Chick ra khỏi cửa hàng. Trong đó không có gì hấp dẫn anh. Anh vừa đi vừa nhìn xuống chân mình đi đôi giày da màu đỏ và ngạc nhiên thấy rằng một chân tìm cách lôi anh theo hướng này, chân kia lại lôi đi hướng ngược lại. Anh suy nghĩ vài giây, dựng trong óc một đường phân giác của góc và lao theo nó. Suýt nữa anh bị một chiếc taxi to lớn cán và chỉ thoát nhờ cú nhảy đẹp mắt làm anh bị tung vào chân một khách qua đường, ông ta chửi rủa và phải vào bệnh viện để chữa chân.
Chick lại đi theo con đường của mình, thẳng trước mặt anh có một hiệu sách, đó là phố Jimmy-Noone, biển hiệu kẻ bắt chước theo Mahogany Hall của Lulu White. Anh đẩy cửa, cánh cửa bật trở lại rất mạnh, không chút do dự, anh vào qua lối cửa kính.
Người bán hàng sách đang hút thuốc bằng cái tẩu ống dài, ông ngồi trên đống tổng tập của Jules Romains mà nhà văn đã thai nghén đứa con tinh thần vì mục đích đó. Ông ta có một cái tẩu ống dài rất đẹp bằng thạch thảo trong đó ông nhồi lá cây ô liu. Bên cạnh ông có một cái chậu nhổ, một chiếc khăn ướt để lau thái dương cho mát và một lọ cồn bạc hà Ricqlès nhằm làm tăng hiệu quả của tẩu.
Ông ta nhìn Chick, một cái nhìn thoát xác và hôi hám.
- Anh muốn gì? Ông ta hỏi.
- Nhìn sách của ông... Chick trả lời.
- Cứ nhìn, người đàn ông nói rồi cúi người vào chậu nhổ, nhưng đó chỉ là báo động giả.
Chick đi về phía cuối hiệu sách. Ở đó có một không khí thuận lợi cho việc khám phá. Vài con côn trùng nổ lách tách dưới chân anh. Có mùi da cũ và khói lá ô liu, đó là thứ mùi khá kinh tởm.
Sách được xếp theo thứ tự bảng chữ cái, nhưng người bán hàng không biết rõ bảng chữ cái, Chick bỗng tìm được góc của Partre giữa B và T. Anh lấy kính lúp và bắt đầu quan sát gáy sách. Ở một bản Chữ và đèn Néon, anh đã sớm phát hiện ra bài phê bình nổi tiếng về những tín hiệu ánh sáng, một dấu lăn tay thú vị. Anh cuống cuồng lôi từ trong túi ra một cái hộp nhỏ. Ngoài một chiếc bút lông mềm, hộp đựng bột để lấy dấu vân tay và một quyển sổ ghi chép của Viên Cớm Mẫu Mực do Thày tu viết. Anh vừa mổ xẻ kỹ lưỡng, vừa so sánh với một tờ phiếu rút từ trong ví ra, và bỗng ngừng lại, thở hổn hển. Đó là dấu lăn tay ngón trỏ bên trái của Partre mà đến bây giờ chưa ai có thể tìm thấy ở đâu trừ ở trên những chiếc tẩu của ông.
Ôm chặt đồ quý giá đó vào tim, anh lao trở lại gặp người bán hàng.
Cái này giá bao nhiêu?
Người bán hàng nhìn quyển sách và cười khẩy.
A! Anh đã tìm thấy nó rồi!...
- Nó có gì là kỳ diệu? Chick vờ ngạc nhiên hỏi.
Bừ!... Người bán sách cười ha hả, tay buông cái tẩu, nó rơi vào chậu và tắt ngấm.
Ông văng một câu rủa thậm tệ và xoa xoa tay, hài lòng vì không phải ngậm cái thứ hãi hùng ghê tởm ấy nữa.
Tôi xin hỏi ông... Chick khẩn khoản.
Tim anh gần như bắn tung ra khỏi người, nó bắt đầu đập những cú mạnh hoang dại vào sườn anh.
- Ôi! Đó, đó... ông ta nói... ngạt thở và lăn dưới đất. Anh là một gã vui tính!...
- Nghe này, ông hiểu... Chick nói, vẻ bối rối.
Khi tôi cho rằng để có dấu tay này, tôi đã phải tỏ thiện chí, mời ông ta hút tẩu của tôi nhiều lần và tôi học trò ảo thuật biến hình để vào phút chót, tôi có thể thay thế nó bằng một quyển sách.
- Thôi cho qua, Chick nói. Vì ông biết điều đó, vậy bao nhiêu?
- Cũng rẻ thôi, ông bán sách nói. Tôi có cái còn hay hơn. Đợi tôi nhé.
Ông ta đứng dậy, biến mất sau một bức tường lửng ngăn đôi cửa hàng, lục lọi trong cái gì đó rồi trở lại ngay. Đây, ông ta vừa nói vừa lẳng một cái quần lên quầy.
- Cái gì thế? Chick lo lắng hỏi.
Một sự phấn khích dễ chịu lan khắp người anh.
- Một cái quần của Partre!... Ông bán hàng tự hào tuyên bố.
- Ông làm thế nào để có nó? Chick ngây ngất hỏi.
- Lợi dụng một cuộc hội thảo... ông ta giải thích. Thậm chí không ai nhận thấy. Có những vết cháy do tẩu thuốc, anh biết đấy...
- Tôi mua, Chick nói.
- Cái gì? Ông bán sách hỏi. Tôi vẫn còn thứ khác nữa… Chick đưa tay lên ngực. Anh không giữ nổi nhịp tim, đành mặc kệ cho nó lồng lên.
- Đây... ông bán sách lại nói.
Đó là một cái tẩu, trên thân nó Chick dễ dàng nhận ra dấu răng của Partre.
- Bao nhiêu?
- Anh biết rằng vào lúc nào, ông ấy đang chuẩn bị một bộ bách khoa toàn thư hai mươi tập về chứng buồn nôn, có cả ảnh kèm theo, và tôi sẽ có những bản thảo chép tay...
- Nhưng tôi sẽ không bao giờ có thể... Chick nói... Chân tay rụng rời.
- Anh thấy sao nếu tôi để hụt món đó? Người bán sách hỏi.
- Cả ba thứ đó giá bao nhiêu? Chick hỏi.
- Một nghìn doublezon, người bán hàng nói. Đó là giá thấp nhất đấy. Hôm qua, tôi đã từ chối giá một nghìn hai, nhưng tôi thấy anh có vẻ công phu.
Chick rút ví. Trông anh nhợt nhạt khủng khiếp.