Tôi nhận ra rằng đây là một tác phẩm tốt, người bán đồ cũ vừa nói vừa đi xung quanh chiếc dương cầm pha rượu của Colin.
- Nó làm từ một cây thích chân chim, Colin nói.
- Tôi biết, người bán đồ cũ nói. Tôi cho rằng nó chạy tốt.
- Tôi cố bán những gì tốt nhất của mình, Colin nói.
- Chắc việc đó làm anh đau khổ lắm, người bán hàng vừa nói vừa cúi xuống quan sát hình vẽ nhỏ trên gỗ.
- Anh không muốn kiếm tiền bằng lao động và giữ lại nó ư?
Ông ta thổi vài hạt bụi che mất ánh bóng của gỗ.
Colin nhớ lại văn phòng của giám đốc và phát súng lục của người nhân viên lễ tân và anh nói không.
- Đằng nào thì anh cũng phải làm như thế khi không còn gì để bán nữa... Người bán đồ cũ nói.
- Nếu tiền tôi ngừng sinh sôi... Colin nói, rồi anh tiếp tục: Nếu như tiền tôi ngừng tăng lên, thì bán đồ đạc, tôi cũng có đủ để sống không cần phải làm việc. Sống không sung túc lắm, nhưng là sống.
- Anh không thích làm việc? Người bán hàng hỏi.
- Thật khủng khiếp, Colin nói. Điều đó hạ thấp con người xuống hàng máy móc.
- Thế tiền của anh ngừng sinh sôi à? Người bán hàng hỏi.
- Hoa rất đắt, Colin nói, và cuộc sống ở trên núi cũng vậy...
- Nhưng nếu cô ấy khỏi? Ông ta nói.
- Ôi! Colin kêu lên.
Anh nở một nụ cười hạnh phúc.
- Thế thì tuyệt diệu biết bao... Anh lẩm nhẩm.
Dù sao đi nữa, điều đó không phải hoàn toàn không có khả năng, người bán hàng nói.
- Không! Tất nhiên!... Colin nói.
- Nhưng cần phải có thời gian, người bán hàng nói thêm.
- Vâng, Colin nói, và mặt trời trôi đi...
Nó có thể trở lại, người bán hàng động viên.
Tôi không tin, Colin nói, nó đang trôi xa mãi.
Một lúc im lặng.
- Nó đầy chứ? Người bán hàng hỏi, ra hiệu về phía chiếc dương cầm pha rượu.
Vâng, Colin nói. Tất cả những hộp chứa đều đầy.
Tôi chơi piano khá tốt, ta có thể thử.
Nếu ông muốn, Colin nói.
- Tôi sẽ đi kiếm cái ghế.
Họ ở giữa cửa hiệu nơi Colin đã chuyển chiếc dương cầm pha rượu đến. Ở tứ phía, có những chồng đồ vật cũ kỳ lạ hình ghế bành, ghế chân quỳ và những thứ đồ gỗ khác.
Phòng không được sáng lắm và có mùi xi Ấn Độ và phẩy khuẩn màu xanh. Người bán hàng đưa ra một chiếc ghế đẩu bằng gỗ có bọc sắt mạ thiếc và ngồi lên đó. Ông đã kéo cái khóa mỏ vịt ở cửa, cái cửa yên lặng, không làm phiền họ.
- Ông biết bản nào của Duke Ellington? Colin hỏi.
Có, người bán hàng trả lời. Tôi sẽ chơi cho anh nghe bản Blues of the Vagabond 34 .
Tôi chỉnh nó về bao nhiêu? Colin hỏi. Ông lấy ba cốt chủ đề chứ?
- Vâng, người bán hàng nói.
- Tối, Colin nói. Tất cả sẽ là nửa lít.
- Tuyệt, người đồ cũ nói và bắt đầu chơi.
Ông ta có lối bấm phím vô cùng nhạy và các nốt nhạc bay bổng, cũng nhẹ như những viên ngọc kèn clarinette của Barney Bigard trong bản của Duke.
Colin ngồi xuống đất để nghe, lưng dựa vào đàn, anh khóc, những giọt nước mắt hình ovan mềm chảy trên áo vét và lăn lẫn vào bụi. Bản nhạc thấm vào anh, rồi lại được thanh lọc ra khỏi anh, kết quả giống Chloé hơn là Blues of the Vagabond. Người bán đồ cũ ngân nga một bản nhạc đệm, một bài ca mục đồng giản dị và lắc cái đầu một bên y như con rắn chuông. Ông ta chơi cả ba cốt chủ đề và ngừng lại.
Sung sướng tới tận đáy lòng, Colin vẫn ngồi đó, như khi Chloé không ốm.
- Ta làm gì bây giờ? Người bán hàng hỏi.
Colin đứng lên, vừa mở tấm pano cơ động vừa thao tác, rồi họ lấy hai cốc đầy thứ chất lỏng óng ánh ngũ sắc cầu vồng.
Người bán hàng uống trước tiên, vừa uống vừa chẹp lưỡi.
- Đúng là vị blues, ông nói. Lại chính là bản blues tôi vừa chơi. Thứ anh chế ra thật mạnh, anh biết đấy...
- Vâng, rất tốt. Colin nói.
Anh biết đấy, chắc chắn tôi sẽ trả anh giá cao, người bán hàng nói.
Tôi sẽ rất hài lòng, Colin nói. Bây giờ, đối với tôi tất cả đều không ổn.
Như vậy đấy, người bán hàng nói. Không thể lúc nào cũng ổn đâu.
Nhưng có thể không phải lúc nào cũng tồi tệ, Colin nói. Chúng ta thường nhớ tới những khoảnh khắc vui; vậy những khoảnh khắc buồn dùng để làm gì?
- Tôi có thể chơi bản Misty Morning chứ? Người bán hàng đề nghị. Như vậy kết quả ra tốt chứ?
Vâng, Colin trả lời. Tuyệt, nó sẽ cho một cốc cocktail màu ghi ngọc và xanh bạc hà, với vị hạt tiêu và khói.
Người bán hàng lại ngồi vào đàn piano và chơi bản Misty Morning. Họ uống thứ nước đó. Sau đó, ông ta chơi bản Blues Bubbles và ngừng vì ông bắt đầu chơi hai nốt cùng một lúc, còn Colin thì nghe đồng thời bốn giai điệu khác nhau. Colin thận trọng đóng nắp đàn lại.
- Vậy, bây giờ ta nói chuyện công việc chứ? Người bán hàng nói.
Vâng! Colin đồng ý.
- Cái pianocktail của anh là một đồ vật kỳ diệu, người bán hàng nói, tôi sẽ trả anh ba nghìn doublezon.
- Không, như thế thật ngốc, Colin nói. Tôi không muốn thế. Hai nghìn, nếu ông muốn.
- Không, người bán hàng nói, Anh mang nó về đi, tôi không lấy nữa.
- Tôi không muốn bán cho ông với giá ba nghìn, Colin nói, như thế là ăn cướp.
- Không, người bán hàng khẩn khoản. Chỉ một phút sau, tôi có thể bán lại nó với giá bốn nghìn.
- Ông biết rất rõ rằng ông sẽ giữ nó lại, Colin nói.
- Tất nhiên, người bán hàng nói. Anh nghe này, chúng ta sẽ cưa đôi quả lê: hai nghìn năm trăm doublezon.
- Nào, đồng ý, Colin nói. Nhưng người ta sẽ làm gì từ hai nửa của quả lê thiêng này?
- Đây... người bán hàng nói.
Colin cầm tiền và cẩn thận cất vào ví. Anh có hơi loạng choạng.
- Tôi đi không vững, anh nói.
- Tự nhiên thôi, người bán hàng nói. Thỉnh thoảng anh đến nghe với tôi một bản, được chứ?
- Xin hứa, Colin nói. Bây giờ, tôi cần phải đi. Nicolas sẽ mắng tôi.
- Tôi sẽ tiễn anh một đoạn, người bán hàng bảo, tôi cần mua vài thứ.
- Ông thật tốt bụng!... Colin nói.
Họ ra ngoài. Bầu trời xanh màu ve rủ xuống gần sát nền đá và những vết trắng lớn vạch trên mặt đất vị trí những đám mây vừa tan.
- Vừa có giông, người bán hàng nói.
Họ đi cùng nhau vài mét rồi người bạn đồng hành của Colin bỗng ngừng lại trước một cửa hàng.
- Đợi tôi một chút, ông nói. Tôi sẽ trở lại!...
Ông vào. Qua cửa kính, Colin thấy ông chọn một vật mà ông chăm chú nhìn qua lớp trong suốt rồi bỏ vào túi.
- Đây này!... Ông vừa nói vừa đóng cửa lại.
Cái gì thế? Colin hỏi.
Cái thước ni-vô, người bán hàng trả lời. Tôi có ý định chơi tất cả tập nhạc của tôi ngay sau khi tôi tiễn anh, rồi sau đó tôi phải đi.