căng phồng trong lồng ngực, chỉ bây giờ anh mới nhận thấy điều đó.
- Không, em xin anh.
Colin đứng dậy, đi xuống cầu thang gỗ sồi và đặt máy tự động. Loa ở khắp các phòng. Anh cho chạy chiếc ở phòng ngủ.
- Anh đặt đĩa gì thế? Chloé hỏi.
Cô cười. Cô biết rồi.
- Em nhớ không? Colin hỏi cô.
- Em nhớ...
- Em không đau chứ?
- Không đau lắm...
Ở nơi những con sông đổ ra biển, có một bãi chắn rất khó vượt qua và những con tàu đắm nhảy múa vô vọng giữa xoáy nước lớn sủi bọt. Giữa màn đêm ở bên ngoài và ánh sáng ngọn đèn, những ký ức trỗi dậy từ bóng tối, húc vào ánh sáng và lúc chìm lúc nổi, chúng phô ra những cái bụng trắng hếu, những cái lưng dát bạc. Chloé hơi nhổm dậy.
- Lại ngồi cạnh em đây này...
Colin đến gần cô, nằm ngang lên giường, đầu Chloé dựa vào hõm vai trái anh. Giải đăng ten ở chiếc sơ mi mỏng manh vẽ trên làn da óng ả của cô một mạng lưới điệu đà, dịu dàng phồng lên nơi bầu vú. Bàn tay Chloé bám vào vai Colin.
- Anh không giận chứ?
- Sao lại giận?
- Vì có người vợ ngốc ngếch đến vậy...
Anh hôn vào cái hõm vai tin tưởng nơi anh...
- Co tay lại một chút, Chloé của anh. Khéo sẽ bị cảm lạnh đấy.
- Em không lạnh, Chloé nói. Nghe đĩa kìa.
Có cái gì đó siêu phàm trong cách chơi của Johnny Hodges, cái gì đó không thể giải thích được, hoàn toàn gợi cảm. Sự gợi cảm ở trạng thái thuần khiết nhất tách biệt hoàn toàn với bất cứ thứ vật chất nào.
Các góc phòng thay đổi, tròn lại dưới tác động của âm nhạc. Bây giờ Colin và Chloé nằm nghỉ giữa một hình cầu.
- Bản gì thế? Chloé hỏi.
- Đó là bản The Mood to be Wooed 28 , Colin trả lời.
- Em cũng cảm thấy thế! Chloé nói. Làm thế nào bác sĩ có thể vào được phòng mình nếu hình thù của nó như thế này?