Nicolas ra mở cửa. Một bác sĩ ở bậc thềm.
- Tôi là bác sĩ, ông ta nói.
- Tốt, Nicolas nói. Xin mời ông hãy cố gắng theo tôi...
Anh kéo bác sĩ đi theo anh...
Đây, anh giải thích khi họ vào đến bếp. Hãy nếm đi và cho biết cảm nghĩ của ông.
Trong một cái bình bằng hợp chất silic - xút - canxi tráng thủy tinh, có một thứ nước uống màu đặc biệt, hơi giống màu tía của hợp chất vàng-thiếc, cũng giống cả màu xanh của cái bọng đái và hơi ngả xanh lơ như chrome.
- Cái gì thế? Bác sĩ hỏi.
- Một thứ nước uống... Nicolas trả lời.
- Tôi biết... nhưng để làm gì? Bác sĩ lại hỏi.
- Một thứ thuốc bổ, Nicolas nói.
Bác sĩ đưa bình lên mũi, đánh hơi, mặt rạng rỡ, hít hít rồi nếm, sau đó ông uống và buông túi dụng cụ hành nghề ra, hai tay ôm lấy bụng.
- Được chứ? Hả? Nicolas hỏi.
Pu... u!... Được, bác sĩ nói. Có cái gì đó nổ lục bục... Ông làm nghề thú y à?
- Không, làm đầu bếp, Nicolas trả lời. Sau cùng thì cũng được.
- Không đến nỗi tệ, bác sĩ nói. Tôi cảm thấy như trẻ lại...
Mời ông đến thăm người bệnh, Nicolas nói. Bây giờ ông đã được khử trùng.
Bác sĩ bắt đầu đi, nhưng lạc hướng. Ông ta có vẻ kém làm chủ những cử động của mình.
- Ê! Nicolas gọi, hãy nói đi! Ông có khả năng thăm bệnh chứ hả?
- Này, bác sĩ nói, tôi muốn xin ý kiến của một đồng nghiệp, nên tôi đề nghị ông Mangemanche đến...
- Tốt, Nicolas nói. Vậy hãy đi lối này.
Anh mở cửa cầu thang sau nhà.
- Ông xuống ba tầng rồi quay sang phải. Ông đi thẳng vào là đến nơi…
- Tốt, bác sĩ nói...
Ông ta bắt đầu xuống và bỗng dừng lại.
- Nhưng tôi ở đâu thế này?
- Đây... Nicolas nói.
- A! Tốt!... Bác sĩ nói.
Nicolas đóng cửa lại. Colin tới.
- Cái gì thế? Anh hỏi.
- Một bác sĩ. Ông ta có vẻ ngốc nghếch, nên tôi đã tống khứ.
- Nhưng phải có một người, Colin nói.
- Tất nhiên, Nicolas nói. Mangemanche sẽ đến.
- Thế tốt hơn.
Lại một tiếng chuông reo.
- Đứng yên, Colin nói, tôi sẽ ra.
Trong hành lang, con chuột bám dọc theo đùi anh và leo lên vai anh. Anh vội vàng ra mở cửa cho giáo sư.
- Xin chào! Ông này nói.
Ông bận bộ đồ đen và mặc chiếc sơ mi vàng rực.
- Đứng về mặt sinh lý mà nói, ông ta tuyên bố, màu đen trên một nền vàng sẽ tạo sự tương phản tối đa. Tôi xin nói thêm rằng điều này không làm mệt mắt và tránh không bị chẹt trên đường.
- Chắc chắn thế, Colin hưởng ứng.
Giáo sư Mangemanche chắc cỡ bốn mươi tuổi. Có khả năng ông đến tuổi ấy. Nhưng không hơn tuổi nào. Ông ta có bộ mặt nhẵn nhụi với bộ râu nhỏ, nhọn, cặp mắt đờ đẫn.
- Ông có thể theo tôi chứ? Colin đề nghị.
- Tôi không biết, giáo sư trả lời, tôi do dự... Song ông cũng quyết định.
- Ai ốm?
- Chloé, Colin trả lời.
- A! Điều này làm tôi nhớ đến một bản nhạc... giáo sư nói.
- Đúng, chính thế! Colin nói.
- Tốt, đi nào, Mangemanche kết luận. Đáng lẽ anh phải nói với tôi sớm hơn. Cô ấy bệnh gì?
- Tôi cũng không biết, Colin trả lời.
- Tôi cũng không biết, giáo sư thú nhận, bây giờ, tôi có thể nói được với anh điều đó.
- Nhưng ông sẽ biết chứ? Colin lo lắng hỏi.
- Có thể, giáo sư Mangemanche nói, vẻ hoài nghi. Tôi còn phải khám đã...
- Vậy hãy đến đây... Colin nói.
- Vâng... giáo sư trả lời.
Colin dẫn ông ta đến tận cửa phòng và bỗng nhớ ra điều gì đó.
- Hãy chú ý khi đi vào, tròn đấy, anh nhắc.
- Vâng, tôi quen rồi, Mangemanche nói. Cô ấy có mang ư?
- Không, Colin nói... ông thật ngốc... phòng hình tròn.
- Tròn vo? Giáo sư hỏi. Anh đã chơi đĩa của Ellington sao?
- Đúng, Colin công nhận.
Ở nhà tôi cũng có, Mangemanche nói. Anh có biết bản Slap Happy 29 không?
- Tôi thích nhất đấy... Colin bắt đầu, rồi anh bỗng nhớ là Chloé đang đợi nên đẩy giáo sư vào phòng.
- Xin chào, giáo sư nói.
Ông leo lên chiếc thang.
Chào ông, Chloé trả lời. Ông khỏe chứ?
Trời đất, giáo sư trả lời, thỉnh thoảng tôi có bị đau gan.
Cô biết đó là cái gì không?
- Không, Chloé đáp.
Tất nhiên, giáo sư nói, vì chắc chắn là cô không có một bộ gan ốm yếu.
Ông ta đến gần Chloé và cầm tay cô.
- Có hơi sốt hả?
- Tôi không thấy.
- Đúng, giáo sư nói, nhưng thế là sai lầm.
Ông ngồi xuống giường.
Tôi sẽ nghe nếu cô không thấy khó chịu.
Cứ việc, Chloé nói.
Giáo sư lấy từ trong túi thuốc ra một cái ống nghe có bộ phận khuếch đại và áp cáp-xun vào lưng Chloé.
Đếm đi, ông ta bảo.
Chloé đếm.
- Không ổn, bác sĩ nói, sau hai mươi sáu là hai mươi bảy.
Vâng, xin lỗi ông, Chloé nói.
- Được rồi, bác sĩ hỏi, cô ho không?
- Có, Chloé trả lời, và cô ho.
Cô ấy bị làm sao, bác sĩ? Colin hỏi, có nặng không?
- Hề!... Bác sĩ nói, cô ấy có cái gì đó ở thùy phổi bên phải.
Nhưng tôi không biết đó là cái gì...
- Sao? Colin hỏi.
Cô ấy phải đến chỗ tôi để kiểm tra đầy đủ hơn, giáo sư nói.
- Tôi không muốn cô ấy phải dậy, bác sĩ ạ, Colin nói. Và nếu cô ấy lên cơn đau như chiều nay thì sao?
- Không, giáo sư nói, không nghiêm trọng đâu. Tôi sẽ cho một đơn thuốc, nhưng phải theo đúng hướng dẫn.
- Tất nhiên, thưa bác sĩ, Chloé nói.
Cô đưa tay lên miệng và bắt đầu ho.
- Đừng ho, Mangemanche nói.
- Đừng ho, em yêu của anh, Colin nói.
- Em không thể đừng được, Chloé nói, giọng ngắt quãng.
- Tôi nghe thấy một thứ âm nhạc kỳ lạ trong phổi cô ấy, giáo sư nói. Ông ta có vẻ hơi chán nản.
- Như thế có bình thường không, thưa bác sĩ? Colin hỏi.
Ở một mức độ nào đó... giáo sư trả lời.
Ông ta lôi bộ râu nhỏ của mình, nó bật lại trở lại cằm, phát ra một tiếng tách khô khốc.
- Khi nào chúng tôi đến chỗ ông, thưa bác sĩ? Colin hỏi.
- Sau ba ngày, giáo sư nói. Tôi còn phải lắp lại máy đã.
- Thế thường thường ông không dùng đến chúng ư?
Đến lượt Chloé hỏi.
- Không, giáo sư nói. Tôi thích việc xây dựng những mô hình máy bay hơn, nhưng người ta thường xuyên đến để cho phóng đi, vậy là đã từ một năm nay tôi luôn luôn giậm chân tại chỗ, tôi không thể có thời gian để kết thúc công việc. Thật bực mình, dù sao cũng vậy!...
- Tất nhiên, Colin nói.
- Đó là những con cá mập, giáo sư nói. Tôi đùa vui, tự so sánh mình với người đắm tàu bất hạnh mà những con quỷ háu ăn đang rình rập giấc ngủ của anh ta để lật ngược con thuyền nhỏ mảnh mai.
- Đó là một hình ảnh thi vị, Chloé nói, và cô cười, nhưng chỉ cười nhẹ để khỏi ho.
- Chú ý, bạn thân mến, giáo sư đặt tay lên vai cô và nói.
Đó là một hình ảnh hoàn toàn ngớ ngẩn vì rằng theo tờ Génie civil ngày 15 tháng Tám năm 1944, thì trái với quan niệm thông thường, người ta cho rằng trong số ba mươi lăm loài cá mập chúng ta biết, chỉ có ba hoặc bốn loại ăn thịt người! Mà chúng cũng không tấn công chúng ta nếu chúng ta không tấn công chúng…
- Ông nói thật uyên bác, thưa bác sĩ, Chloé nói, vẻ khâm phục.
Cô rất thích ông bác sĩ này.
Đó là Génie civil, không phải tôi, bác sĩ nói. Thôi, tôi tạm biệt các vị ở đây.
Ông ta hôn mạnh vào má phải Chloé, vỗ vai cô rồi xuống theo cái thang nhỏ. Ông ta vướng chân phải vào chân trái rồi lại vướng chân trái vào thanh gỗ cuối cùng, ông ngã. Cách bài trí nhà anh thật đặc biệt, ông ta vừa xoa mạnh vào lưng vừa nhận xét với Colin.
- Xin ông thứ lỗi, Colin nói.
Hơn nữa, giáo sư nói thêm, căn phòng hình cầu này có cái gì đó suy sút. Hãy thử đổi sang Slap Happy, có thể nó sẽ đưa căn phòng trở lại bình thường, hoặc cậu hãy bào nó đi.
- Rõ rồi, Colin nói. Ông uống chút khai vị nhé?
- Đồng ý, giáo sư nói. Tạm biệt bạn thân mến, ông ta gào lên chào Chloé trước khi rời khỏi căn phòng.
Chloé vẫn cười. Từ bên dưới, người ta nhìn thấy cô ngồi trên chiếc giường lớn được hạ thấp xuống như ngồi trên một cái sân khấu lộng lẫy, một phía được chiếu sáng bằng bóng đèn điện. Với màu mặt trời trong cỏ mới, những tia sáng lọc qua tóc Chloé, và sau khi sượt qua làn da cô, ánh sáng đưa màu vàng óng cho các đồ vật.
- Anh có cô vợ xinh đẹp, giáo sư nói với Colin trong phòng đợi.
- Vâng, Colin đáp.
Bỗng anh òa khóc vì biết rằng Chloé đau.
- Nào, giáo sư nói, anh đặt tôi vào thế khó xử... Tôi phải an ủi anh... Này...
Ông ta lục túi trong của áo vét và lôi ra một quyển sổ nhỏ bọc da màu đỏ.
- Hãy xem này, đây là vợ tôi.
- Vợ ông? Colin cố trấn tĩnh và hỏi.
- Vợ tôi, giáo sư giải thích.
Rồi Colin mở quyển sổ một cách máy móc và bật cười.
- Được rồi, giáo sư nói. Lần nào cũng thành công. Tất cả mọi người đều cười. Nhưng cuối cùng... cô ấy có gì buồn cười đến như vậy?
- Tôi... Tôi không... biết, Colin lắp bắp. Và bị giày vò bởi cơn buồn cười lên đến cực điểm, anh ngã vật xuống.
Giáo sư lấy lại quyển sổ tay.
- Các người đều giống nhau, ông nói, anh tin rằng đàn bà cần phải xinh đẹp... Vậy rượu khai vị đâu, xong chưa?