Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLVII

Colin nghe có tiếng gõ cửa, anh bước nhanh chân. Một chiếc giày đi trong nhà thủng một lỗ to, nên anh giấu chân mình dưới tấm thảm.

Thật cao, nhà anh ấy, Mangemanche nói khi bước vào.

Ông ta thở ra một hơi mạnh.

- Xin chào bác sĩ, Colin đỏ mặt nói, bởi vì anh phải lộ chân ra ngoài.

- Anh đã đổi căn hộ, giáo sư nói, đỡ xa hơn trước.

- Không, vẫn căn hộ đó, Colin nói.

- Không, giáo sư nói. Khi anh nói đùa, anh phải tỏ vẻ nghiêm túc hơn, thế là lời nói đùa có vẻ hài hước hơn.

- Thế ư? Colin hỏi... Chắc chắn rồi.

- Người ốm ra sao? Giáo sư hỏi.

- Đỡ hơn, Colin trả lời. Cô ấy tươi tỉnh hơn và không đau nữa.

- Hừ!... Giáo sư nói. Thật mập mờ.

Theo sau là Colin, ông ta bước vào phòng Chloé, cúi đầu xuống cho khỏi húc vào khung cửa, nhưng cái khung cũng oằn xuống đúng vào lúc đó, làm giáo sư thốt ra tiếng rủa. Nằm trong giường, Chloé cười khi thấy giáo sư đi vào.

Căn phòng đã co đến kích thước khá hẹp. Tấm thảm, khác với thảm ở những phòng khác, đã dày lên, và bây giờ, chiếc giường có những tấm ri-đô bằng xa tanh được kê trong cái hốc nhỏ. Cả cái cửa lớn được chia thành bốn cửa sổ nhỏ hình vuông bằng những cuống đá đã mọc. Một thứ ánh sáng hơi đen nhưng trong trẻo ngự trị ở đó. Trong phòng khá nóng nực.

- Anh vẫn sẽ nói với tôi rằng anh không hề đổi căn hộ chứ, hả? Mangemanche hỏi.

- Tôi thề, thưa bác sĩ... Colin bắt đầu.

Anh ngừng lại bởi giáo sư nhìn anh với vẻ lo lắng và nghi ngờ.

- Tôi đùa! Anh vừa cười vừa kết thúc câu chuyện.

Mangemanche đến cạnh giường.

- Sao, cởi áo ra, ông nói. Tôi sẽ thăm bệnh cho cô.

Chloé hé mở áo khoác lông.

- A! Mangemanche kêu lên. Họ đã mổ cho cô ở đấy.

- Vâng, Chloé trả lời.

Dưới vú phải cô có một cái sẹo nhỏ rất tròn.

- Họ đã kéo nó ra khỏi đó sau khi nó đã chết phải không? Giáo sư hỏi. Nó có to không?

- Một mét, tôi cho là thế, Chloé nói. Với một bông hoa lớn hai mươi xăng ti mét.

- Đồ bẩn thỉu!... Giáo sư lẩm bẩm. Cô đã không gặp may. To như vậy thật ít có!

- Chính những hoa khác đã giết chết nó, Chloé nói. Đặc biệt là một bông hoa vani mà người ta đã mang tới cho tôi sau cùng.

- Thật là kỳ lạ, giáo sư nói. Tôi không thể nghĩ rằng cây vani lại có thể có tác dụng. Tôi lại cứ nghĩ nhiều hơn đến cây bách xù hay cây keo. Anh biết đấy, y học là một trò ngốc, ông kết luận.

- Chắc chắn, Chloé nói.

Giáo sư dùng ống nghe để khám cho cô. Ông đứng dậy.

- Ổn rồi, ông nói. Tất nhiên nó đã để lại dấu vết.

- Thế à? Chloé hỏi.

- Vâng, giáo sư trả lời. Hiện nay, một lá phổi của cô hoàn toàn ngừng hoạt động hoặc gần như vậy.

- Tôi cũng không thấy sao hết, Chloé nói, miễn là lá kia tốt.

- Nếu như lá kia có bị nhiễm bệnh gì, thì sẽ rất đáng buồn cho chồng cô, giáo sư nói.

- Chứ không phải cho tôi? Chloé hỏi.

- Nhất là cho cô, giáo sư nói.

Ông ta đứng lên.

- Tôi không muốn làm cô lo sợ một cách không cần thiết, nhưng cần phải rất cẩn thận.

- Tôi sẽ rất cẩn thận, Chloé nói.

Đôi mắt cô mở to. Cô luồn một bàn tay rụt rè vào tóc.

- Tôi phải làm thế nào để có thể chắc chắn không nhiễm bệnh gì khác? Cô nói, giọng sắp khóc.

- Đừng lo, cô bé của tôi, giáo sư nói. Không có lý do gì để cô có thể nhiễm bệnh khác.

Ông nhìn xung quanh.

- Tôi thích căn hộ đầu tiên của cô hơn. Nó có vẻ tốt cho sức khỏe hơn.

- Đúng, Colin nói, nhưng không phải lỗi của chúng tôi...

- Trong cuộc đời, anh làm gì? Giáo sư hỏi.

- Tôi học các sự việc, Colin nói. Và tôi yêu Chloé.

- Công việc của anh không mang lại cho anh gì ư? Giáo sư hỏi.

- Không, Colin nói. Tôi không làm việc theo cách mọi người hiểu.

- Lao động là một thứ tồi tệ, tôi biết rõ như thế, giáo sư thì thầm, nhưng việc người ta chọn để làm, tất nhiên không thể mang lại gì, bởi vì...

Ông bỗng ngừng.

- Lần trước, anh có cho tôi xem một cái máy cho những kết quả lạ lùng. Chẳng hay anh có còn không?

- Không, Colin trả lời. Tôi đã bán rồi. Nhưng dù sao tôi vẫn có thể mời ông uống...

Mangemanche luồn ngón tay vào cổ áo sơ mi vàng và gãi cổ.

- Tôi theo anh đây. Tạm biệt nhé, thiếu phụ trẻ, ông nói.

- Tạm biệt bác sĩ, Chloé nói.

Cô lăn xuống cuối giường và kéo chăn lên tận cổ. Mặt cô rạng rỡ và dịu dàng trên tấm ga oải hương xanh lơ với viền tía.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian