Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 792 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Khi tích trữ nước, bạn sẽ hiểu ra điều gì đó
☆ 1 ☆

“Jesus ơi, em ở đây. Jesus Christ!! Em ở đây này!”

Trước giọng nói rõ to của Uemura, người đi đường dáo dác nhìn xung quanh. Họ đang thử tìm ra chân tướng của kẻ được cô gọi là “Jesus” đó. Tôi vội vàng bước về phía Uemura, đầu cúi xuống để không chạm phải ánh mắt của những người xung quanh.

“Này em, đừng gọi cả họ lẫn tên của anh giữa phố như thế được không? Vốn tên anh cũng đâu phải Jesus.”

“Tại em gọi anh bao lần mà anh không để ý đấy chứ.”

Uemura thản nhiên nói.

“Thế à? Xin lỗi em. Ừm, vậy chúng ta đi thôi.”

Dù thế nào tôi cũng phải chạy trốn khỏi những ánh nhìn như muốn nói “Ra Jesus là cậu này hả?” đó. Tôi bắt đầu rảo bước thật nhanh.

“Thế này mà cũng gọi là mùa mưa sao?”

Uemura thong thả nhìn trời, tôi cũng ngước lên nhìn theo. Bầu trời trong xanh chẳng chứa giọt nước nào. Chưa có thông báo hết mùa mưa, vậy mà vừa sang tháng Bảy, mặt trời đã xối xả giội xuống những tia nắng gắt.

Khu vực này là trước nhà ga, nhưng vì vòng xuyến dành cho xe bus được xây khá lớn, và quanh đây được trồng nhiều cây xanh, nên cảnh vật khá xinh đẹp và tĩnh lặng.

“Hôm nay chúng mình ăn KFC nhé?”

Uemura nói sau khi nhìn một lượt mấy cửa hàng đồ ăn nhanh liền kề nhau trước nhà ga.

“Ừ. Lần trước mình ăn bánh ngọt nướng rồi.”

Dần dà tôi trở nên thích ăn những món Uemura chọn, nên lần này tôi đồng ý luôn.

Thỉnh thoảng chúng tôi cũng đi xem phim và mua sắm, nhưng thường thì chúng tôi sẽ đợi nhau trước nhà ga vào những hôm cả hai không phải đi làm thêm, rồi đi ăn KFC hoặc McDonald’s. Đó là cách hẹn hò mọi khi của chúng tôi.

Tôi bắt đầu hẹn hò với Uemura từ dạo đầu mùa đông năm lớp mười hai. Trước đó tôi chẳng nghĩ ngợi gì cho tương lai, và tôi thi vào trường đại học này chỉ với lý do rằng nó ở rất gần trường cao đẳng mà Uemura theo học. Một trường đại học ít người biết đến, học phí thấp nhưng trang thiết bị đầy đủ, sách trong thư viện phong phú, thực đơn ở nhà ăn cũng đa dạng. Một vài giờ học trong trường cũng khá thú vị, một trường đại học rất được.

“Em ghét ăn gà, nhưng riêng gà rán KFC lại rất thích.”

Mỗi lần ăn gà rán, nhất định Uemura sẽ nói câu đó.

“Chắc đây là lần thứ ba mươi lăm anh được nghe câu này rồi đấy.”

“Cho tới khi chết em sẽ nói cấu này thêm một trăm hai mươi lần nữa. Nhưng mà em khá ngạc nhiên khi thấy anh không hề kén chọn chút nào đấy.”

“Ừ. Có lẽ món gì anh cũng ăn được.”

Lúc này, tôi - một người thích cả thịt gà và KFC - đang nhồm nhoàm nhai thịt gà.

“Vậy mà hồi cấp ba từ người anh luôn toát ra bầu không khí kiểu như anh chẳng bao giờ để ý tới ăn uống vậy.”

“Thế á? Anh chỉ hơi u ám thôi chứ từ xưa có đặc biệt thích hay ghét món gì đâu. Dù có thể anh không thấy ngon miệng như bây giờ.”

“Thật đấy. Trông anh u ám thế, nếu tự nhiên mở miệng khen món này ngon thì chắc em sẽ sợ lắm.”

Uemura bật cười nói.

“Còn anh thì thấy ngạc nhiên trước danh sách dài lê thê những món thích và ghét của em đấy.”

Uemura đã bắt chuyện với tôi, một kẻ luôn tránh xa mọi người xung quanh, nên tôi tưởng cô ấy có thể ăn mọi thứ, không ngờ cô ấy có nhiều món không thích đến vậy.

“Thế ư?”

“Em ghét thịt gà, tới McDonald’s thì bỏ mù tạc, tới MOS Burger thì bỏ sốt mayonnaise, uống Pocari chứ không chịu uống Aquarius, đúng chứ?”

“Ra là vậy. Nhưng em vẫn ăn KFC, và tuy ghét mayonnaise nhưng em vẫn ăn ketchup mà. Nên không thể nói em ghét nhiều thứ được.”

“Lý lẽ kiểu gì vậy? Ketchup sao thay thế mayonnaise được?”

Toàn những thông tin vô thưởng vô phạt, nhưng thật tốt khi tôi dần hiểu được Uemura từng chút một thế này. Tôi có cảm giác mỗi lần tôi biết thêm một chuyện, tôi lại tiến thêm được một bước.

“Ồ, Jesus đây mà. Bạn gái ông đó à?”

Tôi quay đầu về phía cất lên tiếng nói sôi nổi ấy, một cậu chàng miệng cười tươi đang đứng đó, mặc một chiếc áo phông và quần soóc ngắn.

“À, ừm. Tôi…”

Trước đối tượng nhìn quen quen mà không rõ là ai đó, tôi chỉ đáp lại một cách mơ hồ, còn Uemura thì mỉm cười nói: “Chào anh.”

“Thích thế. Trong khi tụi này chỉ có ba thằng đực rựa với nhau.”

Nhìn về phía gương mặt cậu, tôi thấy một anh chàng khác có vẻ là bạn cậu ta đang vẫy tay. Tôi có cảm giác đã từng thấy hai người này ở đâu đó rồi. Tôi vẫy tay với họ.

“Thỉnh thoảng đi chơi cùng tụi này đi.”

“Ừ, nhất định rồi.”

“Thế hẹn gặp ông ngày mai nhé.”

“Ừ. Mai nhé.”

Hẹn ngày mai, nghĩa là cậu ta là sinh viên và có học cùng tôi một số tiết học. Luận ra điều đó, tôi đáp lại cậu ta với giọng tụ tin hơn nhiều.

Vì thường đi lại trong nhà ga gần trường đại học, nên mỗi khi hẹn hò cùng Uemura tôi rất hay gặp đám bạn cùng trường. Gọi là “bạn” nhưng hầu như chúng tôi chỉ biết mặt nhau, thế nên mọi người đều gọi tôi là Jesus.

“Bạn anh à?”

“Không hẳn, anh chỉ thấy cậu ấy quen mặt thôi. Có lẽ bọn anh có một số môn học cùng nhau.”

Nghe tôi trả lời, Uemura cười nói: “Đúng là anh Hayama có khác.”

“Ở điểm nào cơ?”

“Ở điểm anh được một người chỉ hơi quen mặt gọi bằng biệt danh đó.”

“Ừ. Trong khi anh thậm chí không biết họ của cậu ấy.”

Tôi cũng cười.

Tôi mới vào đại học chừng hai tháng, vậy mà đã được hầu hết mọi người xung quanh gọi là Jesus.

Khởi nguồn của chuyện này là buổi lễ nhập học. Buổi lễ được tổ chức hoành tráng trong một hội trường lớn và bề thế. Nhưng khi bước vào hội trường này, tôi nhận ra không có ghế của mình. Trên mỗi chiếc ghế sẽ dán một mảnh giãy ghi mã số sinh viên, mỗi người sẽ ngồi vào ghế có số tương ứng của mình. Nhưng tôi tìm mãi không thấy chiếc ghế dán dòng mã số 200879 - mã số sinh viên của tôi. Có lẽ vì các bậc cha mẹ cũng tới dự nên tôi không nhìn thấy ghế trống nào cả. Khi tôi báo với người phụ trách đang đứng ngoài cửa, người đó bắt đầu cuống lên nói “Ôi, mã số bị sót rồi.” Buổi lễ sắp bắt đầu, mọi người đều nhìn về phía chúng tôi thắc mắc không hiểu đang có chuyện gì. Thấy người phụ trách đáng thương quá, tôi bèn trấn an anh ta, bảo “Thôi không sao, em sẽ đứng trong góc để nhìn cũng được.”

Sau sự việc ban đầu đó, những hành động kiểu như vậy của tôi vẫn nối tiếp.

Khi đợi tới lượt ở nhà ăn, bác cấp dưỡng nói “Tới bạn này là hết cơm suất nhé.” Thấy anh chàng xếp hàng phía sau kêu than “Ôi, phải làm sao bây giờ”, tôi liền nhường suất cơm cho cậu ta. Khi được nhờ “Cho tớ mượn vở ghi với”, “Cậu điểm danh giùm tớ nhé”… tôi cũng nhanh chóng đồng ý.

Không lâu sau, mọi người truyền tai nhau bảo “Hayama tốt bụng thật đấy”, rồi “Trái tim cậu ấy thật quảng đại”, rồi “Đúng là Jesus thời nay”, rồi “Tên Hayama toàn vần a, khó đọc chết đi được”, từ đó tôi được đặt biệt danh là Jesus.

Trước giờ tôi không hay để ý mọi người xung quanh, không ngờ mọi người hay tranh chấp nhau đến vậy. Đối với tôi, việc không được ăn cơm suất hay không có ghế ngồi chẳng phải chuyện gì to tát. Ăn món khác cũng sẽ no bụng thôi, và đứng cũng sẽ nhìn thấy cùng một cảnh so với khi ngồi vậy. Việc cho mượn vở hay điểm danh hộ bạn không làm tôi đau hay ngứa gì. Có những người tức giận cho rằng thật không công bằng khi ai đó không phải đi học mà vẫn lấy được tín chỉ, những kẻ đi mượn vở lại dễ dàng đạt điểm cao… nhưng chuyện đó thì thế nào cũng được. Điểm số của tôi đâu vì thế mà thấp đi, nên tôi chẳng quan tâm chuyên đó. Một vài người thấy thế liền nhận xét rằng tôi tốt bụng, hào sảng, nhưng hoàn toàn không phải như vậy. Hành động của tôi, một kẻ được đặt biệt danh rất hùng hồn là “Jesus”, tiếc rằng không xuất phát từ sự thân thiện tử tế. Chỉ đơn giản là tôi không quan tâm đến việc người khác làm mà thôi. Sự không quan tâm đến người khác ấy sao có thể dẫn tới sự thân thiện, tử tế cho được?

“Không thể tưởng tượng có ngày anh được gọi là Jesus đấy Hayama ạ.”

Uemura nhìn vào mắt tôi nói.

“Hồi cấp ba thì đừng nói tới biệt danh, ngay cả tên thật anh cũng chẳng được mọi người gọi tới bao giờ.”

“Đúng là như thế thật. Nhưng không chỉ có tính cách u ám, anh Hayama còn suy nghĩ rất sâu sắc nửa. Anh chỉ giả vờ lo đãng, chứ thực ra khi đó đang nghĩ tới hòa bình thế giới đúng không?”

Uemura vui vẻ trêu chọc tôi về quãng thời gian tôi tỏ ra u ám đó.

“Anh có nghĩ gì tới hòa bình thế giới đâu.”

“Nhưng mà kỳ diệu thật đấy. Vừa dạo trước anh còn cô lập với mọi người xung quanh, vậy mà giờ đây ngay cả những người không biết tên cũng đưa tay vẫy chào anh.”

“Ừ. Anh chỉ bỏ việc thả hồn lơ đãng, những cái khác đâu có thay đổi gì nhiêu.”

“Thế à…”

“Ừm. Anh cũng không hiểu rõ chính mình nữa. Hồi anh trai anh bị bệnh, anh đã gắng sức làm mọi việc với nguyện ước rằng anh trai sẽ khỏi bệnh, nhưng anh làm thế chỉ vì anh trai mình, chứ bản chất anh không phải một người biết chú tâm và nỗ lực như thế. Hồi cấp ba, anh u ám và làm mọi việc một cách hời hợt, nhưng đó là vì anh buồn rầu khi anh trai mất, chứ không phải vì anh suy nghĩ sâu sắc, nặng nề gì. Bây giờ anh không còn buồn rầu như trước, cũng không nỗ lực hết mình vì chuyện gì, nên anh không rõ con người mình thực ra là thế nào nữa.”

Tôi cảm thấy kỳ cục khi bị gọi là Jesus, nhưng cũng không biết chính xác bản thân mình là người như thế nào.

“Thế sao.”

Ba năm học cấp ba, Uemura đã luôn để ý tôi, lẽ ra lúc này cô ấy có thể đưa ra một lời nhận xét gì đó về bản chất của tôi mới đúng, vậy mà cô ấy chỉ ừ hử rồi thôi.

“Em nghĩ sao?”

“Thỉnh thoảng em cũng nghĩ về chuyện đó.”

“Thế á?”

Trước câu nói bất ngờ của Uemura, tôi lắng tai lên nghe.

“Con người thật sự của mình rốt cuộc là gì. Chuyện đó là chủ đề muôn thuở mà.”

“Ừm, em nói phải.”

“Anh thấy đó, em ghét thịt gà nhưng lại ăn được gà rán KFC. Đó là vì em quá cứng đầu ư? Hay là vốn em thích ăn thịt gà, chỉ là không nhận ra thôi? Hay vì cách nêm nếm của KFC quá ngon nên đó là điều đương nhiên? Em đã luôn nghĩ về điều đó, nhưng giờ vẫn chưa có câu trả lời.”

Uemura nói vậy với vẻ nghiêm túc, đoạn nói thêm “Riêng bánh quy thì dù không phải là sản phẩm của KFC em cũng thích”, rồi cô phết mật ong lên bánh quy.

“Đôi lúc anh có cảm giác mình bị bẻ lái sang hướng khác.”

“Về cái gì cơ?”

Uemura ngơ ngác nhét miếng bánh quy vào miệng.

“Không có gì, thôi kệ đi.”

Đành vậy. Nghĩ mãi về một chuyện mà nghĩ bao nhiêu cũng không ra thì chẳng ích lợi gì. Tôi cũng đưa miếng bánh quy nóng lên miệng.

« Lùi
Tiến »