Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLVI

Nicolas nhìn lò. Anh ngồi trước một cái đèn hàn và cầm chiếc gậy cời, và anh kiểm tra bên trong. Cái lò có hơi méo mó phía trên, những tấm tôn mềm đi, giống như những thanh pho-mát mỏng xứ Gruyère. Anh nghe tiếng bước chân Colin ở hành lang và đứng dậy khỏi ghế. Anh cảm thấy mệt. Colin đẩy cửa bước vào. Anh có vẻ hài lòng.

Sao? Nicolas hỏi. Xong rồi chứ?

Tôi đã bán nó đi rồi, Colin nói. Hai nghìn năm trăm...

- Doublezon? Nicolas hỏi.

- Ừ, Colin trả lời.

- Không thể tưởng tượng được!...

- Cả tôi cũng không ngờ. Cậu trông lò à?

- Vâng, Nicolas trả lời. Nó đang biến thành nồi đun than củi, và tôi tự hỏi nó xảy ra như thế nào.

- Rất kỳ cục, Colin nói, nhưng chưa kỳ cục bằng phần còn lại. Cậu đã xem hành lang chưa vậy?

- Đã, Nicolas nói. Nó biến thành gỗ bách.

- Tôi muốn nhắc lại để cậu biết rằng, Colin nói, tôi không muốn cậu ở lại đây.

- Có một bức thư, Nicolas nói.

- Của Chloé?

- Vâng, Nicolas trả lời, ở trên bàn ấy.

Vừa mở phong thư, Colin nghe thấy giọng nói dịu dàng của Chloé, và anh chỉ còn nghe khi đọc nó. Trong thư viết:

“Colin yêu quý của em,

Em vẫn khỏe, thời tiết tốt. Chỉ có duy nhất một nỗi buồn là những con chuột chũi tuyết, đó là những con vật bò giữa tuyết và mặt đất, chúng có bộ lông màu da cam và buổi tối chúng kêu rất to. Chúng làm những đống tuyết to tướng và người ta ngã lên đó. Ánh mặt trời chan hòa, em sẽ sớm về thôi.”

- Đó là những tin tức tốt lành, Colin nói. Vậy cậu sẽ đến nhà Ponteauzanne.

- Không, Nicolas nói.

- Sao lại không, Colin nói. Họ cần một đầu bếp, còn tôi, tôi không muốn cậu ở lại đây... cậu già đi nhiều, và tôi phải nói với cậu rằng tôi đã ký hộ cậu.

- Thế con chuột? Nicolas nói. Ai sẽ cho nó ăn?

- Tôi sẽ làm việc đó, Colin nói.

- Không thể được, Nicolas nói. Rồi sau đó, tôi sẽ không biết tình hình ở đây nữa.

- Sao lại không, Colin kêu lên. Chính bầu không khí ở đây đã hủy hoại cậu. Không ai trong số các cậu có thể trụ được.

- Anh lúc nào cũng nói như vậy, Nicolas nói, và điều đó không giải thích điều gì.

- Sau hết, Colin nói, đó không phải là vấn đề!...

Nicolas đứng dậy và vươn mình. Anh có vẻ buồn.

- Cậu không làm món gì theo sách Gouffé à, Colin hỏi.

Cậu không quan tâm đến bếp núc nữa, cậu để buông trôi.

- Không hề có, Nicolas cãi lại.

Để tôi nói tiếp, Colin nói. Cậu không mặc đồ ngày Chủ nhật, và cậu không cạo râu mỗi sáng nữa.

- Đó không phải là một tội ác, Nicolas nói.

- Đó là một tội ác, Colin nói. Tôi không thể trả cậu đúng giá trị của cậu. Và hiện thời, giá trị của cậu giảm xuống, đó cũng phần nào là lỗi của tôi.

- Không đúng, Nicolas nói. Không phải lỗi của anh một khi anh rơi vào hoàn cảnh khó khăn.

- Sao lại không, Colin nói, bởi vì tôi cưới vợ và vì…

- Thật ngốc, Nicolas nói. Ai sẽ làm bếp?

- Tôi, Colin trả lời.

- Nhưng anh còn phải đi làm! Anh sẽ không có thời gian.

- Không, tôi sẽ không đi làm. Tôi vừa bán chiếc pianocktail được hai nghìn năm trăm doublezon đấy thôi.

- Vâng, Nicolas nói, anh đã thực hiện việc đó tốt đấy!

- Cậu sẽ đến nhà Ponteauzanne, Colin nói.

- Ôi! Nicolas nói! Anh làm tôi rối phát cáu. Tôi sẽ đi.

Nhưng như thế là chơi bẩn.

- Cậu sẽ lại tiếp tục có thái độ tốt.

- Anh đã phản ứng khá nhiều với thái độ tốt của tôi rồi.

- Đúng, Colin nói, bởi vì không đáng phải phung phí thái độ tốt với tôi.

- Anh làm tôi khó chịu, Nicolas nói. Anh làm tôi khó chịu, khó chịu.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian

Truyện bạn đang đọc dở dang