Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 720 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 3 ☆

Từ khi lên cấp ba, giờ nghỉ trưa tôi chủ yếu ngồi đọc sách trong vườn trong. Hồi tiểu học, tôi chỉ đọc năm trang đầu và năm trang cuối của cuốn sách mỗi khi phải viết một bài văn phát biểu cảm nghĩ, nhưng giờ đây ngày nào tôi cũng đọc. Đọc sách là cái cớ hoàn hảo để tôi được ở một mình. Chỉ cần vờ như mình đang mải mê đọc sách, tôi có thể ngắt kết nối với mọi thứ xung quanh. Vả lại, sau khi đọc tôi phát hiện ra sách cũng không phải thứ tệ. Trong những cuốn sách tôi đọc, có nhiều cuốn đã dẫn tôi đến với một nơi khác hẳn thế giới hiện thực.

“Cậu toàn đọc truyện viết về người chết nhỉ.”

Giữa lúc hồn tôi sắp lạc vào cuốn tiểu thuyết, tôi lại nghe tiếng ai đó phát ra trên đầu mình. Là Uemura. Gần đây không hiểu sao cô ấy thường bắt chuyện với tôi, nên chỉ cần nghe giọng là tôi nhận ra liền.

“Ừ. Tớ chỉ đọc tiểu thuyết viết về người chết thôi.”

Đúng như Uemura nói, khoảng một năm trở lại đây tôi bắt đầu đọc tiểu thuyết trong đó có người chết, vớ được cuốn nào là đọc cuốn đó.

Thật đáng tiếc, cái chết chẳng phải thứ gì hiếm hoi hay phi hiện thực. Trong lớp tôi có bạn đã mất mẹ, vợ thầy chủ nhiệm của chúng tôi cũng vừa bị thai lưu năm ngoái. Các nhân vật trong tiểu thuyết cũng chết đi dễ dàng như vậy. Có rất nhiều cuốn tiểu thuyết nói về nỗi đau khổ của những người còn sống khi người thân yêu qua đời. Rất có thể chúng sẽ cho tôi một gợi ý nào đó. Tôi đã bắt đầu đọc với suy nghĩ như thế. Tôi đã đọc những câu chuyện mất đi người yêu, mất đi bố mẹ và mất đi đứa con trai bé bỏng. Chuyện về những người ra đi một cách đột ngột, cũng như những người chết đi sau bao năm tháng đấu tranh với bệnh tật. Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy điều mình muốn. Những cuốn tiểu thuyết đó chỉ cho người đọc thấy sự đáng quý của sinh mệnh, chẳng cuốn nào nói cho tôi điều tôi muốn biết.

Điều tôi muốn biết có lẽ cụ thể hơn thế. Ví dụ như ta có thế sử dụng di vật của người quá cố không, nên nhắc tới người chết nhiều hay ít trong cuộc hội thoại giữa gia đình, nên chủ động kể với bạn bè hay chỉ trả lời khi được hỏi tới. Tôi nghĩ, giá mà những điều đó được quy định cụ thể thì đơn giản biết mấy. Tôi muốn biết một câu trả lời thẳng thắn hơn nữa. Tôi muốn biết những ngày tháng khổ sở này sẽ tiếp diễn đến khi nào, và làm thế nào để cảm giác đè nặng trong lòng này giảm bớt.

“Cậu thực là một người ham đọc sách.”

Uemura tự ý kết luận như vậy rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cậu cần gì ở tớ à?”

Tôi khép cuốn sách lại. Cô ấy lại định càm ràm này nọ về chuyện nhảy bao gạo chăng?

“Không có gì đặc biệt cả. Nhưng mà này, chắc tại lúc nào cũng ở một mình nên cậu giao tiếp dở thật đấy.”

Uemura khẽ chau mày.

“Thế à?”

“Từ hồi lên cấp ba tới giờ, lần đầu tiên tớ nghe câu ‘Cậu cần gì ở tớ à?’ đấy. Cậu không thấy nói câu đó với bạn cùng lớp dễ gây phật ý lắm à? Đó cũng không phải một câu nên nói với người không thân thiết với mình lắm đâu.”

Không thân thiết lắm ư? Chính những điều Uemura nói mới dễ gây phật ý thì có.

“Vậy à. ừm, thế có chuyện gì vậy?”

“Không có chuyện gì cả. À, cậu đang đọc cuốn Gió nổi à?

“Cậu đọc nó lần thứ hai rồi nhỉ.”

“Ừ.”

“Cậu thích cuốn này à?”

“Cũng không hẳn.”

Cuốn Gió nổi khó đọc, đầu óc tôi không thể tiêu hóa hết. Nhưng ngôn từ trong đó thật đẹp đẽ, có cảm giác chúng khiến cho mọi thứ trở nên trong suốt, dễ hiểu với tôi hơn.

“Không hẳn là thích mà cậu đọc đến hai lần ư?”

“Tớ đọc lần lượt các cuốn sách trong thư viện, giờ đang quay vòng trở lại cuốn đầu tiên thôi.”

Thấy tôi nói vậy, Uemura chỉ gật gù vẻ không hứng thú lắm. Và rồi, hình như đúng là chẳng có chuyện gì thật, cô ấy nhanh chóng đứng lên đi mất.

Sáng hôm sau, ngay khi vừa tới trường, Uemura đã chất một túi giây nặng trịch lên trên mặt bàn tôi.

“Gì vậy?”

Lúc đó tôi đang đọc sách. Tôi ngẩng đầu lên, không hiểu chuyện gì.

“Tớ tìm thử thì thấy ở nhà mình có một đống. Nên tớ mang tới tầm ba chục cuốn. Nặng lắm đấy!”

Uemura chìa cho tôi xem lòng bàn tay ửng đỏ của cô nàng.

“Thế đây là gì cơ?”

“Còn có thể là gì nữa, là sách có nhắc đến cái chết đó. À, cậu đừng khách sáo không nhận nhé. Dù sao những cuốn này tớ cũng định mang tới cửa hàng sách cũ mà.”

Tôi nói lời cảm ơn rồi nhòm vào bên trong chiếc túi giấy. Bên trong xếp đầy chặt bộ tiểu thuyết về Asami Mitsuhiko.

“Những cuốn này…”

“Không lẽ cậu đọc cả rồi? Ông tớ rất thích những cuốn này. Tớ mới chỉ đọc vài cuốn thôi, nhưng cuốn nào cũng thấy người chết nhiều lắm.”

“Chắc là thế thật.”

“Asami Mitsuhiko chẳng phải cảnh sát điều tra, vậy mà thường xuyên gặp phải những vụ giết người. Đáng thương quá phải không. Nhưng rồi anh ấy đã đứng lên để sống thật mạnh mẽ. Không những thế, anh còn chủ động tham gia điều tra những vụ án đầy nguy hiểm nữa. Nhân vật này có nhiều điểm để mọi người học theo đấy chứ.”

Uemura nói thao thao bất tuyệt đủ thứ chuyện.

“Ngẫm theo hướng đó thì thấy trên đời nhiều người tài giỏi nhỉ. Như thám tử lừng danh Conan đó, gặp phải bao nhiêu người chết mà lòng vẫn vững vàng. Trong khi cậu nhóc ấy chỉ là một học sinh tiểu học.”

“Conan bản chất là học sinh cấp ba mà.”

Cuối cùng tôi cũng tìm ra một điểm để xen vào, nhưng Uemura có vẻ chẳng nghe lọt vào tai, cô kêu “Ôi, thầy đến rồi” rồi vội trở lại chỗ của mình.

Chuyện này là sao? Đây là nói một người khác nên bước vào ư? Lòng tôi bỗng thấy bồn chồn, giống như có ai đó đã tự ý bước vào một vùng đất mơ hồ bên trong trái tim mình.

« Lùi
Tiến »