Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 793 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 2 ☆

“Có cái này bữa tối sẽ ngon hơn nhiều.”

Đặt chiếc lò vi sóng lên trên tủ lạnh xong, Tsukahara nói nét mặt ấm áp.

“Cảm ơn mày.”

Tuy chiếc lò vi sóng to kềnh đặt chông chênh bên trên chiếc tủ lạnh bé xíu, nhưng tôi cảm thấy may mắn vì có nó. Tôi nói lời cám ơn chân thành.

Sau khi lên đại học, tôi lập tức bắt đầu cuộc sống một mình. Tôi phải tự trả tiền thuê nhà, tiền điện nước, tự nấu ăn và giặt giũ. Cho tới khi quen hẳn, nhiều lúc tôi cũng bối rối không biết phải làm cái này cái kia ra sao, nhưng sống một mình thật tự do và dễ chịu.

Thật vững tâm khi có ai đó để chia sẻ nỗi buồn. Sau khi anh tôi mất, sợi dây gắn kết giữa gia đình tôi trở nên mạnh mẽ hơn bình thường. Nhưng đồng thời nó cũng tạo nên cảm giác nặng nề, bức bối. Khi có người chia sẻ nỗi buồn cùng chúng ta, chúng ta sẽ thấy yên tâm hơn, nhưng việc ở bên người đó không khiến cho nỗi buồn ấy vơi đi chút nào. Trái lại, càng ở bên người đó, nôi buồn càng trở nên sâu sắc hơn. Đương nhiên không phải mình tôi cảm thấy thế. Vậy nên, mặc dù nói “Nhà mình còn nhiều phòng trống mà”, nhưng mẹ tôi vẫn cười và gói ghém đồ cho tôi chuyển đến nhà trọ. Còn bố tôi thì vui vẻ kể lại những gian khó thời ở trọ một mình hồi sinh viên của ông.

Chung cư tôi ở cách nhà năm ga tàu điện. Một khoảng cách vừa khéo. Thỉnh thoảng khi về nhà, tôi cảm nhận được rằng mình đúng là cậu con trai của nhà này, cảm giác ấy còn mạnh mẽ hơn hồi tôi sống cùng bố mẹ nữa. So với hồi sống dưới cái bóng của anh trai, giờ đây tôi đã cảm nhận được một cách đúng đắn tình yêu thương của bố mẹ dành cho mình.

“Chỉ cần có thêm cái giường nữa là hoàn hảo.”

Tsukahara nhìn một lượt quanh phòng tôi.

“Không cần đâu, đằng nào cũng chẳng có chỗ mà kê.”

“Có giường nhàn lắm đấy. Không cần phải trải chăn nệm mỗi lần đi ngủ, nên lúc nào buồn ngủ là được ngủ luôn. Ba năm sau tao sẽ thay cái giường mới, ráng đợi tới lúc đó nhé.”

“Ba năm nữa ấy à?”

Tsukahara không phải một người quen mặt, mà là một người bạn thật sự của tôi. Chúng tôi học cùng nhau một số môn, thỉnh thoảng còn cùng nhau ăn trưa. Cậu có vẻ thích đồ mới, mỗi lần thay món gì cậu đều cho tôi món đồ cậu không dùng tới nữa. Vừa có bạn mới, tôi lại khám phá ra lợi ích không ngờ đó.

“À phải rồi. Vở ghi chép của mày được chuyền vòng quanh dữ lắm đấy. Chúng nó chuyền tới tay tao để tao chép cuốn đó đến ba lần rồi.”

Có lẽ vì nhiều tuổi hơn tôi do thi lại đại học một năm nên Tsukahara thường hay lo lắng bảo bọc cho tôi.

“Không sao đâu.”

Tôi cắt một miếng pizza - đồ ăn tôi gọi về để cảm ơn về chiếc lò vi sóng - rồi đặt vào đĩa Tsukahara.

“Thấy mày thật lòng nói thế, nể mày thật. Mày rộng rãi thật đấy.”

Tsukahara nhét gọn miếng pizza vào miệng. Cách ăn uống của Tsukahara lúc nào cũng ngon lành như thế.

“Lò vi sóng mày cho đi được mà vở lại không cho người khác mượn được à?”

“Tao chỉ cho mày thôi. Vả lại sau đó mày lại mời tao pizza. Còn vở của mày thì được chuyền tới tay cả những đứa mày không biết.”

“Ra là thế.”

“Nếu tao cho mượn, tao sẽ tính phí đấy. Một người một trăm yên, mười người cũng được một nghìn yên rồi. Vở của mày được hai mươi thằng chuyền tay nhau, nên sẽ được hai nghìn yên.”

Số tiền này còn nhiều hơn tiền công làm thêm một giờ nữa. Tôi hơi hối hận vì ngay từ đầu không thu tiền của tụi cùng lớp.

“Có thể làm theo cách đó sao?”

“Đương nhiên. Nếu có số tiền đó thì căn phòng này cũng được trang bị tươm tất hơn rồi.”

Mỗi lần tới đây, Tsukahara lại càm ràm rằng “Lần nào tới củng thấy phòng này sơ sài quá.” Trong phòng chỉ có một chiếc bàn nhỏ và đệm ngồi. Phòng chỉ rộng sáu chiếu nên như vậy là bình thường.

“Không phải phòng tao ít đồ, mà là phòng mày nhiều đồ quá thôi.”

Tôi đã vài lần tới căn hộ của Tsukahara, phòng cậu ta nhiều đồ đến ngộp thở. Dàn loa, ti vi rồi tới sô pha; đống đĩa CD, sách vở, quần áo cùng các mô hình trang trí vứt lăn lóc khắp nơi.

“Phòng thế mới là bình thường. Như thế mới ra dáng phòng của một người còn sổng chứ.”

Tsukahara nói với vẻ tự hào.

“Phòng nhiều đồ thì dọn dẹp mệt lắm.”

Tôi nhìn quanh phòng mình. Từng này thứ là đủ rồi.

Lúc anh tôi mất, việc thu dọn đồ đạc anh tôi để lại đã khiển gia đình tôi băn khoăn trăn trở không ít. Chúng tôi thậm chí khống biết việc giữ nguyên mọi thứ như vậy có phải là đúng đắn hay không. Có những món đồ trực tiếp gắn bó với anh, nhưng cũng có những món chỉ gợi ra nỗi đau buồn của chúng tôi, nên chúng tôi đã phải phiền não suy nghĩ một thời gian dài.

“Bạn gái mày không ý kiến gì à?”

“Cô ấy chỉ bảo cách bài trí phòng này kỳ cục thôi.”

Nhớ tới dáng vẻ của Uemura, tôi phì cười. Căn chung cư này xây đã hơn bốn mươi năm, dù được giữ gìn sạch sẽ cẩn thận, nhưng không thể phủ nhận sự cũ kỹ của nó. Uemura thấy kỳ cục nhất là kệ bếp và phòng tắm nằm ngay lối vào, vậy mà bồn rửa mặt lại nằm tít phía trong cùng của căn phòng. Lần nào tới cô cũng kêu lên “Sao bồn rửa mặt lại xây ớ chỗ đó nhỉ?”

“Ra thế. Chà, no căng bụng rồi. Tối nay tao ngủ ở đây nhé.”

Sau khi ăn đầy một bụng pizza, Tsukahara nằm lăn ra trên chiếu.

“Ngủ lại đây á? Giờ mới là năm giờ chiều thôi mà?”

“Ừ. Khuân lò vi sóng và ăn xong pizza làm tao mệt quá.”

“Nhưng tối nay tao phải đi làm thêm đấy.”

“Không sao. Tao sẽ tắm rồi ngủ trước, đừng lo.”

Đôi mắt Tsukahara đã díp cả lại.

Một chiếc lò vi sóng và một người bạn. Thật nhiều thứ đã đến bên tôi khi tôi bối rối không biết phải làm sao như thế này.

« Lùi
Tiến »