Bầu không khí ở Thái Lan là một bầu không khí hỗn độn khác hẳn với Nhật Bản. Một đất nước tràn đầy sinh lực. Sâu bên dưới đáy là một lịch sử lâu đời đang lặng lẽ hít thở. Những công trình bê tông cốt thép hay những tòa nhà cao tầng cũng không thể làm gián đoạn hơi thở của lịch sử ấy, và hơi thở lịch sử đó đã phả thẳng vào thân thể tôi khi tôi đang đứng ở noi này.
“Ở đây, ở đây! Anh khách tham gia Friendly Happy Tour bốn ngày khám phá vẻ đẹp của Thái Lan ơi, mau mau lên xe đi ạ.”
“Vâng, xin lỗi, tôi lên luôn đây.”
Đang chìm đắm trong dòng cảm xúc sâu lắng đó thì tôi sực tính trước câu nói của anh hướng dẫn viên, bèn vội vã leo lên chiếc xe bus nhỏ của đoàn.
“Này anh bạn trẻ, anh thả hồn mơ mộng cũng được thôi, nhưng không nên làm trễ lịch trình của tập thể như vây.”
“Cháu xin lỗi ạ.”
Tôi cúi đầu xin lỗi khách tham quan trên xe bus.
Chuyến đi tìm kiếm bản thân chẳng hiểu sao đã chuyển thành tour tham quan cảnh đẹp. Bởi đã tuyên bố với Uemura như vậy nên tôi muốn ngay lập tức xách ba lô đi luôn. Ngày tuyên bố câu đó, tôi đã đi thẳng tới một đại lý du lịch, và chuyến đi này là chuyến đi rẻ nhất, sớm nhất còn đặt được. Họ nói với tôi “Được lợi hơn mua vé máy bay nhiều đấy anh ạ. Tour này kèm theo bữa ăn, khách sạn và hướng dẫn tham quan nữa. Khách sẽ được dẫn tới vài cửa hàng đồ lưu niệm, nhưng không mua cũng không sao cả.” Tôi đáp “Ồ, đúng là như thế thật”, mới hỏi đáp được vài câu như thế thì đã tới giờ xuất phát.
Đường từ Nhật qua Thái tôi đi một mình, nhưng vừa tới Băng Cốc tôi liền nhập hội với một hướng dẫn viên nói tiếng Nhật lơ lớ, một đôi nam nữ trẻ có vẻ như đang đi tuần trăng mật, và một nhóm các bác gái lớn tuổi đến từ vùng Kansai.
Quả là một tour du lịch tham lam, chúng tôi vừa đến nơi đêm hôm trước thì sáng sớm hôm sau đã lên xe bus và được dẫn đi tham quan. Cứ liên tục lên và xuống xe bus để đi một lượt qua nơi này nơi kia. Đến mức tôi quên cả mất mình đang đi tham quan địa điểm nào.
“Tiếp theo là chương trình mà mọi người mong đợi nhất, đó là cưỡi voi. Voi đó. Một con voi rất to. Chắc chắn mọi người sẽ phải giật mình cho xem!”
Anh hướng dẫn viên du lịch nói. Chúng tôi lục tục xuống khỏi xe bus.
Trong công viên lớn, năm con voi đang chậm rãi bước đi. Có vẻ nơi đây là điểm tham quan phổ biến nên rất nhiều khách của các đoàn tham quan khác cũng đang tập trung tại đây. Cả voi lẫn những người Thái phục vụ nơi đây đều bình thản cho khách lên cưỡi voi rồi dắt đi một vòng, như thể họ đang thực hiện một khâu quen thuộc trong dây chuyền sản xuất vậy. Tiếp sau cặp đôi tân hôn hò hét sung sướng, và nhóm các bác gái thán phục rằng “voi to thật đấy”, tôi một mình trèo lên cưỡi voi. Quá trình trèo lên này chẳng dễ dàng chút nào.
Hồi cấp ba, trong giờ nghỉ tôi chẳng chơi với ai, chỉ ngồi đọc sách một mình. Thế nên việc ở một mình lẽ ra rất quen thuộc và dễ dàng với tôi mới đúng, nhưng khi tới những nơi vui vẻ thế này tôi lại thấy thật khó khăn. Những ánh mắt như muốn nói “Hả? Anh ta đi một mình sao?” chĩa về phía tôi khiến tôi rất đau. Có lẽ chú voi này cũng chẳng mấy khi chở duy nhất một vị khách như vậy. Nghĩ tới đó, tôi chợt thấy có lỗi với chú ta. Dù chắc là chú ta chẳng để ý tới những chuyện đó, chỉ chậm chạp bước đi và khiến tôi bị mọi người xung quanh nhìn với ánh mắt hiếu kỳ mà thôi.
“Tôi chụp ảnh cho cậu rồi này.”
Xuống khỏi mình voi, một bác gái tóc xoăn xù mì mở cho tôi xem màn hình chiếc máy ảnh kỹ thuật số của bác.
“Cảm ơn bác ạ.”
Dù tôi chẳng cần tới bức ảnh một mình cô đơn trên lưng voi làm gì, nhưng tôi vẫn nói lời cảm ơn bác ấy.
Giờ tôi đã đến Thái, nhưng việc này có giúp tôi nắm được điều gì không? Tôi dần trở nên lo lắng. Rất có thể chú voi sẽ cho tôi biết điều gì đó. Giống như lần tôi chui vào bao tải gạo vậy, bằng việc leo lên cưỡi voi - một việc tôi chẳng làm bao giờ - có thể tôi sẽ hiểu ra điều gì đó. Tôi ngước nhìn chú voi mình vừa cưỡi. Đôi mắt voi trống rỗng. Chú voi đã chở trên vai bao nhiêu lượt khách đó chắc cũng có nhiều suy nghĩ cho mình. Voi ơi, tao cũng vậy đấy. Vừa định vươn tay chạm vào mình voi thì giọng nói tiếng Nhật lơ lớ của anh hướng dân viên lại vọng tới:
“Chúng ta đi tiếp nào mọi người. Mọi người lên xe bus nhé.”
Thời gian ở lại mỗi điểm tham quan thật ngắn ngủi. Tôi chẳng có thời gian để mà ủy mị hay tìm kiếm bản thân. Đây là một tour du lịch với lịch trình thăm thú kín đặc. Tôi nói lời tạm biệt với chú voi và nhanh chóng trở lại chiếc xe bus để không bị các bác gái trách mắng.
Phế tích Ayutthaya chúng tôi đi thăm từ buổi trưa thật kỳ vĩ. Cảnh tượng dễ dàng khiến đầu óc tôi suy nghĩ lung tung, nhưng tôi thật sự bị choáng ngợp bởi di tích trước mắt, những cảm nhận về lịch sử của nó dâng đầy trong lòng tôi. Cho tới khi mắt tôi quen dần với di tích và đầu óc tôi bắt đầu liên tưởng, tôi đã bị các bác gái và cặp đôi tân hôn kia gọi nhờ chụp ảnh đến bao lần. Khi lịch tham quan trong ngày kết thúc và chúng tôi về tới noi ăn tối, tuy là người trẻ nhất trong nhóm tham quan nhưng tôi lại là người phờ phạc xuống sức nhất.
“Cậu gì ơi, qua bên này đi.”
Bữa tối của đoàn tham quan là món lẩu Thaisuki buffet, các bác gái gọi tôi nhập hội cùng họ.
“Thật ngại quá, để các bác phải bận tâm tới cháu rồi.”
Một mình ăn buffet lẩu cũng buồn như một mình cưỡi voi vậy. Tôi liền sang ngồi cùng các bác gái.
“Có gì đâu. Nếu cậu ngồi trước mặt chúng tôi lặng lẽ ăn một mình thì chúng tôi sẽ thấy nặng nề lắm.”
Bác gái mập mạp vui vẻ nói.
“Mà sao cậu lại đi tour du lịch một mình thế? Bạn gái cậu hủy kế hoạch vào phút cuối à?”
Bác gái tóc xoăn xù mì hỏi, tay gắp thịt và rau vào đĩa cho tôi.
“Dạ không, cháu quyết định đi một mình từ đầu ạ.”
Tôi chắp hai tay lại, mời mọi người ăn.
“Một mình á?”
“Vâng.”
“Đi một mình sao lại đi tour? Nếu chỉ có mình cậu, sao không mua vé máy bay thôi rồi tự đi tham quan đây đỏ theo ý mình? Cậu khác người thật đấy.”
Bác gái mập mạp chau mày.
“Ồ, thế ạ?”
“Con trai bác cũng bảo sẽ đi du lịch một mình, giờ thì nó sang Mỹ và tự do tham quan được gần một tháng rồi. Đi như vậy thoải mái hơn nhiều.”
Bác gái đeo kính nói. Thanh niên thời nay gan dạ thật. Tuy hơi kỳ cục nhưng tôi thấy khâm phục điều đó ở họ.
“Đi tour du lịch một mình thế này chán lắm phải không? Xung quanh lại còn toàn là các bà sồn sồn như bọn bác nữa.”
Lần này tới phiên bác gái mập mạp gắp tôm và mực vào đĩa cho tôi. Các bác gái này miệng nói chuyện rôm rả, tay gắp đồ ăn cũng nhanh nhẹn không kém.
“Cháu không thấy chán đâu ạ.”
Tôi chăm chú ăn món lẩu Thái cay sè.
“Mà này, mọi người nhìn kìa.”
Bác gái có mái tóc xoăn xù mì thấp giọng nói, hướng ánh mắt về phía đôi vợ chồng mới cưới. Mấy bác gái còn lại cũng nhìn về phía đó.
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Bầu không khí giữa hai người họ thật đáng ngờ.”
“Đáng ngờ ở chỗ nào ạ?”
“Còn hỏi chỗ nào ư, cậu chẳng chịu quan sát gì cả. Từ lúc đi tham quan Ayutthaya về tới giờ họ chẳng nói với nhau nửa lời. Kiểu này là cãi nhau rồi.”
Bác gái tóc xù mì nói với vẻ đoan chắc.
“Ngay từ đầu tôi đã thấy đôi vợ chồng này không hợp nhau rồi.”
Bác gái mập cũng nói như thể biết rất rõ.
“Chị vợ có vẻ mạnh mẽ cứng cỏi quá.”
“Đúng đấy. Người như vậy thật khó mà hòa hợp được.”
“Thật. Cứ đà này thì về tới Narita là họ ly hôn thôi*.”
☆ ☆ ☆
Nhật Bản cớ cụm từ “Naritarikon” chỉ việc ly hôn của một đôi vợ chồng ngay sau khi đi nghỉ trăng mật với nhau, tương đương với nghĩa “ly hôn chóng vánh’ ngày nay. Nhưng Hayama không biết cụm từ này nên tưởng người nói cho rằng đôi vợ chồng này từ Narita tới.
Các bác gái sồn sồn tán chuyện thiên hạ đầy hào hứng.
“Cậu cũng nghĩ thế đúng không?”
“Cháu không biết nữa. Nhưng mấy người đó không tới từ Narita mà tới từ Nagoya đó bác.”
Thấy tôi đính chính lại như vậy, mấy bác gái liền nói: “Nói chuyện với cậu chẳng thú vị gì cả”, rồi tiếp tục sồi nổi bàn tán về chuyện đôi vợ chồng, hào hứng ăn món lẩu Thái, cuối cùng một bác bảo “Đúng là không thể thiếu món này được” rồi lôi một hộp mơ muối trong túi ra, có chia cả cho tôi mấy quả.
Tôi ngồi quấy vòng cùng các bác gái trước nồi lẩu, lắng nghe câu chuyện đồn thổi đó và ăn mơ muối. Những chuyện này liệu có chỉ lối dẫn đường gì đó cho tôi không? Tôi nhắm tịt mắt lại vì độ chua của quả mơ muối, nhưng chẳng có thứ gì nổi lên trong đầu tôi khi đó cả.
Buổi sáng ngày thứ hai. Bầu không khí trong khách sạn rẻ tiền này thật khô hanh, cổ họng tôi khô khốc. Tôi uống một ngụm nước lớn, đọc lại bảng lịch trình. Sáng nay chúng tôi sè ngồi thuyền đi thăm Wat Raun và đền thờ Emerald, chiều đi mát xa chân và mua sắm.
Trời đất thế nào nhỉ? Tôi mở rèm che, nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Thời tiết bên ngoài rất đẹp, nhưng không khí không trong lành nên không gian mờ đặc.
Hoạt động theo tập thể thế này có giúp tôi hiểu ra điều gì không? Tôi nhìn lại cả ngày hôm qua. Tôi đã mất công tới tận Thái, vậy mà không những chẳng thể tìm kiếm bản thân, cũng không nghĩ ngợi được gì. Ở đâu đó có viết rằng, một chuyến đi nghĩa là đi xa khỏi noi mình sống thường ngày để lắng nghe tiếng nói sâu thẳm bên trong mình. Dù có ngồi ăn lẩu với các bác gái, hay trèo lên cưỡi voi trong sự chú ý của mọi người, tôi cũng không thể nghe thấy tiếng nói bên trong của chính mình. Tôi đã cất công rời khỏi Nhật Bản để tới đây. Tôi đã ở một mình, và điều đó là rất cần thiết.
Tôi lấy lý do cơ thể không được khỏe để từ chối buổi tham quan ngày hôm nay.
Sau khi thấy đoàn mình xuất phát rời khỏi khách sạn, tôi chậm rãi rửa mặt và chuẩn bị. Ngẫm mới thấy, đi theo tour bận rộn hon bình thường rất nhiều. Từ sáng hôm qua tôi đã liên tục đi tham quan nhiều nơi. Tôi phải tận hưởng những giây phút ở nước ngoài thật nhiều mới được. Chắc chắn trong thời gian này tôi sẽ hiếu ra được điều gì đó.
Đi quá nhiều nơi sẽ chẳng giúp ích gì. Điều tôi muốn làm không phải là đi tham quan cảnh đẹp. Tôi sẽ chăm chú quan sát, sẽ chậm rãi suy nghĩ. Tôi nhìn tờ hướng dẫn được anh hướng dẫn viên phát cho, và chọn điểm đến là Wat Pho. Tôi muốn được một lần ngắm Đức Phật đang ngủ. Tôi rời khỏi khách sạn, leo lên một chiếc xe túc túc, bị người lái xe tính giá hơi cao một chút, rồi xe chuyển bánh đi về phía Wat Pho.
Tuy là một đền thờ nhưng Wat Pho rất ồn ào, không khí hoạt bát náo nhiệt không kém các khu chợ trên phố. Hóa ra sự sùng đạo thực sự có thể áp đảo không khí xung quanh như vậy.
Hồi anh trai tôi còn sống, tôi đã cầu xin thần Phật biết bao lần. Tôi đã khấn xin tất cả những vị thần Phật rằng hãy cứu lấy anh trai tôi. Khi đó tôi không hiểu thần Phật là gì, nhưng tôi rất nghiêm túc cầu xin. Và nơi đây đang ngự trị vị thần ấy, đấng linh thiêng mà lời cầu nguyện khẩn thiết của tôi đã không thể chạm tới chân người. Người thật rạng ngời và đầy quyền năng, tuy không có bầu không khí nghiêm cẩn như ở chùa chiền bên Nhật, nhưng tôi có cảm giác người mới là Đức Phật thực sự.
Tôi cũng cầu khấn theo mọi người. Còn chưa biết nên cầu khấn điều gì và cầu khấn ra sao, nhưng tôi vẫn nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau. Tôi bị choáng ngợp trước vẻ vô ưu của Đức Phật to lớn đang ngồi ngủ, nhưng có lẽ Phật phải ngồi tĩnh lặng như vậy thì mới có thể nghe hết tâm tư của dòng người không ngớt tới đây cầu khấn được.
Ra khỏi đền thờ, tôi tách mình khỏi đoàn người xuôi ngược. Từ nơi này, tôi muốn hướng suy nghĩ vào chính mình. Có lẽ vì bóng râm đổ dài, nên dù thời tiết nóng bức nhưng xung quanh nơi này vẫn mát mẻ.
Ừm, mình nghĩ gì ấy nhỉ? Đầu tiên là về chính bản thân mình. Hãy nghĩ xem mình là một người như thế nào. Một người u ám hay là không u ám. Một người cố gắng nỗ lực hay thờ ơ. Trước đây, con người mình luôn bị chi phối bởi sự tồn tại của anh trai, vậy khi không còn bị chi phối bởi điều gì nữa thì mình là con người ra sao?
Tôi đã thử suy nghĩ thật chăm chú, nhưng chẳng nghĩ ra được điều gì. Mặt trời vẫn chiếu xuống những tia nắng chói chang, có ngẩng lên nhìn trời cũng không thấy một gợi ý nào.
Nghĩ về chính mình ngay từ đầu xem chừng hơi khó. Thử nghĩ về thứ gì đó đơn giản hơn xem nào. Phải rồi, nghĩ về Uemura xem sao. Tại sao Uemura không kể chuyện của mình cho tôi nghe nhỉ? Đó chính là nguyên cớ cho chuyến đi này của tôi. Uemura thật kỳ lạ. Nhưng có lẽ tôi cũng vậy thôi, nếu trước đó Uemura không biết chuyện về anh trai tôi, liệu tôi có thể tự mình kể ra cho cô ấy nghe được không? Đương nhiên tôi muốn Uemura biết tới nỗi đau của mình, nhưng sẽ rất khó để kể ra khi cô ấy chưa biết gì cả. Ngay cả bây giờ, dù tôi có thể kể ra chuyện anh trai tôi đã mất, nhưng tôi vẫn chưa thể kể với ai về những chuyện liên quan. Cả cảm giác mờ mịt mơ hồ khi anh trai vẫn còn sống, lẫn những cảm giác đè nặng bên trong, tôi đều không cho ai biết, kể cả bố mẹ mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời thêm lần nữa. Sang một đất nước khác, chỉ còn lại một mình, dù có thong thả suy nghĩ đến đâu cũng chẳng nghĩ ra điều gì. Dù có vắt óc suy nghĩ cũng không thể nghĩ ra được.
Phải rồi. Đã mất công sang tới Thái, phải đi ngắm, chạm vào và cảm nhận những thứ chỉ có thể thấy ở Thái mới được. Trong quá trình này rất có thể mình sẽ nhận ra điều gì đó. Tôi nhìn quanh. Trên đường có vài chiếc xe bán rong nhỏ, họ bán bánh chuối rán. Có chụp lại khoảnh khắc nào cũng thấy đất nước này thật tràn đầy năng lượng. Tôi mua một bịch ni lông đựng những chiếc bánh chuối rán màu nâu thẫm.
Việc nghĩ ngợi, đi lại và cầu khấn đã khiến tôi đói bụng. Tôi lấy một chiếc bánh từ túi ni lông, bỏ miếng chuối hãy còn nóng vào miệng. Nhìn bên ngoài miếng chuối thật tầm thường, nhưng ăn vào mới thật hương vị của nó thật đơn giản và thật ngon.
Tôi không phải người kén ăn, nhưng cũng không thích chuối lắm. Chỉ là món chuối này ngọt dịu vừa phải, không khô cũng không bị nhiều nước, có bao nhiêu tôi cũng ăn hết được. Giống như Uemura không ăn được thịt gà nhưng lại ăn được gà rán KFC vậy. Ồ, hóa ra là thế. Với món mình ghét, chỉ cần rán lên là được. Chỉ cần rán lên, những món mình không ăn được cũng sẽ trở nên dễ ăn hơn. Điều mà phải sang Thái tôi mới hiểu ra được, hóa ra lại là điều này.
Chẳng cần tách mình ra thì tôi cũng luôn ở một mình rồi. Cho tới mấy tháng trước tôi vẫn dành nhiều thời gian thu mình lại trong cái vỏ của chính mình. Nhưng tôi đã không hiểu gì cả. Tôi đã hướng suy nghĩ vào chính mình, đã tự đỏi thoại với mình, nhưng không thế chạm tới câu trả lời. Tại sao tôi lại quên đi điều đó nhỉ?
Tôi không đủ nhạy cảm để lắng nghe giọng nói bên trong mình. Tôi cũng không đủ mạnh mẽ để tách rời khỏi cuộc sống thường nhật, để đi tìm kiếm điều gì đó. Hoặc có lẽ vốn dĩ đáy lòng tôi không thầm thì điều gì cả. Vì dỏng tai lắng nghe nên đáy lòng tôi đã không cất lên tiếng thì thầm nào hết.
Nếu đúng theo lịch trình thì giờ này đoàn du lịch của tôi đã ăn xong bữa trưa và đang đi mát xa rồi. Tôi vội gọi một chiếc xe túc túc nhờ chở tới quán mát xa. Lúc đó tôi đang mải suy nghĩ, nét mặt chìm vào suy tư, không bị bác tài bắt chẹt nữa.
Bên trong cơ sở mát xa có biến ghi bằng tiếng Nhật “Kính mời quý khách đến với dịch vụ mát xa kiểu Thái”, đoàn du lịch khám phá vẻ đẹp Thái của tôi đã tề tựu đầy đủ.
Vừa nhìn thấy tôi, mấy bác gái liền tươi cười vẫy tay “Cậu gì ơi, ở đây, ở đây!”, “Không có cậu chán thật đấy!” Nghe họ nói vậy, tự nhiên tôi thấy vui vui.
“Cậu bảo người ta làm cho đi.”
“Này chị nhân viên, chị mát xa cả phần lòng bàn chân cho cậu này nữa nhé.”
Tôi nghe theo lời sắp đặt của các bác gái, ngồi lên ghế, ngoan ngoãn để người ta mát xa lòng bàn chân cho mình.
Lúc mát xa chân cho tôi, nhờ chị nhân viên mát xa nói nên tôi biết dạ dày và ruột của mình bị yếu. Như vậy là đủ rồi.
☆
“Tìm kiếm bản thân mình ư?”
Nghe tôi nói, các bác gái cười lớn.
“Vâng, nói một cách ngắn gọn thì là như vậy ạ.”
“Đám sinh viên các cậu chơi sang thật đấy.”
Bác gái đeo kính nói.
“Công nhận. Mấy bà sồn sồn như bọn bác sẽ không làm chuyện như thế đâu.”
Bác gái tóc xoăn xù mì vỗ vỗ vai tôi.
“Vâng. Đó đúng là việc chỉ có thể làm được khi còn trẻ thôi ạ.”
Vừa gắp một món trong suất buffet đồ ăn Thái đưa lên miệng, tôi vừa nhún vai nói. Đoàn khách du lịch này thường xuyên ăn buffet. Hơn nữa các bác gái rất hăng hái gắp cho tôi, thành ra tôi ăn hơi nhiều. Không biết chừng đây chính là nguyên nhân khiến ruột và dạ dày tôi bị yếu cũng nên.
“Nhưng mà, nhắc chuyện đó mới nhớ, khoảng mấy năm về trước chồng tôi cũng từng một mình sang Trung Quốc. Đàn ông thỉnh thoảng sẽ muốn làm những chuyện như thế chăng?”
Bác gái mập mạp vừa luôn miệng ăn mì xào cay ngọt vừa nói.
“Chồng bác cũng lên đường tìm kiếm bàn thân mình ạ?
Nếu là chồng bác gái này thì giờ chắc khoảng trên năm mươi tuổi rồi. Người từng đó tuổi mà vẫn bị lạc mất bản thân mình ư?
“Không, không đi tìm lại bản thân, mà đi tìm thuốc mọc tóc.”
“Thuốc mọc tóc ạ?”
“Ừ. Hình như ông ấy nghe tin ở Trung Quốc có loại thuốc mọc tóc đã trải qua lịch sử hàng ngàn năm phát triển, nên ông ấy bảo sẽ sang đó mua và lập tức lên đường ngay.”
Bác gái mập nói, các bác gái khác cũng cười, nhưng tôi vẫn nghiêm túc hỏi lại: “Thế cuối cùng có tìm thấy không ạ? Trong lòng tôi rất ủng hộ sự quyết tâm lên đường của ông chồng ấy.
“Ông ấy mang về một hộp thuốc rất đáng ngờ. Từ hôm về, ngày nào ông ấy cũng hí hửng bôi bôi quệt quệt lên đầu, nhưng rồi lọ thuốc ấy chẳng mấy mà hết, giờ ông ấy đang đội tóc giả rồi. Ừm, nói là đội nhưng ông ấy chỉ đội mùa đông thôi, vì mùa hè ngốt quá mà.”
Một con người thật hiếm có. Mọi người xung quanh đều biết ông ấy hói, vậy mà ông ấy vẫn đường hoàng đội tóc giả, đường hoàng lên đường đi tìm thuốc mọc tóc. Tôi khen “Bác ấy thật là một người đàn ông uy nghiêm”, ba bác gái kia phá lên cười hỏi: “Uy nghiêm chỗ nào chứ?”
Mà này, vì lý do gì mà cậu quyết định lên đường tìm kiếm ban thân vậy? Thất tình à, hay là thi rớt đại học?”
“Dạ không, cháu không thất tình. Biết nói sao nhỉ…”
Không biết có phải vì vừa nghe câu chuyện thuốc mọc tóc kia không, lúc này tâm trạng tôi cực kỳ thoải mái, tôi bèn kể cho họ nghe chuyện giữa tôi và Uemura.
“Cậu ngốc thật đấy.”
“Lại là cái câu ‘Muốn biết tất cả về em’ đấy sao?”
Nghe xong câu chuyện của tôi, các bác gái sồn sồn lại phá lên cười. Các bác gái này hay ăn mà cũng hay cười thật đấy.
“Nhưng mà, không phải khi yêu một ai đó, ta sẽ muốn biết mọi điều về người ấy hay sao ạ?”
“Thật là. Trên đời này có nhiều chuyện ta không biết thì hơn đấy.”
“Thật à bác?”
“Đương nhiên rồi. Hầu như ngày nào bác cũng đi mua món rau chế biến sẵn được giảm nửa giá ở siêu thị vào giờ sắp đóng cửa, mang về bày ra đĩa làm món ăn bữa tối, mà chồng bác chẳng nói gì. Ông ấy nghĩ món đó do bác làm nên ăn một cách rất hài lòng. Cháu nghĩ chuyện đó nên nói thật ra thì hơn sao?”
Bác gái mập mạp kế lại, tôi cũng gật đầu đồng tình bào “Vâng, chuyện đó bác trai không biết thì hơn.”
“Còn ở nhà bác thì con gái bác ghét giặt chung đồ với bố, nên mỗi lần giặt giũ bác đều tách riêng đồ của chồng ra để giặt. Nhưng bác không thể kể với ông ấy được. Kể ra chắc ông ấy sẽ tổn thương lắm, bác sẽ mang theo bí mật này xuống mộ thôi.”
Bác gái đeo kính cũng nói.
“Nếu nói vậy thì tôi cũng lập quỹ đen khoảng hai trăm nghìn yên đấy. Ông chồng tôi mà biết chắc ông ấy ngất xỉu mất.”
Bác gái tóc xù mì cũng thú nhận. Mấy bác gái này giữ đây bí mật đối với những ông chồng thân yêu của họ.
“Chỉ mấy cô cậu trẻ mới nghĩ thoải mái kể hết cho nhau mới là chân thành. Thật là ngốc hết chỗ nói.”
“Có lẽ đúng là như vậy thật ạ.”
“Không kể ra cũng là một biểu hiện của tình yêu thương đấy.”
“Ủa? Nhưng không phải vừa rồi các bác đã kể ra hết rồi sao?”
Vô tình nghe hết bí mật của các bác gái, tôi bật cười nói.
“Kể chuyện ra đây cũng như thả xuống sông Doutonbori thôi.”
“Sông Doutonbori?”
Tôi ngơ ngác không hiểu lời bác gái tóc xoăn xù mì nói.
“Cậu không biết con sông Doutonbori đó à? Đó là một dòng sông bẩn thiu nhưng vẫn rất được người dân yêu quý. Vì bẩn nên người ta chẳng nhìn thấy thứ gì bên trong dòng nước cả. Người ta yêu quý nó bao nhiêu thì nó đục bấy nhiêu. Nếu thả đồ xuống con sông này, thì bất kể đó là thứ gì, con sông cũng sẽ nuốt trọn đi chẳng để lại vết tích.”
“Ra là thế ạ.”
“Ừ. Đôi lúc nếu không xả ra thì ngay cả các bà nội trợ bọn bác cũng sẽ vỡ bụng vì nhồi nhét quá nhiều bí mật mất.”
Vừa xoa xoa bụng, bác gái mập vừa nói.
“No no rồi đấy, bác đi lấy đồ tráng miệng đây. Có nhiều món ngon lắm, cậu ngồi đó chờ nhé.”
Các bác gái chộn rộn đứng dậy. Tôi định nói không thể ăn gì thêm nữa, nhưng như vậy sẽ trở nên không chân thành mất. Tôi đành đưa tay đỡ bụng mỉm cười.
☆
Ngày cuối của tour du lịch. Chúng tôi chỉ còn việc ghé qua cửa hàng miễn thuế rồi ra sân bay nữa thôi.
“Này cậu, cậu xem làm gì đi chứ.”
Bác gái mập dúi dúi ngón tay vào lưng tôi.
Đôi vợ chồng mới cưới vẫn chưa mở miệng nói chuyện với nhau. Chúng tôi nên để mặc họ, nhưng trong chiếc xe bus mini chỉ có sáu vị khách này, cảm giác nặng nề từ sự im lặng đó thật khó chịu. Có lẽ anh hướng dẫn viên cũng không biết phải làm sao, nên anh quyết định không động chạm gì tới hai người đó. Hồi cấp ba tôi cũng giống như họ bây giờ chăng? Không biết mọi người xung quanh khi ấy nghĩ gì về tôi nhì? Uemura đã mang tâm trạng thế nào khi cô ấy bắt chuyện với tôi? Đột nhiên tôi nghĩ tới chuyện này.
“Cậu có nghĩ không nên để như vậy mãi không?”
“Tuy là như vậy, nhưng chúng ta nên để họ một mình bác ạ.”
Tôi thấp giọng nhắc nhở các bác gái.
“Lạnh lùng thật đấy. Bác sẽ không làm thế đâu.”
“Công nhận, cậu chẳng biết lo lắng cho người khác gì cả.”
Mấy bác gái thi nhau chỉ trích tôi. Nhưng có lẽ cách làm của tôi mới là đúng.
“Nhưng đây là chuyện riêng của hai người họ mà các bác.”
Tôi cẩn trọng nói với họ.
“Thế là thế nào? Lỡ họ chia tay nhau thì cậu tính sao?”
“Cháu chẳng tính sao cả.”
“Không tính sao cả ư? Cậu coi họ như người dưng vậy sao, sao cậu tệ thế?”
“Phải đấy. Nhìn họ như sắp chia tay nhau đến nơi rồi.”
Chắc hẳn đôi vợ chồng mới cưới kia có nghe thấy giọng nói chuyện của các bác gái. Như thế còn tệ hơn nhiều. Việc tôi và các bác gái lén lút xì xào như vậy chắc chắn sẽ khiến hai vợ chồng thấy rất khó chịu. Vì muốn tránh việc các bác gái làm ồn hơn nữa nên tôi đành bất đắc dĩ tiến về phía ghế ngồi của hai vợ chồng.
“Xin hỏi, hai anh chị có chuyện gì thế ạ? Từ hôm qua em thấy hai anh chị không nói chuyện với nhau, không khí rất u ám, chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?”
Vốn là người chưa từng để ý tới người khác và bắt chuyện để giúp đỡ họ, nên tôi đã thu hết can đảm để biến những suy nghĩ của mình nguyên vẹn thành lời nói, điều đó khiến không khí trong xe lạnh hẳn đi.
“Gì cơ?”
Gương mặt chị vợ đầy nghi ngờ.
“Dạ, ừm, biết nói sao nhỉ, thì vì hai anh chị đều im lặng quá. Em thấy thật tiếc vì cứ để như vậy sẽ phí hoài chuyến du lịch của hai người mất.”
Sau bao lần ngập ngừng tôi mới nói hết được câu đó.
“Anh ấy làm tôi phát ngán, người gì mà không nhờ vả được chút gì cả.”
Chị vợ thẳng thừng nói, anh chồng quay sang bên vẻ xấu hổ.
“Anh ấy chẳng tự làm được việc gì cả. Đi du lịch cùng tôi mới biết rõ điều đó.”
“Ồ, hèn gì.”
Suýt chút nữa thì tôi đồng tình với chị vợ, nhưng rồi tôi tỉnh ra và lắc đầu.
“A không, không phải vậy. Ừm, chuyện đó thường gặp thôi mà. Chuyện các đôi đi du lịch với nhau, cô gái nhận ra sự vụng về vô tích sự của chàng trai rồi cãi nhau là chuyên thường thấy nhất giữa các cặp đôi đấy chị ạ.”
“Thế á?”
“Vâng. Nó cũng thường thấy giống như chuyện trong một đôi anh em trai, người tài giỏi hơn sẽ chết trẻ, khiến người còn lại không biết phải sống tiếp ra sao vậy.”
Trước giờ tôi chỉ quen được người khác động viên mà chưa từng động viên khích lệ ai, thế nên tôi mới ví von một cách thừa thãi như vậy, làm không khí xe càng thêm u ám hơn.
“Tôi không hiểu ý cậu lắm.”
“Xin lỗi chị. Nhưng khi chị và chồng cùng tham gia một tour du lịch với nhiều hoạt động dày đặc như thế này, chị sẽ nhận ra những chi tiết nhỏ về chồng mình. Ngược lại, chắc chắn anh ấy cũng nhận ra những chi tiết nhỏ ở chị đấy.”
Không biết có phải đã chán ngấy không, chị vợ chỉ nhìn tôi với ánh mắt khó chịu mà không nói gì. Anh chồng cũng không nhìn tôi hay nhìn vợ. Tình trạng hiện tại đang tệ dần đi, vậy mà các bác gái chẳng hề đưa tay ra giúp.
Hồi đó Uemura đã làm thế nào nhỉ? Cô ấy đã bắt chuyện với một kẻ u ám như tôi thế nào?
“Ừm, vì bạn gái em không kể cho em nhiều chuyện, em cảm thấy trống trải quá nên mới tham gia chuyến du lịch này. Thế nên thực lòng em thấy ghen tị với anh chị, vì hai người đã có thể biết được những điều mà thường ngày không biết về nhau, dù cho đó là khuyết điểm đi nữa.”
Trên xe bus, chỉ có tiếng nói của tôi vang lên lẻ loi. Không ai muốn phản ứng lại lời tôi nói. Bị phớt lờ đến thế này thật là nhụt chí. Tôi của trước đây đã luôn khép kín cánh cửa lòng mình, đẩy mọi người ra bên ngoài. Nhưng cảm giác bị người khác đẩy ra bên ngoài này thật chẳng dễ chịu gì.
“Nếu hai người mãi mãi ở bên nhau, có thể một ngày chị sẽ nhận ra chồng mình bị hói, ừm, gì ấy nhỉ, và ngay cả chị cũng có thế sẽ cho chồng thấy những mặt xấu của mình nữa…”
“Thế thì sao? Cậu muốn nói gì?”
Chị vợ nói như thể hết chịu nổi.
“Cũng không hẳn là sao, nhưng mà…”
“Chuyện này liên quan gì tới cậu chứ?”
Đúng là như vậy. Chị vợ nói đúng. Chuyện chẳng liên quan đến tôi, tôi vốn dĩ không nên xen vào. Chỉ vì mấy bác gái kia thúc giục tôi nên mọi thứ mới thành ra thế này. Nhưng ba bác gái cũng không hoàn toàn sai.
“Chị à, biệt danh của em là Jesus đấy.”
“Hả?”
Nét mặt của chị vợ càng thêm khó chịu.
“Em được mọi người gọi là Jesus. Jesus trong Jesus Christ ấy. Ừm, chuyện đó chẳng liên quan gì, nhưng em luôn nghĩ mọi người không nên tranh cãi lẫn nhau.”
“Cậu định truyền giáo hay gì?”
Trước thái độ chán ghét của chị vợ, tôi rất nản. Trước đây Uemura thật kiên nhẫn khi bắt chuyện với tôi.
“Không, không phải vậy ạ.”
“Thế là gì?”
“Em nói chuyện rất kém, lúc này em đang vô cùng luống cuống. Em toàn nói những chuyện không cần thiết, thú thực em không biết mình nên làm sao nữa.”
“Rồi sao?”
“Nhưng mà, biết nói sao nhỉ, em không muốn hai người căng thẳng với nhau. Em chẳng có mối quan hệ gì với hai anh chị, nên vốn dĩ chuyện này chẳng ảnh hưởng gì tới em, nhưng nếu chúng ta chia tay nhau trong trạng thái này, lòng em chắc chắn sẽ lo lắng day dứt.”
Nói tới đó tôi bỗng thấy rất mệt, phải hít vào một hơi lớn.
“Tôi chưa thấy ai nói chuyện dở như cậu đấy!”
Chị vợ nói, khóe miệng chị hơi dãn ra. Anh chồng cũng hướng một nụ cười dễ mến về phía tôi.
“Đừng để tâm chuyện đó.”
“Cậu đã làm rất tốt rồi.”
Vừa trở về chỗ ngồi, các bác gái đã vỗ vỗ vai tôi như người ta vỗ vai người trợ tá trong trận đấu đấm bốc. Đương nhiên đôi vợ chồng sẽ chẳng vì lời thuyết phục sáo rỗng của tôi mà nói chuyện lại với nhau. Nhưng họ đã mỉm cười một chút. Như vậy là đủ. Dù sao chiếc máy bay cũng sẽ đưa đôi vợ chồng ấy về sân bay Centrair, chứ không phải Narita, thế nên họ sẽ không ly hôn đâu.