Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLIII

Nhìn thấy không, Colin nói, không trải khăn bàn nữa.

- Không sao, Chick nói. Song mình không hiểu vì sao gỗ lại nhiều chất béo đến thế...

- Mình không biết, Colin nói một cách lơ đễnh. Mình cho rằng không thể làm cho nó sạch được nữa. Nó luôn chảy ra từ bên trong.

- Thế trước đây, thảm không phải bằng len à? Chick hỏi.

Chiếc này có vẻ bằng vải bông...

- Cúng thế cả, Colin nói. Không, mình không tin là khác nhau.

- Thật lạ, Chick nói. Người ta có cảm tưởng rằng vũ trụ tự co hẹp lại xung quanh cậu.

Nicolas mang lên một món súp mỡ lềnh bềnh mấy mẩu bánh mỳ. Anh cho họ ăn những đĩa to đầy.

- Cái món gì thế, Nicolas? Chick hỏi.

- Súp gia vị 33 với bột ngô, tuyệt vời đấy. Nicolas trả lời.

- A! Chick kêu lên. Món này cậu tìm thấy trong sách nấu ăn của Gouffé à?

- Cậu tưởng thế! Nicolas nói. Đây là công thức trong sách Pomiane. Món ăn của Gouffé thích hợp với những kẻ học làm sang. Hơn nữa, món này cần một thứ nguyên liệu đấy!...

- Nhưng cậu có đủ những thứ cậu cần mà. Chick nói.

- Sao? Nicolas hỏi. Cũng như ở mọi nơi khác, chỉ có đúng ga đốt và một ít thịt ướp lạnh đã pha chế. Cậu nghĩ sao?

- Ồ!... Không sao hết!!! Chick nói.

Anh run rẩy trên ghế. Anh không biết phải tiếp tục câu chuyện này như thế nào.

- Cậu uống chút rượu chứ? Colin hỏi. Trong hầm, mình không còn gì hơn thứ này. Không tồi đâu.

Chick chìa cốc.

- Alise đã đến thăm Chloé cách đây ba hôm, Colin nói.

Mình đã không gặp được cô ấy và hôm qua, Nicolas đã đưa Chloé đi nghỉ trên núi.

- Ừ, Chick nói. Alise đã kể cho mình nghe.

- Mình đã nhận được thư giáo sư Mangemanche, Colin kể. Ông ấy đòi mình rất nhiều tiền. Mình tin rằng đó là một người có năng lực.

Colin đau đầu. Anh muốn Chick nói, kể chuyện, gì cũng được. Chick như đang nhìn chăm chú vào một thứ gì đó, mơ hồ nhìn qua cửa sổ. Bỗng nhiên anh đứng dậy, rút trong túi ra một cái thước, anh đo khung cửa.

- Mình có cảm giác nó thay đổi, anh nói.

- Sao lại thế? Colin dửng dưng hỏi.

- Nó co lại, cả căn phòng nữa...

- Cậu muốn sao? Colin hỏi. Việc đó có vẻ không bình thường.

Chick không trả lời. Anh lấy sổ tay, bút chì và ghi lại những con số.

- Cậu đã kiếm được việc làm chưa? Anh hỏi.

- Chưa... Colin trả lời. Mình có một cuộc hẹn chiều nay và một cuộc vào ngày mai.

- Cậu tìm loại công việc nào? Chick hỏi.

- Ồ! Bất cứ việc gì, Colin trả lời. Miễn là họ trả mình tiền.

Hoa rất đắt.

- Ừ! Chick nói.

- Thế công việc của cậu ra sao? Colin hỏi.

- Mình đã cho một tay thay thế, Chick nói, vì mình có rất nhiều việc phải làm...

- Họ đã chấp nhận à?

- Ừ, ổn cả, tay này biết việc.

- Vậy sao? Colin hỏi tiếp.

- Khi mình muốn trở lại, Chick giải thích, họ đã bảo mình là tay kia làm việc rất tốt, nhưng nếu mình muốn một việc khác thì họ cũng cho. Chỉ có điều lương ít hơn nhiều.

- Ông chú cậu không thể cho cậu tiền nữa. Colin nói.

Thậm chí anh không đặt câu hỏi. Điều đó anh cảm thấy rõ.

- Mình không thể đòi hỏi ông ấy. Ông ấy đã chết.

- Thế mà cậu không báo cho mình.

- Không thú vị gì, Chick lẩm bẩm.

Nicolas trở lại với một cái chảo mỡ trong đó ba khúc xúc xích đen đang giãy giụa.

- Ăn chúng như thế đi, anh nói. Tôi không thể kết liễu chúng được. Chúng chống cự kịch liệt. Tôi đã cho axit nitric, vì thế mà chúng bị đen, nhưng thế cũng chưa thật đen.

Colin đã lấy cái dĩa xuyên được một khúc, nhưng nó đang vặn vẹo khi nấc lên hấp hối.

- Mình đã lấy một khúc, đến lượt cậu đấy, Chick!

- Mình sẽ thử, nhưng khó đấy.

Anh làm một vệt mỡ rơi bắn xuống bàn.

- Suỵt, anh kêu.

- Không sao! Nicolas nói. Đối với gỗ thế là tốt.

Rồi Chick cũng xoay xở được. Nicolas mang khúc thứ ba vào.

- Mình không hiểu có gì xảy ra, Chick nói. Trước đây có thế này không?

- Không, Colin thú nhận. Chỗ nào cũng thay đổi. Mình không thể làm gì được. Cứ như bệnh hủi vậy. Bắt đầu từ khi mình không còn tiền nữa...

- Cậu hoàn toàn không còn ư? Chick hỏi.

- Gần như vậy... Colin trả lời. Mình đã trả trước tiền nghỉ trên núi và tiền hoa vì để cứu Chloé, mình không tiếc bất cứ thứ gì. Nhưng, sự việc tự chúng cứ tồi tệ.

Chick ăn xong mẩu xúc xích của anh.

- Này, đến mà xem hành lang nhà bếp! Colin bảo.

- Mình theo cậu đây, Chick nói.

Qua các ô kính, ở mỗi phía, người ta thấy một mặt trời xanh xao, đờ đẫn, rải rác có những vết đen lớn, ở giữa hơi sáng hơn chút ít. Một vài chùm tia nắng mảnh vươn được vào hành lang, nhưng ngay khi chạm phải viên gạch men hình vuông xưa kia rất rực rỡ, chúng biến thành thể lỏng, ri rỉ đi thành từng vệt ướt dài. Mùi tầng hầm lan khắp các bức tường. Trong một góc, con chuột ria đen đắp một cái tổ cao. Nó không còn có thể chơi đùa với các tia nắng vàng ở nền nhà như trước nữa. Nó thu mình trong một đống những mẩu vải vụn và run rẩy, bộ ria dài ẩm ướt. Kiên nhẫn một lúc lâu, nó đã cào cào được những viên gạch vuông làm chúng lại ánh lên, nhưng công việc quá nặng nhọc cho những cái chân nhỏ của nó, nên từ đây, nó lại chui vào xó nhà, run rẩy, hụt hơi.

- Lò sưởi không chạy à? Chick vừa dựng cổ áo vét lên vừa nói.

- Sao lại không? Nó chạy suốt cả ngày, nhưng không có gì xảy ra. Chính ở đây việc đó đã bắt đầu...

- Thật phiền, Chick nói. Có lẽ phải gọi kiến trúc sư...

- Ông ấy đã đến, Colin nói. Và sau đó, ông ta ốm.

- Ôi! Chick kêu lên. Sẽ ổn thôi, có thể thế.

- Mình không nghĩ thế, Colin nói. Nào, đi ăn cùng với Nicolas cho xong đi.

Họ vào bếp. Cả ở đây, căn phòng cũng bị thu hẹp.

Nicolas ngồi trước một chiếc bàn sơn trắng, đang vừa ăn một cách từ tốn vừa đọc một cuốn sách.

- Nghe này, Nicolas... Colin nói.

- Vâng, Nicolas đáp. Tôi đang định đưa món tráng miệng cho các anh.

- Không phải vậy, Colin nói. Chúng tôi sẽ ăn ở đây. Tôi muốn nói việc khác cơ. Nicolas, cậu có muốn tôi đuổi cậu đi không?

- Tôi không muốn, Nicolas trả lời.

- Cần phải thế, Colin nói. Ở đây, cậu sa sút đi. Từ tám ngày nay, cậu đã già đi mười tuổi.

- Chỉ bảy tuổi thôi, Nicolas chữa lại.

- Tôi không muốn nhìn thấy cậu như thế. Không khí ở đây không tốt cho cậu.

- Nhưng mà anh, anh có sao đâu. Nicolas cãi.

- Không giống trường hợp của cậu, Colin nói. Tôi thì lại phải chữa cho Chloé khỏi bệnh, còn lại tôi không quan tâm,vì thế điều này không ảnh hưởng đến tôi. Còn câu lạc bộ của cậu thế nào rồi?

- Tôi không đến đấy nữa... Nicolas đáp.

- Tôi không thể chấp nhận được nữa, Colin nhắc lại.

Nhà Ponteauzanne đang tìm một đầu bếp, tôi đã ký cho cậu.

Tôi muốn cậu nói với tôi là cậu đồng ý.

- Không, Nicolas kêu.

- Thôi! Colin bảo. Dầu sao thì cậu cũng sẽ đi.

- Anh thật tởm! Nicolas nói. Tôi cảm thấy mình phải cuốn xéo như một con chuột.

- Không, Colin nói. Cần phải thế. Cậu biết rất rõ là điều này làm tôi khổ đến mức nào.

- Tôi biết rõ, Nicolas nói, và anh ta gấp sách lại, gục đầu xuống đôi cánh tay.

- Cậu không có lý do gì để giận, Colin bảo.

- Tôi không giận, Nicolas lầu bầu.

Anh ta ngẩng đầu lên. Anh lặng lẽ khóc.

- Tôi là một thằng ngốc, anh nói.

- Cậu là một người tử tế, Nicolas ạ. Colin nói.

- Không, Nicolas bảo. Tôi muốn ngồi một xó. Tại cái mùi. Và sau nữa, là vì tôi sẽ được yên.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian