Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 791 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 8 ☆

Trong phòng hướng nghiệp có nhiều tờ rơi quảng cáo của nhiều trường đại học. Tờ nào cũng được thiết kế rất đẹp, nhìn vui mắt như tờ quảng cáo của một tour du lịch nào đó vậy. Chọn bất cứ trường nào cũng có vẻ như sẽ dễ dàng đến được mọi nước trong châu Á, và có thể nhặt những vỏ lon hộp rỗng cho tới khi nào thỏa ý.

Nhưng nhìn trường đại học nào cũng giống nhau. Sân trường long lanh, vườn trường xanh tốt. Phòng học đầy ăp các loại dụng cụ máy móc. Những bức ảnh trong nhà ăn hoặc ảnh sinh hoạt câu lạc bộ mà hẳn là khi chụp người ta đã phải nhắc mọi người cười lên rất nhiều lần.

Việc tìm ra một ngôi trường đại học mình muốn theo học giữa một rừng các trường giông giống nhau thế này thực là một công việc nan giải. Không biết mọi người đã chọn trường bằng cách nào nhỉ? Tôi đúng là một người bị bỏ lại phía sau quá xa. Cuối cùng tôi thấy hơi hối hận vì ba năm qua mình sống quá hờ hững.

Có đủ các khoa ngành, từ các khoa cơ bản như khoa Khoa học, khoa Văn học, khoa Kinh tế học, cho tới các khoa khá lạ như khoa Công nghiệp Dịch vụ, khoa Giáo dục Thế hệ sau… nhưng tôi chẳng có chút hứng thú nào. Hình ảnh những nơi làm việc hào nhoáng cũng sắp hàng cạnh nhau, nhưng một kẻ suốt ngày lơ đãng nhìn xa xăm như tôi lúc này có nghĩ tới công việc cũng chẳng ích gì.

Chẳng có cách nào để chọn. Nhưng nếu có thì chỉ có một.

Tuy là một cách rất mơ hồ, chẳng có cơ sở gì, nhưng tôi chỉ có một thứ để dựa vào. Nếu vậy, tôi phải nhanh lên mới được.

Giờ nghỉ trưa. Không thấy Uemura trong lớp. Vừa khỏi cúm nhưng cô nàng đã ung dung ngồi nghỉ trưa ở vườn trong. Cô đang ngồi một mình trên băng ghế uống nước ép.

“Cậu không lạnh à?”

“Ừ. Trời nắng ráo mà.”

Tôi bắt chuyện, Uemura nheo mắt lại nhìn lên trời. Từ sáng nay mặt trời đã xuất hiện, tuy rằng những tia nắng của nó vẫn còn yếu ớt.

“Cậu khỏe hẳn chưa?”

Tôi ngồi xuống băng ghế, cách Uemura một chút.

“Tớ khỏi cúm lâu rồi. Nhưng vì vẫn chưa hết hạn nghỉ cúm nên tớ mới đành phải nghỉ thêm thôi.”

“Thế à.”

“Không khí trong lớp ngột ngạt vì bật máy sưởi, Yumi và Sakiko lại nghỉ học vì cúm nữa. Thế nên tớ mới ngồi đây uống nước cam vắt nguyên chất này. Thứ nước này rất tốt cho cơ thể, chắc chỉ thua Pocari thôi.”

Uemura cho tôi xem hộp nước ép bằng giấy.

“Ra là vậy.”

“Thế cậu có chuyện gì à?”

Nghe Uemura hỏi vậy, tôi bật cười.

“Bình thường, một học sinh cấp ba đâu có hỏi bạn ‘Thế cậu có chuyện gì à?’ chứ.”

“Ừ nhỉ. Mấy ngày vừa qua tớ chỉ ngủ chẳng chuyện trò gì, hôm nay tới lớp thì bạn thân nghỉ nên cũng không chuyện trò gì nốt, thành ra tớ trò chuyện dở ngang Hayama mất rồi.”

Uemura cũng bật cười.

“Nhưng tớ thực sự có chuyện cần nói đấy.”

“Gì vậy?”

Uemura chăm chú nhìn tôi.

“Tớ đã quyết định trường đại học mình muốn theo học.”

“Không thể nào?!”

“Thật đấy. Vừa nãy tớ đã quyết định mình phải làm thế nào rồi.”

“Hayama quyết định mọi thứ nhanh thật đấy. Tài thật. Mới hôm qua cậu còn định học xong cấp ba rồi đi làm luôn. À, nhưng mà thời gian cũng gấp rút rồi nên không thong thả nghĩ ngợi được nữa nhỉ. Thế cậu định học trường nào?”

Uemura trầm trồ, tự diễn giải, tự hiểu vấn đề rồi ngay lập tức đặt câu hỏi cho tôi.

“Tớ đã đọc rất nhiều những tờ quảng cáo trong lớp học hướng nghiệp, nhưng chẳng biết nên chọn trường nào. Gần ba năm đầu óc lơ đãng nên tớ không biết được cách quyết định con đường tiếp theo của mình nữa.”

“Nhưng cậu đã chọn được rồi đúng không?”

“Ừ. Dù có thể lý do của nó rất vớ vẩn và ngốc nghếch.”

“Cậu đã chọn trường có nhiều giảng viên xinh đẹp ư? Hay chọn trường có thực đơn bữa trưa phong phú à?”

“Không, không phải vậy. Tớ định sẽ tới học cùng chỗ với cậu.”

Tôi lúc này vẫn chưa đủ khả năng để một mình lên đường đi Thái khi mình muốn, hoặc làm phim hay sản xuất nông sản sạch mỗi khi có hứng. Nhưng chỉ cần có Uemura ở bên, tôi sẽ có thê sống mà không cần lơ đãng thả hồn tận đâu đâu nữa. Chắc chắn là như vậy.

“Cùng một chỗ với tớ ư?”

“Ừ, tớ sẽ theo học cùng trường đại học với cậu.”

“Hả? Thật á?”

Dù mới khoảng một tháng trước, chính Uemura đã chủ động tỏ tình với tôi, nhưng lúc này cô lại có vẻ không thoải mái khi nghe tôi nói như vậy.

“Cậu không muốn vậy ả?”

“Tớ thì không sao, nhưng sẽ khó cho Hayama đó.”

“Demura định thi một trường khó đến thế sao?”

Tôi không biết học lực của Uemura cỡ nào, cô ấy xuất sắc hơn tôi tưởng đến thế ư? Nhưng dù sao tôi vẫn có kiến thức nền tảng hồi cấp hai. Nếu tôi cố gắng hết sức, chắc mọi chuyện sẽ ổn thôi.

“Không không, điểm thi trung bình vào trường này không cao. Nhưng nếu muốn học cùng trường với tớ, thì Hayama sẽ phải thay đổi nhiều điểm đấy.”

“Thay đổi nhiều điểm ư?”

“Ừ. Đầu tiên là phải nuôi tóc dài, ừm, cậu rất cao nên phải làm sao đó để giải quyết chiều cao ấy. Còn gương mặt thì thời đại này dễ xử lý rồi.”

“Gì cơ? Uemura định đi học trung cấp nghề à?”

“Không, tớ định theo học trường cao đẳng nữ sinh Nishimine.”

Uemura cười.

“Trường cao đẳng nữ sinh Nishimine?”

“Ừ. Nó là một trường cao đẳng đào tạo trong hai năm, chỉ nhận sinh viên nữ.”

“À, thế à. Ra, ra là vậy.”

Tôi thất vọng và hụt hẫng hơn mình tưởng. Một cảm giác mệt mỏi sau khi tôi cố gắng tiến về phía trước - điều đã lâu tôi không làm - đột nhiên xuất hiện. Đúng là nếu hấp tấp quyết định con đường tương lai của mình thì mọi chuyện sẽ không thể suôn sẻ được.

“Còn có nhiều cách mà.”

Uemura nói như an ủi khi thấy tôi ngồi xuội lơ ở đó.

“Cậu nghĩ xem, trường đại học nhiều tới nỗi chém không hết ấy chứ.”

“Ừ, hẳn là thế.”

“Quanh trường cao đẳng tớ theo học cũng có tới hai, ba trường đại học đấy.”

“Vì vùng đó có nhiều trường đại học mà.”

“Nếu như Hayama thực sự không đặc biệt muốn theo học một trường cụ thể nào, thì hãy dự kỳ thi tuyển của trường đại học ở gần cao đẳng Nishimine nhất đi.”

“Ừ.”

“Rồi chúng mình sẽ cùng nhau đi học, thỉnh thoảng trên đường về thì ghé qua chỗ này chỗ kia chơi nhé.”

“Ừ.”

Ủa? Vừa rồi cô ấy lại tỏ tình với tôi đó sao? Tôi nhìn vào mắt Uemura.

“Trước đó cậu u buồn là vậy, thế mà sau khi chui vào bao gạo cậu đã nhảy được rất xa. Vậy thì cơn thất vọng ngắn ngủi này của cậu sẽ qua đi nhanh như người ta ăn bữa sáng thôi.”

“Cậu nói phải. Có lẽ đúng là như vậy.”

Tôi đã chui vào bao gạo, đã uống Pocari, đã mang sách tới hiệu sách cũ và lại uống Pocari, mỗi lần như vậy lại được

Uemura khích lệ đủ điều. Qua những kỷ niệm đó, cảnh vát mà trước đó tưởng như đã hoàn toàn úa tàn trước mắt tôi giò dần dần ánh lên sắc màu từng chút một. Nếu có thể, tôi muốn mượn sức mạnh của Uemura thêm một chút nữa.

“À, cậu uống không? Đột nhiên quyết định con đường tương lai của mình, rồi ngay sau đó lại thất vọng, cảm xúc thay đổi chóng mặt thế, giờ hẳn là khát lắm rồi hả?”

Uemura đưa hộp nước ép đang uống dở ra trước mặt tôi.

“Ừ, cảm ơn cậu nhé.”

Tôi đưa hộp nước cam ép lên miệng. Nước cam ép vừa đậm đà vừa hơi chua. Nó không thấm đẫm cơ thể tôi như Pocari, nhưng tôi có cảm giác đầu óc mơ màng của mình đã tỉnh ra đôi chút.

“Ừ. Vậy tớ sẽ nghiên cứu thêm một lần xem.”

Tôi đứng lên với trạng thái tỉnh táo nhờ hộp nước cam ép. Chỉ cần tôi tới phòng hướng nghiệp, vô số những tờ quảng cáo các trường đại học đang đợi chờ tôi ở đó. Hơn nữa, lần này tôi sẽ có thể ngay lập tức đưa ra được đáp án.

“Ừ. Cố lên nha. Còn năm phút nữa là hết giờ nghỉ trưa đó.”

Uemura vẫn ngồi trên ghế, vẫy vẫy tay tạm biệt tôi.

“Ôi, tớ phải nhanh lên mới được.”

Tôi bước về phía lớp học.

Trên trời, vầng thái dương yếu ớt bắt đầu đón đông sang đang lặng lẽ chiếu những tia sáng xuống khu vườn trong. Không thể tin được rằng trong giờ nghỉ trưa êm dịu nhường này tôi lại không có thời gian rảnh để thả hồn lơ đãng. Nhưng trái tim tôi đang đập rộn rã. Có cảm giác một thứ gì đó đã chuyển mình bên trong tôi khi tôi rảo bước đi như thế này.

« Lùi
Tiến »