Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương XL

Không ổn à? Nicolas hỏi mà không quay người lại khi xe chưa khởi động.

Chloé khóc suốt trong chiếc áo lông màu trắng, còn Colin thì có vẻ như người chết rồi. Mùi vị của vỉa hè ngày càng dâng lên. Hơi ê te tràn ngập đường phố.

- Đi thôi, Colin nói.

- Cô ấy làm sao? Nicolas hỏi.

- Ôi! Không thể tồi tệ hơn! Colin nói.

Nhận ra những điều mình vừa nói, anh liếc nhìn Chloé.

Anh yêu cô rất nhiều, và vào lúc này anh có thể chết vì đã nói năng bất cẩn.

Chloé co rúm trong một góc xe, gặm nắm tay. Mái tóc sáng óng của cô xõa xuống mặt và cô giấm lên chiếc mũ lông. Cô khóc ngất như một đứa bé nhưng không thành tiếng.

- Hãy tha lỗi cho anh, Chloé của anh, Colin dỗ dành.

Anh là một con quỷ.

Anh áp gần cô và ôm cô sát vào anh. Anh hôn lên đôi mắt tội nghiệp đờ dại và cảm thấy tim mình đập chậm chạp, nặng nề trong lồng ngực.

- Người ta sẽ chữa cho em khỏi, anh nói. Điều anh muốn nói là không có gì tồi tệ hơn việc nhìn thấy em ốm cho dù là bệnh gì...

- Em sợ... Chloé nói, chắc chắn là ông ta sẽ mổ cho em.

- Không, Colin an ủi cô. Em sẽ khỏi trước khi phải mổ.

- Cô ấy bị bệnh gì? Nicolas lại hỏi. Tôi có thể giúp được gì không?

Anh ta cũng có vẻ rất đau khổ. Sự gan góc thường ngày sa sút đi nhiều.

- Chloé của anh, yên tâm đi em.

- Chắc chắn thế, Nicolas nói. Cô sẽ khỏi rất nhanh.

- Bông súng này, cô ấy có thể bị nhiễm ở đâu chứ?

- Cô ấy có bông hoa súng à? Nicolas hỏi, giọng ngờ vực.

- Trong phổi phải, Colin nói. Lúc đầu, giáo sư cho rằng đó chỉ là con vật gì đó. Mà lại thành ra thứ kia. Chúng tôi đã nhìn thấy trên màn hình. Nó đã khá lớn, nhưng dù sao thì cũng phải chữa cho khỏi.

- Đúng thế, Nicolas nói.

- Anh không thể biết được đó là cái gì, Chloé nức nở, khi nó chuyển động thì rất đau!!!

- Đừng khóc, Nicolas nói. Khóc không có ích gì và cô sẽ mệt.

Ô tô khởi động. Nicolas điều khiển nó từ từ qua những ngôi nhà cầu kỳ. Mặt trời chậm chạp biến mất sau những hàng cây, gió dịu mát.

- Bác sĩ muốn cô ấy đi nghỉ ở vùng núi, Colin nói. Ông ấy tin rằng cái rét sẽ giết chết đồ bẩn thỉu đó...

- Cô ấy đã bị nhiễm bệnh chính khi chúng ta trên đường đi du lịch, Nicolas nói. Đầy ắp những thứ bẩn thỉu như vậy.

- Ông ta còn bảo là luôn luôn phải để hoa xung quanh cô ấy, Colin nói, để cho loài kia sợ...

- Tại sao? Nicolas hỏi.

- Vì nếu nó ra hoa, sẽ có hoa khác, Colin nói. Nhưng ta sẽ không để nó ra hoa.

- Đó là cách điều trị duy nhất ư? Nicolas hỏi.

- Không, Colin nói.

- Thế còn gì khác nữa?

Colin ngần ngại. Anh cảm thấy Chloé áp vào anh mà khóc và anh không nói ra vì như thế là hành hạ cô.

- Cô ấy không được uống thứ gì... anh nói.

- Cái gì?... Nicolas hỏi tiếp. Không gì hết?...

- Không, Colin nói.

- Nhưng không thể không uống gì hết...

- Hai thìa mỗi ngày... Colin lẩm bẩm.

- Hai thìa!... Nicolas kêu lên.

Anh không nói gì thêm, chỉ nhìn trân trân phía trước mặt.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian