Họ đi bộ rất lâu qua các phố. Người đi đường không ngoái lại nữa, ánh mặt trời đã tàn. Nghĩa trang của kẻ nghèo rất xa. Chiếc cam nhông đỏ lăn bánh, nhảy chồm chồm trên những ổ gà, trong khi dưới mô tơ phát ra những tràng tiếng nổ vui tai.
Colin không nghe thấy gì nữa, anh sống quay ngược thời gian và đôi khi mỉm cười, anh nhớ lại tất cả. Nicolas và Isis đi sau anh. Thỉnh thoảng, Isis lại để tay lên vai Colin.
Con đường ngừng lại, cả chiếc cam nhông nữa: đã đến mép nước. Những người phu đưa cái hòm đen xuống. Colin lần đầu tiên đến nghĩa địa, nó nằm trên một cái đảo chẳng rõ hình thù, chu vi đảo thay đổi liên tục theo thủy triều. Qua làn sương mù, khó khăn lắm người ta mới nhận ra đảo. Chiếc cam nhông dừng lại trên bờ, người ta vào đảo trên một tấm ván dài, mềm màu ghi, đầu đằng xa biến mất trong sương. Những người phu khuân vác buông những câu chửi tục rồi người đi đầu bước lên ván, nó vừa đủ rộng để người ta bước lên. Họ đeo cái hòm đen bằng những dây cu roa bằng da thô, rộng bản vắt trên vai, cuộn một vòng qua cổ, người phu thứ hai bắt đầu nghẹt thở, anh ta tím ngắt; trên nền sương mù màu ghi, cảnh tượng đó trông rất buồn. Colin đi theo sau; Nicolas và Isis, đến lượt họ cũng bắt đầu đi dọc theo thanh ván, người phu đi đầu cố ý dậm chân làm thanh ván chao đi, nó đu sang phải rồi lại sang trái. Hắn ta biến mất giữa một làn hơi nước lan tỏa ra như những mạch đường trong nước siro. Bước chân họ vang trên thanh ván theo thang âm đi xuống, và dần dần, thanh ván uốn cong lại, họ sắp đến đoạn giữa; khi họ đến đó, thanh ván chạm phải mặt nước, những làn sóng nhỏ cân xứng vỗ bập bềnh hai bên; nước sắp phủ lên thanh ván, làn nước hơi tối màu nhưng trong suốt, Colin nghiêng về bên phải nhìn tận đáy, anh tưởng như nhìn thấy một vật màu trắng di động, nó mơ hồ dưới sâu, Nicolas và Isis dừng phía sau anh, họ như đứng trên mặt nước. Những người phu tiếp tục nửa đường còn lại, và khi họ đã đi qua đoạn giữa, những làn sóng nhỏ tan đi, thanh ván tách ra khỏi mặt nước nghe một tiếng: chi-út.
Những người phu bắt đầu chạy. Họ dậm chân làm những quả đấm ở chiếc hòm đen đập đập vào thành hòm. Họ đến đảo trước Colin và các bạn của anh rồi nặng nề dấn vào con đường thấp nhỏ, hai bên có hai hàng rào cây sẫm màu làm biên giới. Con đường vẽ những khúc quanh co kỳ lạ, hình dạng khó chịu, xuyên qua khung cảnh hoang vắng, còn mặt đất thì tơi xốp. Con đường mở rộng ra một chút. Những chiếc lá cây hơi ngả sang màu ghi, những đường gân lá nổi lên, vàng óng trên lớp thịt mượt như nhung của chúng. Những cây gỗ dài mà uyển chuyển uốn vòng cung từ bên này đường sang bên kia. Qua vòm cây ấy, ánh sáng tạo ra một quầng trắng, mờ đục. Con đường chia thành nhiều nhánh, những người phu không hề lưỡng lự, rẽ về bên phải. Colin, Isis và Nicolas vội vàng đi theo cho kịp họ. Người ta không nghe tiếng động vật trong cây cối. Duy nhất chỉ là đôi khi có những chiếc lá màu ghi tách ra để rồi nặng nề rơi xuống đất. Họ đi theo con đường phân nhánh. Bọn phu khuân vác tung những cú đá vào cây cối, những chiếc giày nặng nề của họ tạo ra những chỗ dập sâu màu xanh lơ trên lớp vỏ cây xốp. Nghĩa địa ở chính giữa đảo, leo trên những tảng đá, người ta có thể thấp thoáng thấy ở phía xa những ngọn cây ốm yếu thưa thớt, bầu trời bị rạch ngoằn ngoèo bởi một đàn chim cười đông đúc bay phía trên cánh đồng cây sao và cây thì là.
Những người phu dừng lại gần một hố lớn, họ bắt đầu đu đưa quan tài Chloé, mồm hát lăng nhăng lít nhít và họ tì lên cái chặn. Nắp bật mở và một vật gì đó rơi vào trong hố tạo ra một tiếng rắc rất to, gã phu thứ hai sụp xuống, hầu như nghẹn lại vì cái dây cu roa không tuột nhanh khỏi cổ gã. Colin và Nicolas chạy đến nơi, Isis chuệch choạng ở phía sau. Lúc ấy, từ sau một nấm mồ, Bedon và Chuiche mặc quần áo bảo hộ đầy dầu mỡ xuất hiện, họ bắt đầu tru lên như những con sói, vừa tru vừa ném đất đá xuống hố!
Colin quỳ bệt xuống. Anh ôm đầu giữa hai bàn tay, đất đá rơi xuống gây nên những tiếng động đùng đục; Chuiche, Bedon và hai người phu bắt tay nhau, họ đi một vòng tròn quanh hố, sau đó họ đột ngột bươn về phía con đường và vừa nhảy điệu vũ farandole vừa biến mất. Bedon thổi một cái kèn cromoc, những âm thanh khàn khàn rung lên trong bầu không khí chết chóc. Đất sụt lở dần dần và sau vài ba phút, thân thể Chloé đã hoàn toàn biến mất.