Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 592 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLVIII

Chick đi qua cửa kiểm soát và đưa tấm thẻ vào máy để bấm. Như thường lệ, anh vấp vào bậc cửa kim loại của lối vào công trường và một luồng hơi nước và khói đen phả rất mạnh vào mặt anh. Tiếng ồn bắt đầu xuyên qua tai: tiếng vù vù ác ôn của các máy phát xoay chiều tuabin to tướng, tiếng xuyt xuyt lanh canh của các cầu lăn trên những thanh rầm đan chéo nhau, hòa vào tiếng ào ào của những cơn gió dữ dội trong không gian xộc vào mái nhà tôn. Lối vào rất tối, cứ sáu mét mới có một bóng đèn chiếu ra một thứ ánh sáng đỏ quạch, thứ ánh sáng lười biếng lan trên những đồ vật trơn nhẵn, bám vào những chỗ gồ ghề trên các bức tường và trên nền đất. Dưới chân anh, lớp tôn nóng gập ghềnh, thủng lỗ chỗ và qua các lỗ thủng đó, người ta có thể nhìn thấy cái miệng đỏ lòm và sẫm của những lò đá tít bên dưới. Chất lỏng chảy ầm ầm trong những cái ống to sơn màu ghi và đỏ, phía trên đầu anh, theo mỗi nhịp đập của quả tim cơ học mà những người đốt lò đang điều khiển áp lực, bộ khung xương của tòa nhà khẽ oằn về phía trước, rung mạnh mặc dù có hơi chậm. Những giọt ẩm hình thành trên tường, đôi khi rơi ra do nhịp đập mạnh hơn, và khi một trong số những giọt đó rơi vào cổ anh, Chick lại rùng mình. Đó là nước hoen rỉ và mùi ozone. Lối vào rẽ ngoặt ở tít tận cùng, và bây giờ, nền đất có hàng rào thưa thống trị nhìn ra công trường.

Ở phía dưới, trước mỗi cỗ máy đồ sộ, một người đàn ông giãy giụa, chiến đấu để khỏi bị những chiếc răng cưa háu đói tước xé ra. Ở dưới chân phải mỗi người, một vòng sắt nặng được cố định. Người ta chỉ mở nó mỗi ngày hai lần: giữa ngày và buổi tối. Họ tranh nhau với máy những tấm kim loại vừa lách cách chui ra khỏi các lỗ miệng hẹp ở bên trên. Nếu như người ta không đón chúng đúng lúc, những tấm kim loại đó tức khắc rơi vào cái mõm lúc nhúc những bánh xe, nơi diễn ra quá trình tổng hợp.

Có những chiếc máy đủ các cỡ. Chick biết rất rõ cảnh tượng này. Anh làm việc ở cuối một trong số các công trường và phải kiểm tra việc vận hành an toàn của các máy, hướng dẫn cho những người đàn ông biết cách điều chỉnh máy khi chúng bị kẹt sau khi đã tước đi một mẩu thịt của họ.

Để làm sạch không khí, những tia ét xăng dài xiên chéo căn phòng óng ánh phản chiếu và tập trung xung quanh chúng những luồng khói bụi kim loại, và dầu nóng đang dâng lên thành những cột thẳng tắp, mỏng ở phía trên mỗi máy. Chick ngẩng đầu. Các đường ống vẫn chạy theo anh. Anh đã đến cái lồng phẳng trượt xuống, anh bước vào và đóng cửa ở phía sau anh lại. Anh lôi từ trong túi ra quyển sách của Partre, ấn nút điều khiển rồi bắt đầu đọc trong khi đợi tiếp đất.

Cú va chạm lặng lẽ của đáy lồng với thanh chặn kim loại lôi anh ra khỏi trạng thái đờ đẫn. Anh bước ra và vào nơi làm việc của mình, một cái hộp kính mờ sáng mà từ đó anh có thể theo dõi cả công trường. Anh ngồi xuống, mở quyển sách và lại đọc, anh thiu thiu ngủ do nhịp đập của chất lỏng và tiếng ầm ì của những cái máy.

Trong tiếng ầm ì, bỗng một âm thanh lạc điệu làm anh ngước mắt lên. Anh tìm xem tiếng động đáng ngờ xuất phát từ đâu. Một trong số những tia thuốc tẩy văng đến và dừng ngay ở chính giữa phòng và lơ lửng trong không trung như bị tách đôi. Bốn chiếc máy vừa ngừng hoạt động đang rung lên bần bật. Người ta thấy chúng lắc lắc từ xa, và ở trước mỗi máy, một bóng đen lờ mờ dần chìm xuống. Chick đặt sách xuống và lao ra ngoài. Anh chạy về phía bảng điều khiển các tia nước và hạ nhanh một tay nắm xuống. Tia nước bị gãy đôi đứng bất động. Người ta đã có thể nói đó là một lưỡi hái, những luồng khói từ bốn chiếc máy tỏa ra không trung, xoáy thành trôn ốc. Anh bỏ bảng điều khiển, nhảy xổ về phía những chiếc máy. Chúng từ từ dừng lại. Những người vận hành ở đó sõng soài dưới đất. Đùi phải của họ gập lại thành một góc kỳ lạ bởi vướng cái vòng sắt còn bốn bàn tay phải của họ bị cắt cụt đến cổ tay. Máu sôi lên do tiếp xúc với xích kim loại và lan trong không khí một mùi khủng khiếp như mùi động vật sống bị thui.

Bằng chìa khóa của mình, Chick mở những chiếc vòng giữ những cơ thể đó ra và để họ nằm xuống đất trước các cỗ máy. Anh quay lại phòng làm việc, và dùng điện thoại yêu cầu những người khiêng cáng công vụ. Sau đó anh lại đến bảng điều khiển, thử đưa tia nước trở lại hoạt động. Anh không thể làm được gì. Chất lỏng đi rất thẳng, nhưng đến ngang mức chiếc máy thứ tư, nó biến mất ngay tại chỗ, và người ta nhận thấy vết cắt của tia nước, cũng rõ như nó đã bị một cú rìu chặt đứt.

Chán nản, anh sờ quyển sách trong túi, và đi về phía Văn phòng Trung tâm. Vào lúc rời khỏi công trường, anh đã phải tránh để nhường chỗ cho những người khiêng cáng đã chất bốn cái xác lên một chiếc xe nhỏ bằng điện và đang chực trút chúng vào trong cái Ông góp lớn.

Anh đi theo một hành lang khác. Xa xa phía trước anh, chiếc xe nhỏ khẽ gừ gừ, trượt đi, đồng thời phát ra vài tia lửa trắng. Trần nhà rất thấp, làm vọng tiếng bước chân anh trên lớp kim loại. Nền nhà hơi cao lên một chút. Để đến Văn phòng Trung tâm, cần phải đi qua ba công trường khác, Chick lơ đễnh đi theo lối đi của anh. Rốt cuộc anh cũng tới khu nhà chính và vào gặp người phụ trách nhân sự.

Có một thiệt hại với các số bảy trăm linh chín, mười, mười một và mười hai, anh lưu ý một cô thư ký ngồi sau một cửa con. Cần phải thay bốn người đàn ông và phải bỏ đi những chiếc máy, tôi nghĩ vậy. Tôi có thể gặp ông phụ trách nhân sự chứ?

Cô thư ký điều khiển vài cái nút đỏ trên tấm bảng gỗ hồng đào và nói: “Mời vào, ông ấy đang đợi anh.”

Chick bước vào và ngồi xuống. Tay phụ trách phòng nhân sự nhìn anh vẻ nghi vấn.

- Tôi cần bốn người, Chick nói.

- Được, người phụ trách nói, mai anh sẽ có.

Một trong các tia lọc không hoạt động nữa, Chick nói thêm.

- Điều đó không liên quan đến tôi, người phụ trách nói.

Hãy sang bên cạnh.

Chick ra và lặp lại những thủ tục lúc nãy trước khi gặp kỹ sư trưởng.

- Một trong những tia lọc không hoạt động.

- Hoàn toàn không?

- Nó không chạm đến đích, Chick trả lời.

- Anh không thể khởi động lại cho nó được à?

- Không, không thể làm gì được.

- Tôi sẽ đi xem xét xưởng của anh, kỹ sư trưởng nói.

- Nhưng năng suất của tôi hạ, Chick kêu. Ông làm nhanh lên.

- Điều đó không liên quan đến tôi, anh hãy gặp người phụ trách sản xuất.

Chick đến tòa nhà bên cạnh, vào gặp người phụ trách sản xuất. Phòng của ông ta sáng dữ dội. Sau bàn làm việc, trên bức tường là một bức tranh thủy tinh mờ, trên đó là đầu một đoạn thẳng đỏ đang di chuyển rất chậm về bên phải giống như một con sâu róm bò ở mép lá, bên dưới bảng, ở cái thước ni vô lớn hình tròn, viền mạ chrome, những chiếc kim chạy còn chậm hơn.

- Năng suất của anh hạ 0,7%, người phụ trách nói. Có chuyện gì vậy?

- Bốn máy không chạy, Chick trả lời.

- Đến 0,8% anh sẽ bị sa thải.

Ông ta xoay người trên chiếc ghế bành mạ kền.

- 0,78. Ở địa vị anh, tôi đã chuẩn bị rồi đấy, ông ta nói.

- Đây là lần đầu tiên sự cố xảy ra với tôi, Chick nói.

- Tôi lấy làm tiếc, người phụ trách nói. Có thể người ta sẽ đổi anh sang làm việc khác.

- Tôi không quan tâm, Chick kêu. Tôi không thiết làm việc. Tôi không thích điều đó.

- Không ai có quyền nói như thế, người phụ trách sản xuất nói. Anh bị sa thải, ông ta nói thêm.

- Tôi không thể không nói thế. Công lý là cái gì? Chick hỏi.

- Chưa bao giờ nghe nói đến, người phụ trách sản xuất trả lời. Tôi có việc cần làm, đó là điều cần phải nói.

Chick rời văn phòng. Anh quay lại chỗ người phụ trách nhân sự.

- Tôi sẽ được lĩnh tiền công chứ? Anh hỏi.

- Số mấy? Người phụ trách nhân sự hỏi lại anh.

- Xưởng 700. Kỹ sư.

- Được.

Ông ta quay về phía cô thư ký và nói:

- Hãy làm những gì cần thiết.

- Alo! Ông ta nói. Cử một kỹ sư thay thế, kiểu 5, cho xưởng 700.

- Đây, cô thư ký nói và đưa cho Chick một phong bì.

Một trăm mười doublezon của anh.

- Cám ơn, Chick nói rồi bỏ đi.

Anh đụng phải người kỹ sư sẽ thay thế anh, một chàng trai trẻ, gầy, tóc vàng, có vẻ mệt mỏi. Anh đi về phía cầu thang máy gần nhất và bước vào trong khoang.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian

Truyện bạn đang đọc dở dang