Cơn gió rẽ một lối đi giữa những chiếc lá và từ đó, nó đi ra, chứa đầy hương thơm của chồi, của hoa. Mọi người đi lên cao hơn một chút và hít sâu hơn vì có nhiều không khí hơn. Mặt trời từ từ duỗi những tia nắng ra, thận trọng sục sạo vào những nơi nó không trực tiếp chiếu đến được, bẻ cong chúng quanh những góc tròn dịu dàng, nhưng khi húc phải những vật đen kịt, nó vội vàng co chúng lại bằng một động tác nhanh và chính xác của một con bạch tuộc vàng. Cái xác khổng lồ, nóng bỏng của nó từ từ đến gần, cho đến khi đứng bất động, rồi lặng lẽ làm bốc hơi nước lục địa lên. Chuông đồng hồ điểm ba tiếng.
Colin đọc truyện cho Chloé nghe. Đó là một câu chuyện tình yêu, kết thúc có hậu. Vào lúc này, nhân vật nam và nữ đang viết thư cho nhau.
- Sao lại phải lâu thế? Chloé hỏi. Thường thường, sự việc diễn ra nhanh hơn.
- Em có quen với những việc như thế không? Colin hỏi lại. Anh cấu mạnh vào đầu, một tia mặt trời chạm vào mắt Chloé. Nó khẽ rụt lại và bắt đầu dạo chơi trên các đồ gỗ của căn phòng.
Chloé đỏ mặt:
- Không, em không quen... cô rụt rè nói, nhưng em cảm thấy thế.
Colin gấp sách lại.
- Em có lý, Chloé à.
Anh đứng dậy và đến cạnh giường.
- Đã đến lúc uống một viên thuốc rồi đấy.
Chloé rùng mình.
- Thật đáng sợ, cô nói. Bắt buộc phải uống à?
- Anh cho là thế. Tối nay, em sẽ đến nhà bác sĩ và chúng ta sẽ biết em bị bệnh gì. Tạm thời, em phải uống thuốc này.
Sau đó, có thể ông ta sẽ cho em thứ khác...
- Thật kinh khủng, Chloé kêu.
- Phải ngoan.
- Mỗi khi em uống thuốc, cứ như là có hai con vật đang đánh nhau trong ngực em. Sau đó, lại không phải... chẳng có ý nghĩa gì…
- Không phải uống thì tốt hơn, nhưng đôi khi cũng cần thiết, Colin nói.
Anh mở cái hộp nhỏ.
- Màu của chúng trông bẩn, mùi của chúng thật ghê.
- Chúng thật khó uống, anh công nhận, nhưng phải uống thôi.
- Nhìn này, các viên thuốc tự chúng động đậy, sau đó, chúng lại có một nửa trong suốt, chắc chắn có thứ gì đó sống bên trong.
- Nhưng sau khi em uống với nước, nó sẽ không sống lâu đâu, Colin nói.
- Anh nói thật ngốc... có thể đó là một con cá...
Colin bật cười.
- Vậy thì em sẽ khỏe lên.
Anh nghiêng người xuống phía cô và hôn cô.
- Uống đi. Chloé của anh, chóng ngoan nào!
- Em sẽ uống, nhưng rồi anh sẽ hôn em chứ?
Nhất định rồi, Colin nói. Em không chán hôn một người chồng xấu như anh...
- Đúng là anh không đẹp trai, Chloé chòng ghẹo.
- Không phải lỗi ở anh.
Colin cúi đầu xuống.
- Anh không ngủ đủ, anh tiếp tục nói.
- Colin của em, hôn em đi, em thật tệ. Đưa em hai viên.
- Em điên à? Một thôi. Đủ rồi, nuốt...
Chloé nhắm mắt, cô tái mặt và đưa tay lên ngực.
- Xong rồi, cô cố gắng nói. Lại bắt đầu rồi đấy...
Những giọt mồ hôi nhỏ xuất hiện gần mớ tóc óng ánh của cô.
Colin ngồi xuống cạnh vợ và quàng một tay qua cổ cô.
Cô nắm bàn tay anh trong tay cô, run rẩy.
- Yên tâm, Chloé của anh, cần phải thế, Colin nói.
- Em đau... Chloé lẩm nhẩm.
Những giọt nước to như những con mắt xuất hiện ở khóe mắt cô, vạch thành những đường lạnh trên đôi má tròn và mềm mại.