Isis xuống. Nicolas lái xe. Anh nhìn đồng hồ và dõi theo cô trong khi cô đi vào nhà Chloé và Colin. Anh có một bộ đồng phục mới bằng vải gabardine màu trắng và một chiếc mũ cát két da cũng màu trắng. Anh đã trẻ lại, nhưng thái độ lo lắng của anh thể hiện một sự rối loại nội tâm sâu sắc.
Đến tầng của Colin, cầu thang bỗng hẹp lại và Isis có thể không cần giang tay ra mà vẫn có thể vừa chạm vào tay vịn vừa chạm vào bức tường lạnh. Tấm thảm không hơn một cái chăn lông tơ gần như không che nổi lớp gỗ. Cô tới chiếu nghỉ, hổn hển và bấm chuông.
Không ai ra mở cửa. Không có một tiếng động ở cầu thang, chỉ thỉnh thoảng có một tiếng cách nhỏ vang lên, sau đó là một chất ẩm bắn tóe lên mỗi khi một bậc thang giãn ra.
Isis lại bấm chuông. Ở phía bên kia cửa, cô có thể nghe thấy tiếng rung của chiếc búa thép đập nhẹ trên kim loại. Cô khẽ lắc cánh cửa, nó bỗng đột ngột mở ra.
Cô bước vào, vấp phải Colin. Anh nằm sóng soài, mặt úp nghiêng xuống sàn, hai cánh tay giơ phía trước... Mắt anh nhắm nghiền. Lối vào tối. Có một quầng sáng xung quanh cửa sổ nhưng không vào tới nhà. Anh thở nhè nhẹ.
Anh đang ngủ.
Isis cúi xuống, quỳ bên cạnh anh và vuốt má anh. Da anh khẽ rung, đôi mắt động đậy dưới lông mày. Anh nhìn Isis và có vẻ ngủ lại. Isis khẽ lắc anh. Anh ngồi dậy, để tay lên mồm và nói:
Anh đang ngủ.
- Vâng, Isis đáp. Anh không ngủ trên giường nữa à?
- Không, Colin nói. Anh muốn nằm đây để đợi bác sĩ và đi mua hoa.
Anh có vẻ hoàn toàn ngơ ngác.
- Có chuyện gì thế? Isis hỏi.
- Chloé, cô ấy lại ho. Colin trả lời.
- Chắc đó là sự kích thích cuối cùng còn sót lại, Isis nói.
- Không, đó là phổi kia, Colin nói.
Isis đứng lên, chạy về phòng Chloé. Gỗ sàn nhà kêu lép nhép dưới chân cô. Cô không nhận ra căn phòng. Trên giường, Chloé đang ho, nửa đầu vùi trong gối. Cô ho liên tục, mặc dầu không thành tiếng. Nghe tiếng Isis vào, cô ngẩng lên một chút và lấy lại hơi. Cô gượng cười khi Isis tới gần, ngồi lên giường cô và ôm lấy cô như ôm một em bé bị ốm.
- Đừng ho, Chloé của tôi, Isis lẩm nhẩm.
- Cậu đang cài một bông hoa đẹp, Chloé nói trong hơi thở, cô hít một bông hoa cẩm chướng lớn màu đỏ ghim ở tóc Isis. Thật dễ chịu, cô nói thêm.
- Cậu vẫn còn ốm ư? Isis hỏi.
- Đó là phổi kia, mình chắc thế! Chloé nói.
- Không, Isis kêu, đó là lá phổi thứ nhất vẫn còn làm cậu ho chút ít.
- Không, Chloé nói. Colin đâu? Anh ấy đi mua hoa cho mình rồi ư?
- Anh ấy sẽ đến ngay, Isis nói. Mình đã gặp anh ấy. Anh ấy có tiền à? Cô hỏi thêm.
- Ừ, Colin đáp, anh ấy còn chút ít. Nhưng làm được gì?
Nó không hề ngăn được bệnh...
- Cậu đau à? Isis hỏi.
- Ừ, Chloé trả lời. Nhưng không nhiều lắm. Căn phòng đã thay đổi, cậu thấy không?
- Mình thích như thế này hơn, Isis nói. Trước đây quá rộng.
- Các phòng khác thế nào?
- Ồ! Tốt... Isis nói vẻ thoái thác.
Cô còn nhớ lại cảm giác về cái sàn nhà lạnh lẽo như một đầm lầy.
- Sự thay đổi này cũng chẳng can gì đến mình, Chloé nói. Miễn là ấm áp và thoải mái.
- Tất nhiên! Isis nói. Một căn hộ nhỏ dễ thương hơn.
- Con chuột ở lại với mình, Chloé nói. Cậu thấy nó chứ, ở phía dưới, trong góc. Mình không biết nó làm gì. Nó không muốn ra hành lang nữa.
- Ừ... Isis ậm ờ.
- Cho mình ngửi hoa cẩm chướng của cậu đi, Chloé đề nghị, nó làm mình dễ chịu.
Isis gỡ hoa khỏi tóc và đưa cho Chloé, cô đưa hoa lên sát môi, hít những hơi dài.
- Nicolas thế nào? Cô hỏi.
- Khỏe, Isis đáp. Nhưng anh ấy không vui vẻ như trước nữa. Lần sau, khi đến mình sẽ mang cho cậu những bông hoa khác.
- Mình quý anh ấy lắm, Chloé nói. Cậu có cưới anh ấy không?
- Mình không thể, Isis lẩm bẩm. Mình không đạt tới tầm của anh ấy.
- Điều đó không hề gì, nếu anh ấy yêu cậu.
- Cha mẹ mình không dám nói với anh ấy, Isiss nói. Ôi!...
Bông hoa cẩm chướng bỗng nhợt nhạt, nhàu nhĩ và có vẻ héo. Bây giờ nó rụng, thành lớp bụi mỏng trên ngực Chloé.
- Ôi! Đến lượt Chloé kêu lên, mình sẽ lại ho nữa... Cậu thấy rồi đấy!
Cô ngừng để đưa tay lên miệng. Một cơn ho dữ dội chụp lấy cô.
- Đó là... cái thứ... làm chết tất cả các hoa khác... cô lắp bắp.
- Đừng nói chuyện nữa, Isis bảo. Điều đó không quan trọng. Colin sẽ mang hoa về.
Ánh sáng trong phòng màu xanh lơ, ở các góc thì lại gần như xanh lá cây. Vẫn chưa có dấu vết của sự ẩm ướt, tấm thảm ở khá cao, nhưng một trong số bốn cửa sổ hình vuông hầu như đóng kín.
Isis bỗng nghe thấy tiếng ẩm ướt của những bước chân Colin ở cửa ra vào.
- Anh ấy đây rồi, cô nói. Chắc chắn anh ấy sẽ mang hoa về cho cậu.
Colin xuất hiện. Anh ôm một bó to hoa tử đinh hương.
- Này, Chloé của anh, anh nói. Em cầm lấy!
Cô giơ tay.
- Anh thật tốt, anh yêu của em, cô nói.
Cô đặt bó hoa lên chiếc gối thứ hai, quay nghiêng về một bên rồi vùi mặt vào trong những chùm hoa trắng và ngọt ngào.
Isis đứng lên.
- Em về đấy à? Colin hỏi.
- Vâng, có người đợi em. Em sẽ trở lại, có cả hoa. Isis trả lời.
- Em làm ơn đến vào sáng mai, Colin đề nghị. Anh phải đi tìm việc làm mà lại không muốn để cô ấy một mình trước khi gặp lại bác sĩ.
- Em sẽ đến... Isis nói.
Cô thận trọng nghiêng xuống một chút, hôn lên đôi má mềm mềm của Chloé. Chloé giơ tay vuốt gương mặt Isis, nhưng cô không quay đầu lại. Cô thèm khát hít mùi thơm hoa tử đinh hương đang lan tỏa thành một cuộn xung quanh mái tóc óng ánh của cô.