Em không đứng nổi... Chloé lẩm bẩm.
Cô đặt hai chân xuống đất định đứng dậy.
- Không ổn chút nào... Cô nói. Em mềm nhũn cả người.
Colin đến bên cô, nâng cô dậy. Cô đu vào vai anh,
- Đỡ em, Colin. Em ngã đấy!
- Vì nằm nhiều em mệt... Colin nói.
- Không, Chloé cãi. Đó là tại những viên thuốc của ông bán thuốc yêu quý của anh đấy.
Cô cố đứng một mình nhưng lại chao đảo. Colin túm được cô, cô ngã lôi theo cả anh xuống giường.
- Như thế này em thấy khỏe hơn, Chloé nói. Hãy nằm sát vào em. Đã lâu rồi chúng ta không nằm cùng nhau.
- Không nên đâu, Colin nói.
- Sao lại không, nên chứ. Hôn em đi. Em là vợ anh, đúng hay không?
- Đúng, Colin nói, nhưng sẽ không tốt cho em.
- Không phải lỗi tại em, Chloé nói, miệng cô hơi run run như sắp khóc.
Colin cúi xuống bên cô, hôn rất nhẹ như hôn một bông hoa.
- Nữa đi, Chloé nói. Và không phải chỉ hôn vào má em...
Anh không yêu em nữa à? Anh không cần vợ nữa à?
Anh xiết cô thật chặt trong đôi tay mình. Người cô ấm và thơm. Như một lọ nước hoa vừa ra khỏi hộp đệm vải trắng.
- Vâng, Chloé nói rồi duỗi người... Nữa đi anh...