Colin, có Chick đi theo sau, đẩy cửa nhà người bán thuốc. Một tiếng “Đing"... và chiếc gương ở cửa rơi xuống một hệ thống phức tạp gồm những lọ thủy tinh và dụng cụ thí nghiệm.
Nghe tiếng động, người bán hàng xuất hiện. Ông ta cao, già và gầy, đỉnh đầu được trang trí bằng một cái bờm trắng như vương miện.
Ông ta lao về phía quầy, nắm lấy điện thoại và quay số bằng sự nhanh nhẹn đã thành thói quen.
- Alo! Ông nói.
Tiếng ông như tiếng tù và sừng báo sương mù, còn dưới đôi chân dài, đen và bằng phẳng của ông ta, nền đất dốc đều từ phía trước ra phía sau, trong khi những gói thuốc xịt rơi xuống mặt quầy.
- Alo! Cửa hàng Gershwin hả? Ông có thể lắp một cái gương ở cửa ra vào nhà tôi không? Trong khoảng mười lăm phút?... Nhanh lên hộ nhé, vì có thể một khách hàng khác lại đến... Tốt...
Ông đặt máy khá mạnh.
- Thưa các ông, tôi có thể giúp gì các ông?
- Ông giúp cho toa thuốc này... Colin gợi chuyện.
Ông dược sĩ cầm tờ giấy, gấp đôi thành một băng dài và hẹp rồi đưa vào một cái máy xén văn phòng.
- Xong rồi, ông ta vừa nói vừa ấn một cái nút đỏ.
Cái dao xén hạ xuống và đơn thuốc xì hơi, xẹp lại.
- Trở lại đây vào 6 giờ chiều, các ông sẽ có thuốc.
- Vấn đề là chúng tôi khá vội... Colin nói.
- Chúng tôi muốn có thuốc ngay, Chick nói thêm.
- Nếu muốn, các ông cứ đợi, tôi sẽ đi chuẩn bị những gì cần, người bán hàng trả lời.
Colin và Chick ngồi xuống một chiếc ghế dài bọc nhung đỏ tía kê ngay trước quầy hàng và đợi. Người bán hàng cúi xuống phía sau quầy và ra khỏi phòng qua một cái cửa sau, hầu như ông phải bò khe khẽ. Tiếng cọ xát của cái cơ thể dài và gầy của ông ta trên sàn gỗ nhỏ dần rồi tan đi trong không khí.
Họ nhìn lên tường. Trên những cái giá bằng đồng dài phủ một lớp gỉ là những hàng lọ đựng các chủng loại đơn giản và những thứ thuốc rịt công hiệu. Một rào chắn bằng huỳnh quang đặc phát ra từ chiếc lọ cuối cùng của mỗi hàng. Trong một cái bình hình nón bằng thủy tinh dày bị gặm mòn, những con nòng nọc bị sưng phồng đang quay theo hình trôn ốc xuống phía dưới, chạm vào đáy bình, sau đó lại lên thẳng mặt nước rồi lại chuyển động tròn kỳ dị như ban nãy, để lại phía sau chúng một vệt nước trắng nhờ nhờ đặc hơn. Bên cạnh, dưới đáy một bể kính dài đến mấy mét, người bán hàng đã đặt một bệ thí nghiệm ếch lai với vòi phun, và đây đó có vài chú ếch không dùng được, bốn trái tim của chúng vẫn còn đập yếu ớt.
Đằng sau Chick và Colin, một bức bích họa lớn vẽ cảnh người bán thuốc trong bộ trang phục đi ngựa của César Borgia 30 , đang thông dâm cùng bà mẹ ông ta. Trên những chiếc bàn, rất nhiều máy dập thuốc viên tròn, một số máy đang hoạt động mặc dù với nhịp độ chậm.
Những viên thuốc tròn chui ra từ miệng ống thủy tinh xanh lơ, được tập trung bằng những bàn tay sáp rồi chia vào những túi giấy nhỏ gấp nếp.
Colin đứng dậy để nhìn gần hơn cái máy gần nhất và giở cái nắp đậy đã bị gỉ lên. Bên trong, một động vật hỗn hợp nửa bằng thịt, nửa kim loại đã kiệt sức vì nuốt chất ba-zơ và tống chất đó ra dưới dạng những viên thuốc nhỏ đều đặn.
- Đến đây mà xem, Chick. Colin nói.
- Cái gì? Chick hỏi.
- Rất hay!... Colin nói.
Chick nhìn con vật có một cái cằm dài di chuyển bằng những chuyển động ngang nhanh. Dưới làn da trong suốt, người ta thấy rõ những xương sườn thép mỏng hình ống và một đường tiêu hóa động đậy một cách lười nhác.
- Đó là một con thỏ biến dạng, Chick nói.
- Cậu tin thế ư?
- Điều đó thường xảy ra, Chick nói. Người ta giữ lại chức năng mà người ta muốn. Ở đó, cơ chế của ống tiêu hóa được giữ lại, trừ bộ phận hóa học của sự trao đổi chất. Như thế đơn giản hơn nhiều so với việc làm thuốc viên bằng một cái máy tán thông thường.
- Thế nó ăn gì?
- Cà rốt mạ chrome, Chick nói. Người ta sản xuất thứ này ở nhà máy nơi trước đây mình làm thêm. Rồi sau đó, người ta cho nó những thành phần của viên thuốc.
Rất sáng kiến, Colin nói, và nó làm được những viên rất đẹp.
- Đúng, Chick nói. Rất tròn.
- Nói đi, Colin quay lại, ngồi xuống và giục.
- Nói cái gì? Chick hỏi.
Cậu còn lại bao nhiêu trong số tiền hai mươi lăm nghìn doublezon mà mình cho cậu trước khi đi du lịch?
Ôi!... Chick nói.
Đã đến lúc cậu phải quyết định cưới Alise. Tiếp tục sống như cậu sống thì cô ấy sẽ mòn mỏi.
- Phải... Chick trả lời.
- Sao, cậu vẫn còn đủ hai mươi nghìn chứ? Dù gì thì… cũng đủ để cậu cưới vợ...
- Vấn đề là... Chick ấp úng.
Anh ngừng lại vì thật khó nói.
- Vấn đề là gì? Colin cố ép. Không phải cậu là người duy nhất phải lo lắng vì tiền.
Mình biết, Chick nói.
- Vậy thì sao? Colin hỏi tiếp.
- Vậy... mình chỉ còn có ba nghìn hai trăm doublezon… Chick trả lời.
Colin cảm thấy rất mệt mỏi. Những việc gai góc và tẻ nhạt quay cuồng trong đầu anh với những âm thanh mơ hồ như tiếng thủy triều. Anh cứng người trên ghế.
Không đúng... Anh nói.
Anh mệt, mệt như thể vừa qua một cuộc chạy vượt chướng ngại ba nghìn mét rất khó nhọc.
Không đúng... Anh nhắc lại... Cậu đùa mình.
- Không... Chick nói.
Chick đang đứng. Đầu ngón tay anh gãi gãi lên góc chiếc bàn gần nhất. Các viên thuốc quay tròn trong miệng ống thủy tinh, phát ra tiếng kêu như tiếng những viên bi va vào nhau và tiếng sột soạt của những tay giấy sáp tạo nên ở đây không khí hiệu ăn thời Magdalen 31 .
- Nhưng cậu đã tiêu những gì? Colin hỏi.
- Mình đã mua những tác phẩm của Partre, Chick nói.
Anh lục túi.
Xem cái này này, mình đã tìm mua được hôm qua.
Không phải là một vật kỳ diệu sao?
Đó là quyển Ợ ra hoa đóng bìa da marocco nạm ngọc trai có phụ bản của Kierkegaard.
Colin cầm quyển sách xem, nhưng anh không nhìn thấy những trang sách. Anh nhìn thấy đôi mắt Alise trong đám cưới của anh, và ánh mắt vô cùng buồn bã khi cô nhìn chiếc váy cưới của Chloé. Nhưng Chick không thể hiểu được. Đôi mắt của Chick không nhìn lên cao như vậy.
- Cậu muốn mình nói gì với cậu đây... Colin lẩm nhẩm.
Vậy là cậu đã tiêu hết tất cả?...
- Mình có hai bản thảo của ông vào tuần vừa rồi, Chick nói, giọng anh run lên vì xúc động. Và mình cũng đã ghi âm được bảy trong số các buổi thuyết trình của ông.
- Phải... Colin nói.
- Tại sao cậu lại hỏi mình điều đó? Chick hỏi. Đối với Alise, mình có cưới cô ấy hay không cũng vậy thôi. Cô ấy cũng vẫn hạnh phúc. Mình rất yêu cô ấy, cậu biết đây, và hơn nữa, cô ấy cũng vô cùng yêu Partre!
Một trong số những cái máy bỗng chạy nhanh hơn. Các viên thuốc tuôn ra như thác, có những tia tím phát ra khi thuốc rơi vào những túi giấy.
- Sao thế? Colin hỏi. Có nguy hiểm không?
- Mình không nghĩ vậy, Chick nói. Nhưng dù sao chúng ta cũng không nên đứng bên cạnh đó.
Họ nghe thấy ở khá xa có tiếng cánh cửa đóng, và người bán thuốc bỗng hiện ra sau quầy.
- Tôi đã bắt các vị phải đợi, ông ta nói.
- Không sao, Colin khẳng định.
Sao lại không... người bán thuốc nói. Đó là sự đương nhiên. Vị trí của tôi phải thế.
- Một trong số những cái máy của ông có vẻ bị sổ ra… Colin vừa nói vừa ra hiệu chỉ chiếc máy anh nói đến.
- A!... Người bán thuốc kêu.
Ông ta nghiêng người, lấy từ trong quầy ra một khẩu các bin, bình tĩnh tỳ vào vai và bắn. Cái máy lộn nhào trong không trung và phập phồng, rơi xuống.
- Không sao, ông ta nói. Thỉnh thoảng, con thỏ nó thắng chất thép và cần phải hủy chúng đi.
Ông ta mở máy, ấn lên cái nắp bên trong để cho nó đái hết ra rồi treo lên một cái đinh.
Đây, thuốc của các vị đây, ông ta vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một cái hộp. Hãy chú ý, nó rất công hiệu đấy.
Đừng dùng quá liều.
A! Colin nói. Theo ông, thứ thuốc này chữa bệnh gì?
- Không thể nói được... Người bán nói.
Ông ta luồn bàn tay có những chiếc móng dài lượn
sóng vào mớ tóc bạc.
Có thể chữa đủ thứ bệnh... Ông ta kết luận. Nhưng một cái cây bình thường không cự nổi lâu dài với thứ thuốc này.
A! Colin nói. Bao nhiêu tiền đây?
Rất đắt, người bán hàng nói. Anh nên thủ tiêu tôi rồi tẩu thoát mà không trả tiền.
- Ôi! Tôi quá mệt rồi...
- Vậy thì hai doublezon.
Colin rút ví.
Anh biết đấy, người bán hàng nói, đúng là ăn cắp giữa ban ngày.
- Đối với tôi thì thế nào cũng được. Colin nói, giọng tắt nghẹn.
Anh trả tiền và đi. Chick theo sau anh.
Anh thật kì cục, người bán hàng nói và tiễn họ ra cửa.
Tôi già rồi và không còn sức kháng cự.
- Tôi không có thời gian, Colin lẩm nhẩm.
- Không đúng, người bán hàng nói. Lẽ ra anh không cần phải đợi lâu như thế...
Bây giờ tôi có thuốc rồi, tạm biệt ông.
Anh xiêu vẹo đi qua đường, đi theo đường chéo để tiết kiệm sức lực.
- Cậu biết đấy, Chick nói, mình sẽ không xa rời Alise chỉ vì mình không cưới cô ấy...
Ồ! Mình chẳng biết nói gì hết... Dù sao, thì đó cũng là việc của cậu...
- Cuộc sống là thế, Chick thêm...
Không, Colin nói.