Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XLI

Alise bấm hai tiếng chuông rồi đợi. Cô cảm thấy cửa ra vào có vẻ hẹp hơn mọi ngày. Tấm thảm hình như xỉn và mỏng đi. Nicolas ra mở cửa.

- Chào cháu, anh nói. Cháu đến thăm họ à?

- Vâng, Alise nói. Họ ở nhà chứ?

- Ở nhà, Nicolas nói. Này, Chloé kia kìa.

Anh đóng cửa lại. Alise quan sát tấm thảm.

- Không sáng như trước, chỗ này này, cô nói. Vì sao vậy?

- Cậu không biết, Nicolas trả lời.

- Kỳ thật, Alise nói. Có phải lúc trước có một bức tranh ở đây không?

- Cậu cũng không nhớ nữa, Nicolas nói.

Anh lùa bàn tay ngập ngừng vào tóc.

- Thực sự, người ta có cảm giác rằng không khí không giống như cũ nữa, anh nói.

- Vâng, như thế đấy.

Cô mặc bộ vest nâu sẫm cắt rất khéo, tay cầm một bó hoa thủy tiên to.

- Cháu vẫn khỏe mạnh, đúng không?

- Vâng, Alise nói, cháu khỏe. Chick đã tặng cháu bộ vest này đấy, cậu xem này.

- Cháu mặc rất vừa, Nicolas khen.

- May cho cháu là Nữ công tước de Bovouard có cùng số đo như cháu. Hàng secondhand đấy. Chick muốn có một tờ giấy ở trong túi áo nên đã mua nó.

Cô nhìn Nicolas và nói thêm:

- Cậu không được khỏe.

- Ờ! Nicolas nói... Cậu không biết. Cậu có cảm tưởng như cậu già đi.

- Đưa hộ chiếu của cậu cho cháu xem, Alise nói.

Anh lục trong túi áo.

- Đây, anh nói.

Alise mở hộ chiếu và tái mặt.

- Cậu bao nhiêu tuổi? Cô nghiêm giọng.

- Hai mươi chín... Nicolas trả lời.

- Nhìn này...

Anh đếm những nếp nhăn. Ba mươi lăm.

- Cậu không hiểu... anh nói.

- Chắc chắn là có sự nhầm lẫn, Alise nói. Cậu không có vẻ quá hai mươi chín tuổi.

- Cậu có vẻ hai mươi mốt, Nicolas nói.

- Việc này chắc chắn giải quyết được, Alise khẳng định.

- Cậu thích tóc cháu, Nicolas nói. Lại đây, lại đây gặp Chloé.

- Ở đây xảy ra việc gì vậy? Alise hỏi, vẻ nghĩ ngợi.

- Ồ! Nicolas nói. Đó là căn bệnh này. Nó làm cả nhà rối tinh lên. Việc đó sẽ giải quyết được và cậu sẽ trẻ ra.

Chloé nằm trên giường, cô mặc bộ pyjama lụa màu hoa cà và một chiếc áo choàng ở nhà bằng xa tanh lốm đốm màu be da cam nhạt. Xung quanh cô có rất nhiều hoa, đặc biệt là hoa lan và hoa hồng. Có cả hoa tú cầu, hoa cẩm chướng và hoa trà, những cành hoa đào, hoa hạnh dài và cả ôm hoa nhài. Ngực cô để trần, một tràng hoa xanh lơ dường như được xăm trên làn da màu hổ phách của vú phải. Hai gò má cô hơi ửng hồng, đôi mắt long lanh, nhưng không bừng sáng như trước, mớ tóc cô nhẹ và nhiễm điện như những sợi tơ.

- Cậu sẽ bị cảm lạnh đấy! Alise nói. Đắp chăn vào!

- Không, Chloé thầm thì. Cần phải như vậy. Đó là cách điều trị.

- Hoa đẹp thật! Colin đang phá sản, cô nói vui để làm Chloé cười.

- Ừ, Chloé lẩm nhẩm. Cô nở một nụ cười tội nghiệp.

- Anh ấy đi tìm việc làm, cô nói nhỏ. Vì thế mà anh ấy không ở nhà.

- Vì sao cậu nói thế? Alise hỏi.

- Mình khát... Chloé nói trong hơi thở.

- Thực tế cậu chỉ uống có hai thìa mỗi ngày hả? Alise hỏi.

- Ừ... Chloé thở dài.

Alise cúi xuống hôn bạn.

- Cậu sẽ khỏi ngay thôi.

- Ừ, ngày mai mình sẽ đi cùng với Nicolas bằng ô tô.

- Thế Colin? Alise hỏi.

- Anh ấy ở lại. Anh ấy phải làm việc. Colin tội nghiệp của tôi!... Anh ấy không còn tiền nữa...

- Vì sao? Alise hỏi.

- Hoa... Chloé trả lời.

- Nó có to lên không? Alise hỏi lí nhí.

- Cây hoa súng ấy à? Chloé hỏi rất nhỏ. Không, mình tin rằng nó sẽ đi.

- Vậy cậu hài lòng chứ?

- Ừ, nhưng mình rất khát.

- Tại sao không bật đèn lên? Alise hỏi. Ở đây tối quá.

- Đã từ ít lâu nay, Chloé nói. Đã từ ít lâu nay, đã tối như thế. Bọn mình không làm gì được. Thử đi.

Alise điều khiển cái chuyển mạch và một quầng sáng nhẹ viền quanh bóng đèn.

- Bóng đèn chết hết rồi, Chloé nói. Các bức tường cũng co lại. Cả cửa sổ nữa, ở đây này.

- Thật à? Alise hỏi.

- Cậu nhìn xem...

Cái ô cửa kính chạy dài suốt bề ngang tường nay chỉ còn bọc được có hai hình chữ nhật thuôn dài tròn hai đầu.

Có cái gì đó như một cái cuống mọc ra giữa lỗ cửa, vừa nối hai mép vừa chắn ánh mặt trời lại. Trần nhà rõ ràng đã hạ thấp đáng kể và nền tầng lửng nơi kê giường của Colin và Chloé không còn quá xa mặt đất nữa.

- Những điều đó xảy ra như thế nào được nhỉ? Alise hỏi.

- Mình không biết... Chloé nói. Này, có một chút ánh sáng.

Con chuột ria đen vừa vào, mang theo một mẩu gạch nhỏ trong hành lang nhà bếp, đang phát ra một tia sáng rực rỡ.

- Ngay khi trời quá tối thì nó mang lại cho tới chút ánh sáng, Chloé giải thích.

Cô vuốt ve con vật nhỏ bé đang đặt chiến lợi phẩm của nó lên chiếc bàn ở đầu giường.

- Mày thật tốt vì đã đến thăm tao, Chloé nói.

- Ồ! Alise kêu, cậu biết không, mình rất mến cậu.

- Mình biết, thế còn Chick?

- Ồ! Ổn cả, Alise nói. Anh ấy mua cho mình bộ vest này đấy.

- Đẹp thật! Cậu mặc rất đẹp.

Cô bỗng ngừng lời.

- Cậu đau à? Alise hỏi. Bạn tội nghiệp của tôi!

Cô cúi xuống vuốt má Chloé.

- Ừ, Chloé run rẩy. Mình khát thế cơ chứ...

- Mình hiểu, Alise nói. Nếu mình hôn cậu, có lẽ cậu sẽ đỡ khát.

- Ừ, Chloé nói.

Alise nghiêng người xuống gần Chloé.

- Ồ! Chloé thở dài. Môi cậu mát thế...

Alise mỉm cười. Mắt cô ươn ướt.

- Cậu sẽ đi đâu? Cô hỏi.

- Không xa, Chloé trả lời. Lên núi.

Cô quay về bên trái.

- Cậu có yêu Chick lắm không?

- Có, Alise trả lời. Nhưng anh ấy lại yêu sách của anh ấy hơn mình.

- Mình không biết, Chloé tiếp tục nói. Có thể đúng. Nếu mình chưa cưới Colin, chắc mình sẽ rất muốn cậu là người sống với anh ấy.

Alise lại hôn bạn.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian