Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 599 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương LI

Colin nặng nề đi dọc theo con đường. Nó xiên chéo giữa các đống đất dưới những vòm kính, mang một ánh sáng xanh lục và mơ hồ vào ban ngày.

Thỉnh thoảng anh lại ngẩng đầu đọc những tấm biển để chắc chắn rằng anh đã đi đúng hướng và lúc đó, anh thấy bầu trời bị vạch ngang bởi màu nâu xỉn và màu xanh lơ.

Xa xa phía trước, trên bờ kè, anh có thể nhận thấy hàng dãy ống khói của nhà kính chính.

Anh có trong túi áo tờ báo người ta đăng tin cần những người đàn ông từ hai mươi đến ba mươi tuổi để chuẩn bị bảo vệ đất nước. Anh đi nhanh hết sức, nhưng đôi chân anh ngập trong lớp đất nóng, lớp đất từ từ tái chiếm các công trình xây dựng và con đường ở mọi nơi.

Không thấy cây cối đâu. Chẳng có gì ngoài đất được đánh thành những khối giống nhau đắp ở hai bên, tạo thành những bờ kè lung lay, thiếu cân đối, và đôi khi, một khối nặng chao đảo, lăn dọc theo sườn dốc rồi nhẹ nhàng rơi trên mặt đường.

Ở một số chỗ, bờ kè sụt xuống và qua những khung kính rung rinh của các nóc vòm, Colin nhìn rõ những hình thù xanh sẫm động đậy mơ hồ trên một nền sáng hơn.

Anh rảo bước, cố lôi đôi chân từ những cái hố do chúng tạo ra trên nền đất. Mặt đất thu chặt lại ngay, và chỉ còn lại một chỗ lõm rất nông khó mà nhận ra được. Chỗ lõm đó cũng mất ngay sau đó.

Những ống khói tiến gần lại. Colin cảm thấy tim mình lộn tùng phèo trong lồng ngực như một con thú điên. Anh siết chặt tờ báo qua lớp vải túi áo.

Nền đất trơn và nhũn dưới chân anh, nhưng anh ít bị lún hơn và có thể thấy là con đường se lại. Anh nhìn thấy ống khói đầu tiên trước mặt anh được cắm xuống đất như một cái cọc nhọn. Những con chim nhỏ sẫm màu quay xung quanh đỉnh ống, từ chỗ đó thoát ra một làn khói mỏng xanh lá cây. Dưới chân ống khói, một bầu đất tròn phình ra bảo đảm cho nó được vững chãi. Các tòa nhà bắt đầu xuất hiện xa hơn một chút. Chỉ có một cái cửa.

Anh bước vào, chùi chân lên một tấm lưới thép óng ánh rồi đi dọc theo một hành lang thấp, có hai hàng đèn bập bùng hai bên. Nền đất lát gạch đỏ, còn phần trên các bức tường cũng như trần nhà ốp những tấm thủy tinh dày đến mấy phân, qua những tấm đó, người ta thoáng thấy những khối sẫm màu bất động. Tận cuối hành lang mới có một cánh cửa. Nó mang số đã được ghi trong báo, và không gõ cửa, anh bước vào theo sự chỉ dẫn trong báo.

Một ông già mặc áo blu trắng, tóc rối bù đang đọc một quyển sách giáo khoa sau bàn làm việc. Các loại vũ khí khác nhau treo trên tường, chiếc ống nhòm lấp lánh, những khẩu súng ngắn, những khẩu súng cối các loại khác nhau và một bộ sưu tập đầy đủ những cái móc tim đủ các cỡ.

- Chào ông, Colin nói.

- Chào ông, người đàn ông nói.

Giọng ông vỡ ra, đặc quánh lại do tuổi tác.

Tôi đến theo thông báo, Colin nói.

Vậy à? Người đàn ông đáp. Thông báo đã cả tháng rồi không thấy kết quả. Đó là một công việc khá nặng, anh biết đấy...

Vâng, Colin nói, nhưng được trả khá!

Trời đất ơi! Người đàn ông kêu lên. Nó làm hỏng anh, anh thấy đấy, và giá đó có thể chưa xứng đáng, nhưng chê bai việc quản lý không phải là nhiệm vụ của tôi. Hơn thế nữa, anh thấy rõ là tôi vẫn còn sống.

- Ông làm việc ở đây lâu rồi chứ? Colin hỏi.

Một năm, người đàn ông nói. Tôi hai mươi chín tuổi.

Ông đưa bàn tay nhăn nheo và run rẩy lên vuốt các nếp nhăn trên mặt.

- Còn bây giờ, tôi đã đến đây, anh thấy đấy... tôi có thể ở phòng làm việc và đọc các quy định suốt cả ngày.

- Tôi cần tiền, Colin nói.

Điều đó thường xảy ra, người đàn ông nói, nhưng điều đó sẽ biến anh thành nhà triết học. Sau ba tháng, anh sẽ cần ít tiền hơn.

- Để chữa bệnh cho vợ tôi, Colin nói.

- À! Thế à? Người đàn ông hỏi.

- Cô ấy ốm, Colin giải thích. Tôi không thích làm việc.

Tôi rất tiếc cho anh, người đàn ông nói. Khi một người đàn bà ốm thì chẳng còn được việc gì.

- Tôi yêu cô ấy, Colin tiếp.

Tất nhiên, ông ta bảo. Nếu không vì thế thì anh đã không muốn làm việc. Tôi sẽ chỉ cho anh chỗ của anh ở tầng trên ấy.

Ông ta dẫn Colin qua những lối đi thẳng có vòm rất thấp và những cầu thang bằng gạch đỏ, cho tới một cái cửa có gắn một biểu tượng, bên cạnh có các cửa khác.

- Đây, ông ta nói. Vào đi, tôi sẽ giải thích công việc cho anh.

Colin vào. Căn phòng bé, hình vuông. Các bức tường và nền nhà bằng thủy tinh. Trên nền có một đống đất lớn hình quan tài nhưng rất dày, ít nhất là một mét. Có một chiếc chăn len nặng cuộn tròn để một bên, dưới sàn. Không có thứ đồ gỗ nào. Có một hốc nhỏ ở trên bức tường chứa cái hòm sắt màu xanh lơ. Người đàn ông đi về phía cái hòm, mở ra.

Ông ra lấy ra mười hai đồ vật lóng lánh, hình trụ có một lỗ nhỏ ở gữa.

- Đất rất cằn, anh biết là cái gì đấy, người đàn ông nói, cần phải có những chất liệu hàng đầu để bảo vệ đất nước.

Nhưng để các nòng súng phát triển đều đặn, không vặn vẹo, từ lâu người ta đã thấy rằng cần phải có hơi nóng của con người. Đối với tất cả các loại vũ khí đều đúng như vậy.

- Vâng, Colin nói.

- Anh sẽ làm mười hai lỗ nhỏ trong đất, người đàn ông nói, giữa tim và gan, rồi anh nằm xuống đất sau khi đã cởi hết quần áo. Anh sẽ ủ mình bằng chiếc chăn len vô trùng này và anh cố làm sao để tỏa ra một hơi nóng thật đều đặn.

Ông ta cười the thé và vỗ đùi phải.

- Trong hai mươi ngày đầu mỗi tháng, tôi làm mỗi ngày mười bốn lỗ. A!... Tôi thật khỏe!...

- Rồi sao? Colin hỏi.

- Vậy anh sẽ làm như vậy hai mươi bốn giờ, và sau hai mươi bốn giờ, nòng súng mọc lên. Người ta sẽ đến lấy đi.

Người ta sẽ tưới dầu lên đất và anh lại bắt đầu từ đầu.

- Chúng mọc xuống phía dưới à? Colin hỏi.

- Phải, phía dưới có ánh sáng, người đàn ông nói. Chúng có tính hướng sáng thiết thực, nhưng chúng mọc xuống phía dưới vì chúng nặng hơn đất, vì thế, người ta phải chiếu sáng bên dưới để chúng không bị vặn vẹo.

- Thế còn các rãnh? Colin hỏi.

- Loại này mọc lên có cả rãnh, người đàn ông trả lời. Đó là những hạt được chọn lọc.

- Thế ống khói dùng để làm gì? Colin lại hỏi.

- Để lưu thông không khí, để giữ vô trùng cho chăn và các tòa nhà, ông ta giải thích. Không cần phải cẩn thận quá, vì cứ làm ào đi là được.

- Thế với hơi nóng nhân tạo không được à? Colin hỏi tiếp.

- Không hiệu quả, người đàn ông trả lời. Cần phải có hơi nóng của người chúng mới lớn được.

- Ông có dùng phụ nữ không?

- Họ không thể làm được, ông ta nói. Họ không có bộ ngực đủ phẳng để hơi nóng tỏa đều. Thôi, tôi để anh làm việc.

- Tôi sẽ được mười doublezone mỗi ngày chứ? Colin hỏi.

- Chắc chắn thế, và cả tiền thưởng nếu anh làm trên mười hai nòng.

Ông ta ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Colin giữ mười hai hột giống trong tay. Anh đặt xuống bên cạnh rồi bắt đầu cởi quần áo. Mắt anh nhắm lại, đôi môi anh thỉnh thoảng giật giật.

LÊ PHONG TUYẾT dịch từ nguyên bản tiếng Pháp: L'Écume des jours của Boris Vian.
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian