Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 601 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương LII

Tôi không hiểu điều gì đã xảy ra, người đàn ông nói, lúc đầu công việc rất tốt. Nhưng với những hạt cuối, chúng tôi chỉ có thể làm những vũ khí đặc biệt.

- Ông vẫn trả tôi tiền chứ? Colin lo lắng hỏi.

- Anh có thể nhận bảy mươi doublezone và một phần thưởng mười doublezon nữa. Anh đã làm việc hết sức mình nhưng người kiểm soát nòng súng phát hiện một số chỗ bất bình thường.

- Anh tự xem lấy, người đàn ông nói.

Ông ta giơ một trong những cái nòng súng trước mặt và chỉ cho Colin xem đầu nòng bị loe ra.

- Tôi không hiểu vì sao, Colin nói. Những chiếc đầu tiên đúng là hình trụ.

- Tất nhiên, người ta có thể sử dụng chúng để làm những cái súng loe miệng, ông ta nói, nhưng đó là mốt cách đây năm cuộc chiến tranh rồi, và chúng ta hẵng còn cả một kho lớn súng tồn đó. Thật chán.

- Tôi đã làm hết sức mình, Colin nói.

- Tất nhiên rồi, người đàn ông nói. Tôi sẽ đưa anh tám mươi doublezon. Ông ta lấy từ trong ngăn kéo bàn ra một phong bì có niêm phong.

- Tôi đã cho đem đến đây để anh khỏi phải đến phòng

lương, ông ta nói, như thế đôi khi phải vài tháng anh mới có thể lấy được tiền, mà anh thì luôn có vẻ vội.

- Tôi cảm ơn ông, Colin nói.

- Tôi vẫn còn chưa kiểm tra sản phẩm ngày hôm qua của anh, người đàn ông nói. Họ sẽ mang đến ngay đấy. Anh không muốn đợi một chút ư?

Cái giọng run rẩy, không đều của ông ta làm mệt tai Colin.

- Tôi sẽ đợi, anh nói.

- Anh thấy đấy, chúng ta buộc phải rất chú ý đến những chi tiết này vì dầu sao thì một khẩu súng phải giống một khẩu súng ngay cả khi nó không có đạn...

- Vâng... Colin đáp.

- Thường thì không phải lúc nào cũng có đạn, người đàn ông tiếp tục, người ta hay để chậm các chương trình làm đạn. Người ta có những khối dự trữ lớn cho một kiểu súng không ai sản xuất nữa, nhưng người ta không nhận được lệnh sản xuất đạn cho những loại súng mới, vậy thì nên chúng ta không sử dụng chúng được. Nhưng cũng không sao, với một khẩu súng anh làm được gì so với một khẩu thần công. Kẻ thù sản xuất một khẩu thần công thì bằng hai khẩu súng chúng ta làm ra. Vậy chúng ta có ưu thế về số lượng. Nhưng một khẩu thần công không ngại một khẩu súng hoặc kể cả mười khẩu, nhất là khi không có đạn.

- Ở đây người ta không sản xuất những khẩu thần công à? Colin hỏi.

- Sao lại không, người đàn ông trả lời. Nhưng người ta vừa kết thúc chương trình của cuộc chiến tranh vừa rồi, vậy nên các cỗ xe không chạy tốt, cần phải hủy chúng đi, và vì chúng được chế tạo rất bền nên phải mất nhiều thời gian mới phá được.

Có tiếng gõ cửa, một người chuyển hàng hóa xuất hiện, trước mặt là một xe trắng khử trùng. Dưới một tấm vải trắng là sản phẩm của Colin ngày cuối cùng. Tấm vải kênh một đầu lên. Nếu các nòng súng đúng hình trụ thì điều đó không xảy ra. Colin cảm thấy lo lắng. Người chuyển hàng đi ra, đóng cửa lại.

- A!... người đàn ông nói. Có vẻ không ổn.

Ông ta lật tấm vải. Có mười hai nòng thép lạnh màu xanh lơ, ở đầu mỗi nòng có một bông hồng trắng xinh xắn nở ra, tươi mát và hơi ngả màu be ở chỗ lõm của những cánh mượt như nhung.

- Ôi!... Colin lẩm nhẩm. Chúng đẹp biết bao!

Người đàn ông không nói gì. Ông ta ho hai lần. Mai anh không cần phải tiếp tục công việc nữa, ông ngập ngừng.

Những ngón tay của ông điên cuồng bám vào mép xe.

- Tôi có thể lấy những bông hoa này không? Colin hỏi. Cho Chloé ấy mà?

- Chúng sẽ rữa nếu tách chúng ra khỏi thép, người đàn ông nói. Hoa bằng thép đấy, anh biết rằng...

- Không thể như vậy được, Colin nói.

Anh khéo léo cầm một bông hồng và thử bẻ cành của nó. Anh lỡ tay, một cánh hồng làm tay anh rách một vệt dài nhiều xăng ti mét. Như một cái máy, anh nuốt những hụm to máu đen chảy từ tay ra, mạch khẽ phập phồng. Anh nhìn cánh hoa trắng có một hình lưỡi liềm đỏ, người đàn ông đập đập lên vai anh và khẽ đẩy anh về phía cửa.

LÊ PHONG TUYẾT dịch từ nguyên bản tiếng Pháp: L'Écume des jours của Boris Vian.
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của boris vian