Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XXXVIII

Chúng ta sẽ đến muộn, Colin khẳng định.

- Không sao, Chloé nói, anh chỉnh lại đồng hồ đi.

- Thực sự là em không muốn đi bằng ô tô à?

- Không... Em muốn đi dạo với anh trên đường phố.

- Nhưng phải mất một đoạn đường!

- Không làm sao hết, Chloé nói. Sau khi anh đã... hôn em, vừa nãy, điều đó làm em mạnh lên. Em muốn đi bộ một chút.

- Vậy anh sẽ bảo Nicolas đến đón mình bằng ô tô, được không? Colin đề nghị.

- Ồ! Nếu anh muốn...

Để đến chỗ bác sĩ, cô mặc một chiếc váy xanh lơ dịu, cổ chữ V khoét sâu và một chiếc măng tô nhỏ lông linh miêu cùng với chiếc mũ không vành rất hòa hợp. Đôi giày da rắn bổ sung cho bộ quần áo.

- Nào, con mèo, Colin nói.

Không phải mèo, Chloé cãi. Đó là linh miêu.

- Khó phát âm quá, Colin nói.

Họ ra khỏi phòng, qua cửa ra vào. Đến trước cửa sổ, Chloé bỗng dừng lại.

- Sao ở đây lại thế? Ít ánh sáng hơn thường lệ.

Chắc chắn là không, Colin nói. Trời rất nắng.

Sao lại không, em nhớ rất rõ là mặt trời thường chiếu đến tận hình vẽ trên thảm, thế mà bây giờ, chỉ đến đấy...

- Tùy theo giờ, Colin nói.

- Không, không phụ thuộc vào giờ, vì cũng vào giờ ấy!...

- Mai, vào giờ này, chúng ta sẽ xem, Colin bảo.

Anh biết rõ mà, nó thường vào đến vạch thứ bảy. Còn ở đây, chỉ đến vạch thứ năm.

- Nào, chúng ta muộn rồi, Colin giục.

Chloé mỉm cười khi đi ngang trước tấm gương lớn ở hành lang lát đá. Bệnh của cô chắc sẽ không nặng, và từ nay, họ sẽ có thể thường xuyên đi dạo chơi với nhau. Có lẽ anh phải tiết kiệm tiền, sẽ đủ để họ có một cuộc sống dễ chịu. Có thể anh sẽ đi làm...

Then cửa bằng thiếc phát ra tiếng lanh lảnh, cánh cửa đóng lại. Chloé vịn vào tay anh. Cô đi những bước nhẹ và ngắn. Colin đi một bước bằng hai bước của cô.

- Em thật hài lòng, Chloé nói. Mặt trời tỏa nắng, cây cối đượm mùi thơm.

- Chắc chắn rồi! Colin nói. Mùa xuân mà!

- Mùa xuân à? Chloé hỏi, mắt ranh mãnh liếc nhìn anh.

Họ rẽ sang phải. Phải đi qua hai ngôi nhà nữa trước khi vào khu vực khám chữa bệnh. Đi được một trăm mét nữa, họ bắt đầu ngửi thấy mùi thuốc tê, trong những ngày có gió, mùi này còn bay xa hơn. Cấu trúc của vỉa hè thay đổi. Bây giờ là một kênh dài và phẳng, được lát bằng lưới bê tông hẹp và sít vào nhau. Bên dưới những tấm lưới đó, cồn lẫn ê te chảy cuốn những múi bống thấm đầy dịch và mủ, đôi khi có cả máu nữa. Đây đó, có những dây máu dài đã hơi đông nhuộm màu cho luồng nước bốc hơi, còn có cả những mẩu thịt bắt đầu rữa từ từ trôi qua, như những tảng băng bồng bềnh đã tan gần hết. Không thấy mùi gì khác ngoài mùi ê te. Những miếng gạc và băng cuộn cũng xuôi dòng, vừa trôi vừa dỡ những vòng cuốn uể oải. Bên phải mỗi ngôi nhà, một ống máng dẫn thẳng xuống kênh, người ta có thể xác định được chuyên khoa của bác sĩ sau khi mất vài giây quan sát miệng của các ống máng đó. Một con mắt láy liên, nhìn những cái ống máng vài giây, rồi biến mất dưới một cái khăn bằng vải bông rộng màu đỏ nhạt, mềm như một con sứa độc.

- Em không thích thế này, Chloé nói. Không khí thì lành mạnh nhưng nhìn thì chướng mắt...

- Không, Colin nói.

- Đi vào giữa đường đi anh.

- Ừ, Colin tán thành. Nhưng dễ bị xe chẹt đấy.

Em đã sai khi không chịu đi xe, Chloé nói. Chân em cứng đơ ra rồi.

May cho em là ông ta sống khá xa khu đại phẫu thuật.

Thôi đừng nói nữa! Sắp đến chưa?

Bỗng cô lại ho, Colin tái mặt.

- Đừng ho, Chloé!... Anh khẩn khoản.

Vâng, Colin của em... cô nói và cố nín ho.

Đừng ho... đến rồi... đây rồi.

Biển hiệu của giáo sư Mangemanche biểu hiện một cái hàm khổng lồ đang nuốt cái xẻng đào đất mà chỉ có phần sắt còn thòi ra. Điều này làm Chloé cười. Rất nhẹ, rất khẽ vì cô sợ lại ho nữa. Dọc theo tường, có những bức ảnh phát sáng chụp các phương thuốc màu nhiệm của giáo sư, những bức ảnh được chiếu sáng bởi các ngọn đèn lúc này không hoạt động.

- Thấy không, Colin nói. Đây là một chuyên gia lớn. Các nhà khác không có được sự trang trí hoàn hảo như vậy.

Điều đó chỉ chứng tỏ ông ta có nhiều tiền, Chloé nói.

- Hoặc đó là một người có cảm thụ tinh tế. Rất nghệ thuật.

- Vâng, Chloé nói. Điều đó gợi nhớ tới một hàng thịt mẫu mực.

Họ bước vào và thấy mình đang ở trong một tiền sảnh hình tròn được tô điểm màu trắng. Một y tá tiến về phía họ.

- Ông bà có hẹn chứ ạ? Cô ta hỏi.

- Vâng, Colin nói. Có thể chúng tôi đến hơi muộn một chút.

- Điều đó không quan trọng, cô y ta khẳng định. Giáo sư đã kết thúc công việc phẫu thuật của ngày hôm nay. Ông bà theo tôi chứ?

Họ nghe lời, bước chân họ vang trên lớp men nền nhà một âm thanh đục và to. Một loạt cửa mở trên bức vách chạy vòng tròn, cô y tá dẫn họ đến cái cửa gắn bản sao của cái biển hiệu khổng lồ ở bên ngoài rập nổi bằng vàng. Cô mở cửa và nhường lối cho họ vào. Họ đẩy một cánh cửa thứ hai, to, trong suốt và vào văn phòng của giáo sư. Ông này đang đứng trước cửa sổ, tẩm thơm bộ râu cằm bằng một chiếc bàn chải đánh răng nhúng cao nhựa hương.

Ông ta quay lại khi nghe tiếng động và bước về phía Chloé, chìa tay ra.

- Sao, hôm nay cô cảm thấy thế nào?

- Những viên thuốc thật khủng khiếp, Chloé nói.

Giáo sư sa sầm mặt. Bây giờ, trông ông tái như người hơi lai 32 .

- Chúng chán ngắt... ông ta lẩm nhẩm. Tôi biết rõ thế.

Ông ta đứng yên tại chỗ một chút, vẻ tư lự, rồi chợt nhận thấy rằng mình vẫn đang giữ chiếc bàn chải đánh răng.

- Cầm lấy này, ông vừa nói với Colin vừa nhét nó vào tay anh. Ngồi xuống đi, bạn thân mến của tôi, ông nói với Chloé.

Ông đi một vòng quanh phòng rồi ngồi xuống.

- Xem này, ông nói với cô, cô có cái gì đó ở phổi. Nói chính xác hơn là cái gì đó trong phổi. Tôi hy vọng rằng đó sẽ là...

Ông ta ngừng lại rồi bỗng đứng lên.

- Ba hoa không có ích lợi gì, ông nói. Hãy đến đây với tôi. Hãy để cái bàn chải này ở nơi nào tùy ý anh, ông ta nói với Colin, người đang thực sự đang không biết làm gì với nó.

Colin muốn theo Chloé và giáo sư, nhưng anh cần phải vén một bức voan vô hình và vững chắc vừa buông xuống giữa họ. Trái tim anh đập loạn lên vì một nỗi lo lắng lạ thường. Anh phải cố gắng, tự kiềm chế và nắm chặt nắm tay lại. Cố hết sức, anh đã bước lên được vài bước và sau khi động được vào tay Chloé, cảm giác đó biến mất.

Cô đưa tay cho giáo sư, ông dẫn cô vào một phòng nhỏ màu trắng, trần nhà mạ chrome, một chiếc máy trơn tru chiếm trọn một góc phòng.

- Cô ngồi xuống thì tốt hơn, giáo sư nói. Không lâu đâu.

Phía trước máy, có một màn hình bằng bạc màu đỏ, viền khung thủy tinh, và chỉ có một nút chỉnh tráng men đen, óng ánh trên cái bệ.

- Anh ở lại chứ? Giáo sư hỏi Colin.

- Tôi rất muốn được như thế, Colin nói.

Giáo sư quay nút điều chỉnh. Ánh sáng trong phòng trở thành một thác màu sáng, biến mất dưới cửa, xuyên qua một lỗ thông hơi đặt trên máy, màn hình sáng dần.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian