Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 794 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 3 ☆

Khi quyết định con đường tương lai của mình, Uemura đã nói với tôi rằng đại học là một nơi tự do. Cô ấy nói tôi có thể thẩn thơ nghĩ ngợi bao nhiêu tùy thích.

Điều đó không hẳn sai, nhưng những việc tôi cần làm nhiều đến không ngờ. Việc học không bận rộn đến vậy. Tôi chỉ cần lơ đãng ngồi đó, thỉnh thoảng ghi chép bài là đủ. Dù rằng thỉnh thoảng tôi cũng điểm danh hộ nhiều người và cho nhiều cậu bạn chỉ biết mặt mũi sơ sơ mượn vở.

So với việc học, thì việc đảm bảo cuộc sống sinh viên bận rộn hơn nhiều. Tiền sinh hoạt phí cần thiết hơn cả. Bố mẹ đã trả tiền học phí cho tôi dù tôi đi học chẳng vì mục đích lớn lao gì, nên tôi không muốn bố mẹ phải gánh vác cả chi phí sinh hoạt cá nhân của tôi nữa. Thành ra tôi đã dành tất cả thời gian ranh rỗi của mình để cần mẫn đi làm thêm.

Thông thường, tôi làm việc ở cửa hàng sách trước ga từ chiều tối, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ làm thêm việc chuyên nhà cho người khác.

“Cho hỏi tờ Tokyo Walker ở đâu ạ?”

Phải rồi, hôm nay là thứ Ba. Một điểm tiện lợi của công việc ở cửa hàng sách chính là bạn sẽ biết hôm đó là ngày bao nhiêu và thứ mấy dựa vào ngày mở bán tạp chí.

“Nó vẫn được đặt ở chỗ mọi khi đó.”

Vừa tiếp tục công việc tôi vừa trả lời.

“Nhân viên kiểu gì khó chịu thế? Gọi chủ cửa hàng tới đây cho tôi.”

“Được rồi, được rồi. Nó ở đây này.”

Tôi dẫn Uemura vào góc tạp chí thông tin.

Uemura rất hay ghé tới cửa hàng sách nơi tôi làm thêm. Cô bảo mình chẳng đọc sách bao giờ, rồi nói tiếp để tôi phải thấy biết ơn rằng, “Ở cửa hàng tiện lợi cũng bày bán, vậy mà em vẫn cất công tới chỗ làm thêm của anh để mua đấy. Thấy em tốt bụng chưa.” Một tháng cô tới chỗ tôi hai lần để mua tờ Tokyo Walker .

“Thấy anh bán thứ gì đó thế này em cảm động lắm.”

“Anh biết mà. Đồ của quý khách là ba trăm năm mươi yên .”

“Anh trả lại tiền thừa giúp em nhé.” Uemura nói rồi đưa đồng xu năm trăm yên ra.

“Vâng, ừm, xin trả lại quý khách một trăm năm mươi yên. Quý khách có cần túi đựng không ạ?”

Vì Uemura thích nghe nên tôi dùng cách nói của nhân viên với khách để nói với cô nàng.

“Không cần đâu anh. Ồ, đúng một trăm năm mươi yên thật này. Nửa năm trước anh suốt ngày nhìn xa xăm, vậy mà giờ đây anh tính được cả tiền thừa nữa. Giỏi quá đi!”

Uemura trầm trồ thán phục, nhưng việc tính toán này thực ra là do máy tính làm giúp.

“Mấy phép tính trừ vớ vẩn này anh đã thành thạo từ hồi học lớp hai rồi.”

“Thế à? Hóa ra anh là thần đồng cơ đấy.”

“Mà này, sắp tới giờ nghỉ giải lao ba mươi phút của anh rồi, chúng mình cùng ăn gì đó đi.” Tôi nói nhỏ.

Bác Yamaguchi - người thường hay có ca làm cùng tôi -đã nhận ra sự có mặt của Uemura, bác vừa xếp sách vừa cười cười. Bác là một bác gái tốt bụng, bác đã chỉ bảo tôi nhiều thứ, bác rất thích nghe về chuyện yêu đương của người khác nên lúc nào củng muốn hỏi tôi về Uemura.

“Vâng. Vậy em đợi anh ở McDonald’s nhé.”

Uemura cất tiếng chào bác Yamaguchi rồi ra khỏi cửa hàng.

Vừa tới McDonald’s, Uemura liền chơi với mấy đứa bé ở bàn bên cạnh trong lúc chờ đợi tôi.

“Xin lỗi nhé, để em phải đợi rồi. Ồ, chào cháu.”

Tôi nhấn tiện chào luôn mấy đứa bé đang chơi cùng Uemura, cô liền cười bảo:

“Anh Hayama thích trẻ con lắm đúng không?”

“Anh không chắc nữa. Nhưng khi thấy một đôi anh em thế này anh sẽ rất vui.”

Ở bàn bên cạnh, hai cậu bé có gương mặt giống hệt nhau vừa ăn khoai chiến vừa cười đùa và nhìn sang phía chúng tôi. Thấy tôi cười đáp lại, chúng liền giấu mặt sau lưng mẹ vì xấu hố, rồi lại ăn khoai chiên và lại nhìn sang chúng tôi. Hai anh em có vẻ thích thú lặp lại việc này nhiều lần.

“Anh em anh có thân nhau như vậy không?”

“Ký ức thời nhỏ của anh mơ hồ lắm, nhưng anh nghĩ hai anh em mình cũng khá thuận hòa.”

“Thế à.”

Tôi ừng ực uống ngụm nước cam mà Uemura mua trước đó cho mình. Nước cam chua chua làm đầu óc tôi tỉnh cả ra.

“Em cũng rất thích trẻ con đúng không?”

“Đương nhiên rồi. Thế nên em mới theo học khoa Giáo dục Mầm non thế này chứ. Bản năng làm mẹ của em mạnh hơn người khác đến tám mươi lăm lần đấy.”

Hồi cấp ba, Uemura đã nhắc tới chuyện muốn trở thành cô giáo nuôi dạy trẻ rồi.

“Mẹ em cũng là giáo viên mầm non à?”

“Không, chắc là không phải đâu.”

“Ồ. Thế bố em làm công việc gì? Nói tới đây mới nhớ, anh vẫn chưa biết chuyện này.”

Tôi chỉ biết rằng Uemura là con một. Mấy chuyện linh tinh thì biết rõ, vậy mà không ngờ những chuyên cơ bản về cô ấy tôi lại chẳng biết gì.

“Ừm, đúng là thế thật. Thế bố mẹ anh thì sao?”

“Bố anh làm việc trong một phòng nghiên cứu liên quan đến thực phẩm gì đó. Nghĩ kĩ thì anh cũng không biết rõ về công việc của bố mẹ lắm.”

“Đúng thật.”

Đúng thật ư, rồi sao?”

Rồi sao cái gì cơ?”

“Ý anh là bố mẹ em làm công việc gì ấy.”

Tôi không nên hỏi những câu như thế này ư? Cảm thấy không khí chững lại, tôi uống thêm một ngụm nước cam.

“Ở nhà em không có bố mẹ.”

“Ủa… Ý em là sao?”

“Em không có bố mẹ.”

Uemura nhẹ nhàng nói vậy. Trước câu trả lời ngoài dự kiến, trong một lúc tôi chưa thế hiểu ngay được.

“Hả?”

“Ở nhà em chỉ có ông và bà thôi. Không có bố mẹ, chỉ có ba người, là em, ông và bà sống cùng nhau.” Uemura giải thích một cách ngắn gọn.

“Chuyện đó nghĩa là sao?”

“Thì nghĩa là như thế đó. Ngay từ đầu em đã không có bố mẹ rồi.”

“Anh chẳng biết tí gì về chuyện này cả.”

Ngơ ngác trước thông tin đột ngột, một lúc sau tôi mới nói được như vậy.

“Vì em chưa kể cho anh mà.”

“Anh thực sự không biết gì cả.”

“Thì em có kể đâu mà anh biết. Lúc hẹn hò với anh chẳng lẽ em phải báo cáo về hoàn cảnh gia đình mình hay sao?”

“Ý anh không phải vậy. Nhưng sao em không kể cho anh?”

Nếu hai người hẹn hò với nhau, không phải thường người ta sẽ biết những chuyện này về nhau sao?

“Tiếc là em không thích hé lộ những chuyện tồi tệ và những chuyện bất hạnh trong quá khứ tí nào.” Uemura nói với vẻ ngán ngẩm.

“Nhưng mà anh muốn biết. Anh muốn biết mọi chuyên về em, đặc biệt là, nói thế nào nhỉ, nếu em cho anh thấy những điểm em không thể cho người khác thấy, anh sẽ cảm thấy rất yên tâm. Anh sẽ yên tâm rằng anh đã tiến được thêm một bước tới gần tâm hồn em hơn.”

“Vậy để em để dành những chuyện không mấy khi cho người khác biết cho tới lần gặp tiếp theo nhé.”

Uemura vừa nhai khoai tây vừa nói, như muốn thể hiện rằng mình chẳng định nghiêm túc kể ra.

Tôi đã tưởng mình đang từng bước tiến gần tới bên Uemura, vậy mà giờ lại có cảm giác cô ấy vừa chỉ cho tôi thấy khoảng cách không thể lấp đầy giữa chúng tôi. Và điều làm tôi buồn nhất là Uemura không định làm gì để cải thiện chuyện đó. Là tôi đang sai u? Tôi chợt thấy hoang mang, buồn bã, thất vọng, cảm giác rối bời bỏ quên tôi bấy lâu nay giờ lại quay trở lại.

“Ngẩm lại thì anh chưa thấy Uemura khóc bao giờ cả.”

“Thế ư? Mấy hôm trước lúc ngón chân út của em vấp vào góc tủ em đã rơm rớm nước mắt đấy.”

“Không phải chuyện đó.”

“À, còn có lần khi chúng ta cùng nhau xem phim, em định khóc nhưng thấy anh Hayama khóc trước rồi nên chẳng thế khóc được nữa.”

Uemura đã từ bỏ việc nói chuyện nghiêm túc. Dù có nói thêm bao nhiêu nữa, câu chuyện cũng sẽ không có tiến triển gì. Rồi đầu óc tôi sẽ sao nhãng đi khi vẫn chưa nắm được thông tin gì cả. Những lúc thế này tôi nên làm gì nhỉ? Những lúc tôi không hiểu chính mình, không hiểu những việc xảy ra trước mắt, tôi nên làm thế nào? Một câu nói chợt nổi lên trong bộ não đang xoay mòng mòng của tôi:

“Anh hiểu rồi. Anh sẽ đi Thái.”

Thái là cái gì cơ?”

Uemura chau mày trước lời tuyên bố của tôi. Bị Uemura nhìn với ánh mắt nghi hoặc, tôi cũng đâm ra ngạc nhiên trước khí thế của mình.

“Là vương quốc Thái Lan đó. Không phải em đã nói chúng ta có thể sang Thái Lan hay Ấn Độ để đi tìm chính mình, đó chính là điểm tốt của cuộc sống sinh viên sao?”

“Em từng nói thế thật à?”

“Ừ. Nên anh sẽ đi Thái.”

Ở Thái có người và có Phật. Chắc chắn ở đó sẽ có nhiều thứ mà Nhật Bản không có.

Tôi cảm giác như nếu mình đi Thái trong lúc chẳng có chút tri thức nào như hiện tại, tôi sẽ hiểu ra điều gì đó.

“Anh Hayama đôi khi bốc đồng nhỉ.” Uemura chăm chú nhìn vào mắt tôi nói.

“Làm gì có.”

“Hồi đó anh cũng đột nhiên chọn một trường đại học còn gì.”

“Thì đúng là như vậy.”

“Thái là nước có nhiêu tín đồ Phật giáo đúng không? Nếu đã mất công đi, không phải anh nên tới Palestine hay La Mã sao?”

“Không, không hẳn vì Jesus chỉ là biệt danh nên anh không quan tâm, mà vì anh đi để tìm kiếm con người mình, chứ không đi để giác ngộ ra điều gì cả.”

“Nếu thế thì đi Thái rất tốn kém, đi Hokkaido hay Kyushu cũng được chứ sao. Dù sao việc xin visa cũng rất phiền phức.”

“Không sao, Thái là được rồi. Mà không, anh nhất định phải đi Thái.”

Đúng vậy. Thái là một nơi tốt đẹp. Càng nhắc lại điều đó, tôi càng tin vào điều đó hơn. Tôi chưa từng đi nước ngoài bao giờ, nhưng chắc chắn là như thế.

“Thế sao? Ừm, tuy việc đi tìm bản thân nghe rất phiền phức, nhưng em ủng hộ anh.”

Uemura nói như thể đó là chuyện của một người dưng vậy.

« Lùi
Tiến »