Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 796 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 5 ☆

“Chuyến đi của anh thế nào?”

Sau ba tuần không gặp, Uemura có vẻ hơi đen đi vì nắng, trông cô thật khỏe mạnh. Trong thời gian tôi làm hộ chiếu, chuẩn bị cho chuyến đi rồi sang Thái trong cái nóng khủng khiếp của nó, mùa hè Nhật Bản cũng đã bước vào những ngày đỉnh điểm.

“Anh nghĩ là vui.”

“Nhìn anh có vẻ chững chạc ra một chút đấy.”

Như mọi khi, Uemura vừa gặm miếng gà rán KFC vừa nói.

“Thế à?”

Vì tôi đã chạm tới lòng tín ngưỡng thật sự và năng lượng của nhiều người chăng? Không, nếu như tôi thực sự đã trưởng thành hơn, thì đó là vì tôi đã một mình tham gia vào tour du lịch sôi động đó. Bằng cách ở một nơi hoàn toàn không thích hợp với mình, đâu đó trong tôi đã mạnh mẽ hơn. Tới mức tôi có thể mở lòng mình với cả những bác gái sồn sồn không quen biết.

“Anh có thấy may mắn vì đã tới Thái không?”

“Ừ. Thái Lan quả là một đất nước tốt đẹp. Mọi người đều say mê với cuộc sống, dáng vẻ của họ chính là dáng vé ma một con người nên có.”

Tôi nói rồi thở ra một hơi dài.

“Sao thế anh?”

Thấy Uemura tỏ ra khó hiểu, tôi bèn thành thật thuật lại những chuyện xảy ra trong tour du lịch khám phá vẻ đẹp Thái.

“Kỳ diệu thật, anh đã trưởng thành lên nhiều quá.”

Tôi tưởng Uemura sẽ ngạc nhiên và phát ngán, không ngờ cô ấy lại thán phục.

“Em thấy thế ư?”

“Vâng. Vì ba năm học cấp ba anh hoàn toàn không tiếp xúc với mọi người mà chẳng cảm thấy gì, vậy mà lại nhận ra mình đang cô lập với mọi người xung quanh chỉ trong bốn ngày ngắn ngủi.”

“Ừ, cũng phải.”

“Thế anh đã tìm thấy bản thân chưa?”

Phải rồi. Nhắc mới nhớ, chuyến đi này vốn là để tôi tìm kiếm bàn thân mình mà.

“Anh không tìm thấy bản thân mình, nhưng đã hiểu được một vài chuyện.”

“Chuyện gì cơ?”

Uemura dùng khăn giấy lau tay, chú ý đến ngôn từ của tôi.

“Anh biết được rằng bụng và dạ dày anh không tốt, rằng khi chiên lên thì mọi thứ đều dễ ăn hơn, và trước khi kết hôn người ta nên đi du lịch hoặc sống cùng nhau một thời gian. Vì việc đột ngột bắt đầu cuộc sống hôn nhân hoặc đi nghỉ tuần trăng mật khó khăn hơn anh tưởng. Ngoài ra, anh biết rằng các bà vợ giữ bí mật rất nhiều chuyện với chồng mình nữa. Từ chuyện quỹ đen cho tới chuyện giặt giũ. Thêm nữa, anh biết mình muốn trở thành người ra sao: anh muốn trở thành một người đàn ông khi ngoài năm mươi tuổi có thế đường hoàng lên đường đi tìm thuốc mọc tóc.”

Uemura nghiêm túc lắng nghe, cuối cùng cô bật cười lớn.

“Đến 88% số người Nhật Bản biết một cuộc sống hôn nhân đột ngột sẽ rất khó khăn cho người trong cuộc, còn thuốc mọc tóc thì đi mua lúc nào chẳng được. Anh Havana sau này sẽ hói đầu à?”

“Ừ. Bố anh bị hói mà. À phải rồi, anh có quà du lịch hay.”

Tôi bày bộ quà ra bàn. Kẹo sô cô la hình con voi, đôi đũa có vỏ bọc in hình voi, một chiếc khăn in họa tiết voi. Chúng đều là những món tôi bị khuyên và ép mua ở cửa hàng đồ lưu niệm. Thứ tôi bị yếu không chỉ là bụng dạ, mà còn là khả năng từ chối sự thúc ép từ người khác nữa. Uemura chàm chú ngắm từng món, sung sướng cảm ơn tôi rồi nói:

“Phải rồi, em cũng có quà du lịch cho anh đấy.”

Nói rồi cô đưa ra một bọc nhỏ.

“Quà du lịch ư?”

“Em vừa đi Úc về. Vì anh đi du lịch, không ở Nhật nên em chán.”

“Thế à?”

“Vâng. Chỉ đi bốn ngày thôi.”

Thật đột ngột khi nghe tin cô ấy mới đi Úc về như vậy, nhưng nếu là Uemura thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

“Đi để tìm kiếm bản thân ư?”

“Ôi không đâu. Em không tìm kiếm bản thân, mà đi tìm khoáng vật. Đây chính là một loại khoáng vật. Nó là bích ngọc.”

Bị Uemura hối thúc, tôi mở bọc, bên trong có những viên đá nhỏ màu xanh dương.

“Em đi một mình à?”

“Vâng, em đi một mình.”

Uemura điềm nhiên nói, khiến tôi tự nhủ “hẳn là như vậy rồi”. Uemura là kiểu người có thể một mình xách ba lô đi du lịch nơi nào đó, không cần phải đi theo tour tham quan thắng cảnh cùng nhiều người khác.

“Em bạo dạn thật đấy.”

“Bạo dạn gì đâu anh. Bên Úc đầy người Nhật mà. Vả lại đi một mình thoải mái hơn nhiều. Chính ra việc một mình tham gia một tour du lịch với cái tên kêu nhường ấy mới cần tới nhiều dũng khí đấy anh ạ.”

“Nhưng anh vẫn thấy em thật giỏi.”

Uemura khúc khích cười khi thấy tôi - một kẻ đã trót biết tới độ an nhàn khi đi du lịch theo tour - luôn miệng thán phục mình.

“Em cũng có khoảng ba lần tự thấy ngưỡng mộ bản thân vì đã có thế một mình đi du lịch nước ngoài. Nhưng lúc em ôm một chú gấu koala, nếu bên cạnh có người quen, em nghĩ mình sẽ muốn thốt lên những câu như ’Ôi, nó dễ thương quá’ hoặc ‘Trông thế mà nặng ghê’. Lúc em lặng lẽ đào đá quý, em sẽ muốn than phiền ‘Chẳng biết có đào ra được miếng nào không nữa’. Em muốn được cảm thán với ai đó, một cách thật giản dị và tụ’ nhiên, rằng nó thật đẹp, thật to, thật kỳ diệu. Thực ra em không phải một con người sâu sắc và thông tuệ tới mức có thể một mình tận hưởng quãng thời gian du lịch trên một vùng đất xa lạ được.”

“Anh cũng nghĩ như vậy đấy.”

Tôi đồng tình.

“Em vẫn biết, nếu có thể thân thiết với ai đó, có thể cùng người ấy làm việc gì đó thì cảm giác sẽ tuyệt hơn nhiều, nhưng em không đủ nhiệt huyết để tạo nên một mối quan hệ như thế. Nếu phải nhọc lòng để có được mối quan hệ thân thiết ấy, thì em sẽ chọn cách hoạt động một mình. Vì em là người sợ phiền phức mà.”

Uemura nói. À, phải rồi. Trước đây có rân chúng tôi đã gần như cãi nhau. Lúc này tôi chợt nhớ ra chuyện khi đó.

“Em biết rằng, bằng cách kể ra những chuyện trong lòng mình, em có thể làm đối phương yên tâm, em cũng nghĩ bằng cách cho đối phương thấy những điểm phức tạp ở mình, em sẽ tới được gần bên người đó hơn. Nhưng sau khi kể người đó nghe những chuyện hệ trọng như vậy, em sẽ không biết mình phải ứng xử như thế nào. Giá mà khi em nói ‘Em đùa thôi’, đối phương sẽ quên hết những chuyện em vừa kể thì tốt biết mấy.”

“Có phải em đang thổ lộ tâm sự trong lòng với anh đó không?”

Tôi hỏi, Uemura cười đáp: “Kiểu vậy.”

“Ngồi ở quán KFC thế này chẳng nói chuyện riêng tư được nhỉ.”

Mọi người ở những bàn khác đều mải mê với câu chuyện của mình, nhưng dù sao không gian nơi đây cũng quá rộng mở.

“Vậy chúng ta tiêu hoang một chút, tới quán MOS Burger được không anh?”

Uemura đề nghị.

“Đó cũng là một cách, nhưng thôi chúng ta chơi sang hơn, mua cả MOS Burger và KFC về nhà đi em.”

Sau khi chúng tôi xếp các món mua từ MOS Burger và KFC lên bàn, chiếc bàn liền lập tức chật kín.

“Bàn ăn nhà anh khá nhỏ, khiến cảm giác sung túc đủ đầy càng tăng lên gấp bội nhỉ.”

Uemura hoan hỉ nói.

“Liệu mình có ăn hết chỗ này không?”

“Ăn hết mà anh. Thổ lộ tâm tình xong khiến em hao hụt bao nhiêu sức lực rồi đây này.”

Uemura vui vẻ nói đoạn nhanh chóng ngoạm một miếng bánh MOS Burger đã loại bỏ xốt mayonnaise. Bàn tay cô lập tức dính đầy xốt thịt.

“Trong các loại hamburger thì bánh của MOS Burger có tỷ lệ dây xốt ra tay cao nhất đấy.”

Tôi đưa khăn giấy cho Uemura.

“Chẳng bù cho anh Hayama, ăn uống lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ.”

“Thế á?”

Chưa ai từng chỉ ra điều này, nhưng khóe miệng tôi khi ăn MOS Burger sạch hơn khóe miệng Uemura nhiều.

“Từ hồi cấp hai anh đã rất khéo ăn bữa trưa ở trường rồi. Từ hồi đó em đã thích anh. Nói đúng ra thi, hồi cấp hai anh Hayama đào hoa lắm nhé. Tuy lý do là vì anh trai anh, nhưng khi anh cố gắng làm mọi thứ, trông anh rất có khí chất. Vả lại hồi cấp hai, chỉ cần anh biết chơi thể thao và hăng hái một chút thì rất dễ được người khác phái để ý tới.”

“Có chuyện đó sao?”

Lần đầu tiên tôi được nghe chuyện này. Thật đáng tiếc, hồi cấp hai tôi hoàn toàn không cảm nhận được điều ấy.

“Nhưng mà sau khi lên cấp ba anh đã đánh mất hoàn toàn sự đào hoa đó rồi.”

Uemura cười.

“Những kẻ mặt mũi u ám dễ bị ghét mà.”

“Lúc đó trong lòng em mừng thầm ghê lắm. Vì em đã hết đối thủ cạnh tranh mà.”

“Trông anh u ám như vậy mà em không ghét ư?”

“Không. Dù sao em cũng từng thích anh, vả lại em đã chứng kiến quá trình anh cố gắng hết sức vì anh trai mình, rồi sau đó khép kín trái tim mình lại sau cái chết của anh ấy.”

“Ra là vậy.”

Thật may cho tôi vì Uemura là một cô gái biết quan tâm để ý tới người khác đến thế.

“Em thích cách anh Hayama phản ứng lại với hoàn cảnh trước mắt mình. Khi anh trai anh bị bệnh, anh cố gắng hết sức mình, khi anh trai anh mất, anh trầm cảm và mất tinh thần, được mọi người coi là Jesus anh đâm ra bối rối, khi lòng tĩnh lặng lại liền đi tìm con người thật của mình.”

“Cảm ơn em.”

Tôi cũng định nói ra lý do mình thích Uemura, nhưng không nghĩ ra được.

“Từ giờ anh Hayama sẽ không còn u ám nữa ư?”

“Anh không biết nữa. Anh đã trở thành sinh viên, ra ngoài ở trọ một mình. Anh có cảm giác mỗi lần môi trường xung quanh thay đổi như vậy, anh sẽ dần thoát ra khỏi cảm giác ấy.”

“Anh muốn thoát khỏi nó ư?”

“Đương nhiên rồi. Anh nghĩ minh không nên u uất mãi vì cái chết của anh trai như vậy, vả lại, cảm xúc trong anh cũng không trong lành đến thế…”

“Không trong lành ư?”

Uemura nghiêng đầu thắc mắc.

“Anh luôn nói rằng mình đã cố gắng hết sức vì anh trai, nhưng thực ra trong lòng anh đã có rất nhiều cảm xúc tiêu cực. Anh thực sự mong anh ấy khỏi bệnh, nhưng nhiều khi anh cũng thấy rất mệt mỏi. Đã bao lần anh nghĩ, không biết những ngày tháng mệt mỏi này sẽ kéo dài tới khi nào nữa.”

Tôi yêu quý anh trai, ngưỡng mộ anh, đã cố gắng hết sức mình vì anh. Nhưng đó không phải là tất cả. Tôi cũng từng ghen tị khi thấy bố mẹ trao phần lớn tinh yêu thương cho anh. Tôi cũng từng bực bội với cuộc sống chỉ toàn xoay quanh anh. Rồi sau đó tôi lại cảm thấy vô cùng căm ghét bản thân vì đã có những suy nghĩ ấy.

“Anh biết nghĩ thế là không phải, nhưng nhiều lúc anh đã ghen tị nghĩ anh trai mình thật sung sướng. Anh rất muốn cứu anh trai mình. Nhưng anh không cho rằng anh hoàn toàn nghĩ cho anh ấy. Anh đã từng nghĩ tại sao mình phải chịu khổ sở như vậy. Anh thật tồi tệ, nhưng khi anh trai mất, thậm chí anh đã từng thở phào nghĩ cuối cùng mọi chuyên cũng kết thúc. Anh thực sự ghét bản thân mình vì điều đó.”

Sau một lúc suy nghĩ, Uemura thầm thì nói “Đáng thương quá”, rồi ôm lấy đầu tôi. Tôi cảm thấy xấu hổ, gãi đầu nói “Không, anh có đáng thương gì đâu.”

“Em biết. Từ ‘đáng thương’ chẳng phù hợp chút nào. Nhưng em không biết phản ứng ra sao sau khi nghe chuyện này cả. Em không nghĩ ra được câu nói gì hợp lý, dù nói gì cũng có cảm giác không đúng.”

“Có lẽ vậy.”

“Nhưng cơ thể con người thật đa năng phải không anh? Chi cần em ôm lấy anh thế này, anh sẽ hiểu được rằng em thực lòng lo lắng cho anh phải không?”

“Ừ, anh đoán là vậy.”

Tôi lại xấu hổ, liền vơ lấy cốc Coca Cola và uống liền một hơi.

“Em thậm chí chưa từng gặp bố mẹ mình. Nghe nói em là kết quả của cuộc tình vụng trộm giữa mẹ và một người đàn ông có gia đình khi mẹ em còn rất trẻ. Mẹ em định lặng lẽ sinh rồi nuôi dưỡng em, nhưng rồi không chịu đựng nổi quá nửa năm, mẹ liền giao em cho bố mẹ ruột rồi bỏ nhà đi mất. Đó là ông ngoại và bà ngoại em. Chuyện chỉ có thế, vậy mà phải hơn mười năm em mới biết được toàn bộ sự thật.”

Uemura kể lại ngắn gọn bằng giọng đều đều.

“Ừm…”

“Nghe giống một kịch bản phim nhàm chán quá phải không anh?”

Thấy tôi bối rối không biết nói gì, Uemura bèn cười hì hì.

“Không phải vậy đâu. Ừm, không giống tí nào cả.”

“Ông bà nuôi dưỡng chăm sóc em rất chu đáo, em không bị khó khăn thiệt thòi gì cả.”

“Nhưng em không muốn gặp bố hoặc mẹ sao?”

“Em không biết nữa. Em chẳng biết bố là ai, còn mẹ chắc không muốn gặp em nên cũng chưa từng trở về nhà. Có lẽ ở nơi nào đó mẹ em đã có gia đình mới rồi. Giờ đây em nghĩ, có gặp những người vô trách nhiệm như bố hay mẹ em cũng chẳng ích gì.”

Lời Uemura nói chắc không phải nói dối. Nhưng hẳn là cô ấy đã phải vượt qua rất nhiều chuyện rồi mới đưa ra kết luận như vậy.

Không tìm được câu nói nào hợp lý, cũng lưỡng lự về việc ôm cô ấy vào lòng, tôi chỉ còn biết chăm chú uống Coca Cola như cũ.

“Nhưng càng như vậy em càng nghĩ, sau này nhất định mình sẽ xây dựng một gia đình riêng hạnh phúc như tranh vẽ. Đời người ta có hai cơ hội để xây dựng gia đình đúng không anh? Đó là khi ta còn nhỏ, và khi ta trở thành người lớn. Em đang dồn hết sức vào cơ hội thứ hai anh ạ.”

Nói rồi Uemura cũng cầm lấy cốc Coca Cola đưa lên miệng uống.

Sau khi chén căng bụng đồ ăn của KFC và MOS Burger, chúng tôi nằm ngổn ngang, thổ lộ cho nhau nghe mọi chuyện đến với đầu óc mình khi đó.

“Có lẽ nút thắt nằm ở chỗ anh trai anh tài giỏi hơn anh nhiều.”

“Nếu là ngược lại thì anh cũng sẽ nói nút thắt nằm ở chỗ anh tài giỏi hơn anh ấy nhiều thôi.”

“Thật vậy chăng.”

“Đôi khi em lo lắng rằng mình có đang sống hời hợt quá không. Rằng liệu mình có đang lạnh lùng, tính cách của mình có đang méo mó không.”

“Anh nghĩ là mình hiểu cảm giác đó.”

“Anh này, anh còn bao nhiêu chuyện muốn thổ lộ với em nữa?”

Vừa ngáp, Uemura vừa nói. Trời chuyển từ chiều sang tối, rồi bóng tối đen thẫm ngoài kia sắp nhạt dần đi.

“Ừm, chuyện anh cãi nhau to với mẹ về con đường tương lai của mình, và chuyện anh thầm lặng tổn thương vì gia đình đã quên mất sinh nhật của mình hai năm liền. Chắc chỉ còn vậy thôi. Còn em thì sao?”

“Em ấy à. Em muốn kể chuyện một lần em đã phản bội bà ngoại, cố tìm hiểu xem bố mẹ mình là ai. Chuyện hồi lớp mười một em được Yamashiro tỏ tình. À, cả chuyện em ghét ăn thịt gà nhưng lại ăn được món gà rán KFC nữa. Chắc khoảng từng đó chuyện.”

“Chuyện thứ ba anh biết rồi.”

“Thế à. Những buổi tâm tình kể lể thế này dài ghê.”

Uemura dụi dụi mắt.

“Ừ. Dường như chúng chẳng bao giờ có hồi kết cả.”

“Chúng ta ngủ thôi anh nhỉ.”

“Ừ.”

Nếu là Uemura, chúng tôi chắc chắn sẽ hợp nhau tới mức tôi có thể nói với cô ấy mọi chuyện xảy ra từ nay về sau và cả những chuyện tôi chưa từng kể nữa. Tạm thời tôi sẽ biến thành con sông Doutonbori. Một con sông tôi chưa từng thấy bao giờ, dù có đục cỡ nào, ứ đọng cỡ nào cũng được. Tôi muốn tích trữ thứ nước có thể nuốt vào lòng nó tất cả những chuyện phiền phức nhất.

Bên ngoài tấm rèm mỏng, đêm đã dần chuyên sang ngày mới. Tôi nhắm mắt lại như để đuổi kịp Uemura, người vừa thiếp đi chỉ sau vài giây ngắn ngủi.

« Lùi
Tiến »