Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 585 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLIV

Colin leo lên cầu thang, cái cầu thang được chiếu sáng lờ mờ bởi những ô kính màu bất động và anh thấy mình đang ở tầng một. Trước mặt anh, một cánh cửa đen rạch trên bức tường đá đen lạnh. Không bấm chuông, anh bước vào, điền vào một cái phiếu rồi đưa cho người nhân viên lễ tân, người này xóa hết đi, cuộn nó lại thành một viên tròn, rồi nạp nòng chiếc súng lục đã chuẩn bị sẵn và cẩn thận ngắm vào bàn vấn tin ở bức vách bên cạnh. Ông ta bóp cò, tay trái bịt tai phải và phát súng bay đi. Rồi ông ta cẩn thận nạp đạn cho khẩu súng khi có một người khách mới vào.

Colin đứng cho tới khi một tiếng chuông reo ra lệnh cho người tiếp khách dẫn anh vào phòng giám đốc.

Anh theo người này đi dọc lối đi hướng ngược lên. Trong những lối đi ngược lên đó, các bức tường vuông góc với nền đất và như vậy, chúng nghiêng đi tạo thành góc phụ, anh phải đi rất nhanh mới giữ được thăng bằng. Trước khi hiểu được điều gì xảy đến với mình, anh đã đứng trước mặt giám đốc. Vẻ ngoan ngoãn, anh ngồi xuống một chiếc ghế bành bất kham đang lồng lên dưới sức nặng của anh và nó chỉ ngừng khi chủ nó làm một động tác ra lệnh.

- Hừm? Giám đốc lên tiếng.

- Ồ, là tôi đây! Colin nói.

- Anh biết làm việc gì? Giám đốc hỏi.

- Tôi đã thạo những phần cơ sở... Colin trả lời.

- Tôi muốn nói anh dùng thời gian của anh để làm gì?

Giám đốc hỏi.

- Khoảng sáng nhất trong thời gian của tôi, tôi dùng để làm cho nó tối đi, Colin trả lời.

- Tại sao? Giám đốc hỏi, giọng đanh lại.

- Vì ánh sáng làm tôi khó chịu, Colin nói.

- A!... hừ!... Giám đốc lẩm bẩm. Anh biết chúng tôi đang tuyển việc gì không?

- Không. Colin nói.

- Tôi cũng không... Giám đốc nói. Tôi phải hỏi phó giám đốc của tôi đã. Nhưng anh có vẻ không đảm đương được công việc.

- Tại sao? Đến lượt Colin hỏi.

- Tôi không biết... Giám đốc nói.

Ông ta có vẻ lo lắng và lùi ghế bành một chút.

- Chớ lại gần!... Ông nói nhanh.

- Nhưng... tôi không hề động đậy... Colin nói.

- Vâng... vâng... Giám đốc lẩm bẩm. Ai cũng nói thế... rồi sau đó…

Vẻ nghi ngờ, ông ta cúi xuống bàn, mắt vẫn không rời Colin, rồi ông ta nhấc cái điện thoại lên, rồi lắc rất mạnh.

- Alo! Ông ta gào lên. Vào đây, ngay lập tức!

Ông ta đặt điện thoại xuống và tiếp tục quan sát Colin bằng cái nhìn ngờ vực.

- Anh bao nhiêu tuổi? Ông ta hỏi.

- Hai mươi mốt... Colin trả lời.

- Tôi cũng đoán vậy... người đối diện với anh nói.

Có tiếng gõ cửa.

- Mời vào! Giám đốc hét, mặt ông đã giãn ra.

Một người đàn ông bước vào văn phòng, mặt ông ta tàn tạ vì bị bụi giấy ăn mòn, và người ta có thể nhìn thấy ống phế quản tràn ứa tới tận mồm thứ bột xen-lu-lô hoàn nguyên.

Ông cắp trong tay một tập hồ sơ.

- Anh đã làm gãy một cái ghế, Giám đốc nói.

- Vâng, phó giám đốc công nhận.

Ông ta đặt tập hồ sơ lên bàn.

- Ta có thể sửa chiếc ghế đó, ông sẽ thấy...

Ông ta quay về phía Colin.

- Anh biết sửa ghế chứ?

- Tôi nghĩ là có... Colin lúng túng nói. Có khó lắm không?

- Tôi đã dùng ba lọ hồ văn phòng mà vẫn không được, phó giám đốc bảo đảm.

- Anh sẽ phải trả tiền đấy. Giám đốc nói. Tôi sẽ trừ vào lương anh.

- Tôi đã ghi trừ vào lương cô thư ký của tôi rồi, phó giám đốc nói. Ông đừng lo, thưa ông chủ.

- Phải chăng các ông tìm một người nào đó để chữa ghế? Colin rụt rè hỏi.

- Chắc chắn thế. Giám đốc nói.

- Tôi cũng không nhớ rõ nữa, phó giám đốc nói. Nhưng anh không thể chữa một cái ghế.

- Tại sao? Colin hỏi.

Chỉ đơn giản là anh không thể, phó giám đốc nói.

- Tôi tự hỏi anh căn cứ vào đâu mà nói như vậy? Giám đốc hỏi.

Đặc biệt là những cái ghế đó không thể chữa được và nhìn chung, vì anh ta không cho tôi cảm giác là anh ta có thể chữa ghế. Phó giám đốc nói.

Nhưng một cái ghế có liên quan gì tới một nhân viên văn phòng? Colin hỏi.

- Thế khi làm việc anh ngồi xuống đất à? Giám đốc cười khẩy.

- Nhưng anh không phải làm việc đó thường xuyên, lúc ấy phó giám đốc dịu giọng.

- Tôi nói cho anh biết rằng anh là một kẻ lười biếng!...

Thế đấy... một kẻ lười biếng, phó giám đốc công nhận. Trong bất cứ trường hợp nào, chúng tôi cũng không thể nhận một kẻ lười biếng!... Giám đốc kết luận.

- Nhất là khi chúng ta lại không có việc làm cho anh ta...

Phó giám đốc nói.

- Như thế thật không hợp lí, Colin nói, anh choáng váng vì cái giọng quan liêu của họ.

- Vì sao lại không hợp lý? Giám đốc hỏi.

- Bởi vì cái cần cho một kẻ lười biếng không phải là công việc. Colin nói.

- Chính thế, vậy anh muốn thay giám đốc à? Phó giám đốc hỏi.

Ông giám đốc bật cười vì ý nghĩ đó.

- Anh ta thật tuyệt!... Ông ta nói.

Mặt ông tối sầm lại, ông ta lùi ghế thêm nữa.

- Hãy đưa anh ta đi... ông nói với phó giám đốc. Tôi biết rõ vì sao anh ta lại tới đây... Đi đi, nhanh lên!... Xéo đi, đồ lười! Ông ta rống lên.

Lão phó giám đốc nhảy xổ vào Colin, nhưng anh đã giữ được tập hồ sơ bỏ quên trên bàn.

- Nếu ông động vào tôi... anh nói.

Anh lùi dần về phía cửa.

- Cút đi! Ông giám đốc hét lên. Đồ hung ác!

- Ông là đồ ngốc già, Colin nói, rồi anh vặn nắm đấm cửa.

Anh ném tập hồ sơ về phía văn phòng và lao vào hành lang. Khi anh ra đến cửa, gã nhân viên lễ tân bắn vào anh một phát súng lục, viên đạn giấy xuyên một lỗ hình đầu lâu vào cánh cửa vừa khép lại.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian