Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 722 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 4 ☆

Trước ngày hội thể thao, chúng tôi chỉ có hai buổi để luyện tập cho môn chạy tiếp sức kỳ diệu. Lần thứ hai sau lần thứ nhất ba ngày, khỏi nói cũng biết chẳng có chút tiến bộ nào.

“Ôi, tụi mình chẳng nhảy được tí nào.”

Sau khi nhảy thử hai, ba lần, Uemura tỏ ra hoàn toàn thất vọng. Tôi vẫn nghiêm túc cố gắng, nhưng mọi chuyện chẳng được như ý.

Ngoảnh mặt nhìn quanh, những đội khác đều tiến bộ hơn so với lần trước. Trông họ vui vẻ hớn hở hệt như cái tên “chạy tiếp sức kỳ diệu” vậy. Sao họ có thể nhảy nhẹ nhàng đến thế nhỉ. Thần kinh vận động của tôi và Uemura đâu đến nỗi tệ, tại sao chúng tôi thua kém mọi người xung quanh đến thế? Vừa nghĩ tôi vừa ngắm nhìn xung quanh, và tôi chợt nhận ra. Ở những nhóm khác, khi nhảy, người đứng trước sẽ kéo mạnh bao tải gạo. Thế nên họ mới nhảy về phía trước được. Việc bắt nhịp để nhảy cùng nhau cũng rất quan trọng, nhưng vấn đề là kéo được bao gạo đó về phía trước bao xa. Đó chính là điểm mấu chốt của môn thi đấu này. Nếu vậy, người đứng phía trước nên là tôi. Tôi khỏe hơn, vả lại đứng như vậy Uemura sẽ không cản lối phía trước tôi nữa. Uemura có vẻ chẳng để ý tới người khác mấy, dù đứng trước hay đứng sau cô nàng cũng sẽ nhảy nhiệt tình thôi.

“Này Uemura, tớ có một đề xuất.”

Vừa giũ chân ra khỏi cái bao tôi vừa nói.

“Gì vậy?”

“Tớ đang nghĩ hay chúng ta đổi vị trí đứng trước và sau đi. Tớ khỏe hơn cậu mà. Cậu nhìn kìa, khi người đứng trước kéo theo cái bao, kéo được bao nhiêu là họ tiến về phía trước được bấy nhiêu.”

Tôi chỉ ngón tay về phía một cặp nam sinh đang nhảy bao rất khá, Uemura chăm chú nhìn theo và kêu lên “Đúng thế thật.”

“Tuyệt quá! Hóa ra cậu đã suy nghĩ giải pháp giúp tớ. Tớ chưa từng nghĩ cậu sẽ nhiệt tình với môn thi đấu này đến thế đây.”

“Vì với cách làm hiện tại thì chẳng biết sau bao lâu chúng ta mới nhảy hết năm mươi mét nữa.”

Với tình trạng hiện tại, chúng tôi sẽ phải dính lấy nhau trong bao đến hai, ba tiếng đồng hồ mất. Tôi muốn thời gian hai đứa cùng ở trong bao càng ngắn càng tốt.

“Được! Chúng mình làm thử đi!”

Uemura phấn khởi nói, chúng tôi đổi vị trí rồi làm thử.

Đứng nhảy ở phía trước dễ chịu hơn tôi tưởng. Lúc Uemura đứng phía trước, bóng dáng cô nàng khiến tôi bối rối, nhưng khi tôi đứng phía trước, tôi sẽ cảm thấy đơn giản là mình đang thò chân vào bao tải để nhảy thôi.

Khi tôi chỉ cần nhảy và kéo bao về phía trước mà không cần để ý tới Uemura nữa, quả nhiên chúng tôi đã nhảy được về phía trước. Uemura nhỏ người và nhẹ cân, tôi chẳng cần bắt nhịp cùng cô nàng, chỉ cần kéo chiếc bao thật mạnh là đủ để chúng tôi tiến bước rồi. Ở phía sau, Uemura vừa nhảy theo vừa reo hò: “Tuyệt quá! Tuyệt quá! Tụi mình đang nhảy về phía trước này!” Tôi cũng thấy hơi vui vì sự tiến bộ vượt bậc cua nhóm mình. Với đà này, chúng tôi sẽ dễ dàng vượt qua ải năm mươi mét đó thôi.

“Tới giờ giải lao rồi. Các bạn nhớ uống nước đầy đủ nhé.”

Nghe tiếng thông báo, tôi tuột chân ra khỏi bao rồi đi thẳng về phía bóng râm bên cạnh đó và ngồi xuống.

Mới chỉ mười phút, nhưng cái nóng do phải giam mình bên trong chiếc bao tải cộng với sự mệt mỏi vì phải nhảy liên tục khiến tôi lảo đảo.

“Cuối cùng tụi mình cũng nhảy nhịp nhàng ghê đấy chứ.”

Uemura nói với vẻ thỏa mãn, tôi muốn đồng tình hưởng ứng, nhưng không đủ hơi để tiếng nói phát ra.

“À, cậu uống nước Pocari* không? Chờ tí nhé.”

☆ ☆ ☆

Một loại đồ uống thể thao, tương tự như Aquarius.

Uemura chạy về phía chiếc lều dựng ở một góc sân rồi lấy Pocari Sweat ra khỏi thùng giữ nhiệt mang tới để tránh học sinh bị say nắng, nhà trường cho học sinh giải lao sau từng khoảng thời gian luyện tập nhỏ và thường xuyên nhắc nhở học sinh uống nước.

“Tớ có mang tới ba chai, cho cậu một chai đấy.”

Uemura đưa một chai Pocari cho tôi.

“Cậu cho tớ thật à?”

Tôi ngần ngại không muốn nhận từ Uemura, nhưng cơ thể tôi lúc này vô cùng háo nước.

“Ừ. Dù sao Hayama cũng đâu có mang nước theo phải không?”

“Ừ.”

Tôi cảm ơn rồi lập tức uống chai Pocari. Từ hồi lên cấp ba, tôi không tham gia câu lạc bộ nào, cũng ít khi vận động. Chẳng biết bao năm rồi tôi mới uống Pocari. Tôi cảm nhận được cơ thể mình đang hút lấy từng hạt nước mãnh liệt đến cỡ nào.

“Thật không bình thường khi đi tập hội thi thể thao mà không mang theo đồ uống thể thao thế này. Chắc cả trường chỉ có mình Hayama như vậy thôi đó. Hayama chẳng chịu suy nghĩ nghiêm túc về cơ thể mình hay về hội thi thể thao gì cả.”

Uemura ngồi cạnh tôi, chậm rãi uống Pocari.

“Tớ có nghĩ mà.”

“Nói dối. Cậu chưa đọc bản tin của ban thể dục về sự đáng sợ của chứng say nắng và tầm quan trọng của việc bổ sung nước đầy đủ, phải không?”

“Đúng là có bản tin như thế. Tớ có cảm giác đã được phát cho tờ tin đó trong giờ sinh hoạt tập thể rồi.”

Trong giờ sinh hoạt tập thể, thỉnh thoảng các học sinh được các ban trong trường phát rất nhiều tờ tin tức. Ban học tập sẽ phát những tờ tuyên truyền kiểu một ngày hãy tự học ít nhất một tiếng, ban kỷ luật tuyên truyền việc phải tắt chuông điện thoại v.v… Những vấn đề nêu trong đó chỉ như vậy, không có gì quan trọng, nên tôi thường bỏ qua, chẳng bao giờ để ý đến.

“Bản tin đó là do tớ và bạn Ito lớp C viết. Vừa được phát, Hayama đã nhét ngay vào hộc bàn không thèm đọc, nên lúc đó tớ đã rất khó chịu với cậu.”

“Ồ, xin lỗi nhé. Không chỉ bản tin của ban thể dục thôi đâu, bản tin của những ban khác trong trường tớ cũng chẳng mấy khi đọc…”

Tôi bất giác viện cớ.

“Tớ biết. Vì Hayama luôn thả hồn ra ngoài cửa sổ, nếu không thì cũng đọc tiểu thuyết nhắc đến người chết mà.”

“Tớ tạo ấn tượng như vậy à?”

“Nhưng Pocari vẫn rất cần thiết với cậu, phải không nào?”

Uemura bật cười nhìn chai nước đã uống cạn trong tay tôi.

“Đúng là như vậy.”

Tôi cũng mỉm cười. Nếu không được Uemura đưa cho chai Pocari, có lẽ tôi đã ngất vì mất nước rồi. Nhờ chai Pocari mà cơn khát và những giọt mồ hôi trên người tôi đều lặng lẽ rút đi.

“Lớp mình nhiều người chọn Aquarius hơn, nhưng tớ thì nhất định phải là Pocari mới được. Nước hơi có vị ngọt và đem lại cảm giác có công hiệu thực sự. Thế Hayama thích loại nào?”

Tôi không biết trong môi trường cấp ba yên bình này cũng chia thành kiếu phe phái như vậy. Chẳng rõ sự khác nhau giữa Aquarius và Pocari thế nào, nhưng vì vừa được cho chai Pocari, nên tôi trả lời “Nếu so hai bên thì tớ thích Pocari hơn”, Uemura bèn gật gù vẻ mãn nguyện “Tớ biết mà.”

Pocari Sweat hay Aquarius. Một cuộc trò chuyện không có nội dung cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng sau những hỏi đáp vẩn vơ này, lòng tôi chợt dậy lên một cảm giác hoài niệm. Có lẽ việc tôi nói chuyện với người khác như thế này cũng là một việc lâu lắm rồi tôi mới làm, giống như việc uống đô uống thể thao vậy.

Ngày xưa mọi người luôn tới gần tôi hỏi han ân cần. “Cậu không sao chứ?”, “Cậu làm được không?”, “Mau lấy lại tinh thần nhé.”…

Nhiều người không thích bị thương hại, nhưng cảm giác đó không tệ. Khi đứng ở vị trí được người khác động lòng thương cảm, tôi mới hiểu rõ điều đó. Trong sự thương cảm có chứa lòng nhân ái, dịu dàng của một con người. Đương nhiên từng có lúc tôi muốn mọi người để cho mình yên. Tôi từng nghĩ tại sao ngay cả lũ bạn này cũng lo lắng cho tôi. Có những lúc tôi đã nghi ngờ chúng chỉ tới hỏi han vì hiếu kỳ, có những lúc tôi thấy phiền phức không biết mình phải giải thích cùng một chuyện đến khi nào. Nhưng nếu như lúc đó tôi bị mọi người xung quanh bỏ mặc hoàn toàn, chẳng ai đả động tới, thì mọi chuyện sẽ ra sao? Nghĩ tới thôi tôi đã rùng mình. Mọi người xung quanh đã chìa một cánh tay ra cho tôi nắm khi tôi đang yếu ớt chìm dần xuống. Tôi nghĩ nhờ thế mà tôi mới có thể thi vượt cấp, tốt nghiệp cấp hai và lên cấp ba được.

Ba năm đã trôi qua kể từ ngày đó, tôi đã trở thành học sinh cấp ba, trong lớp chỉ còn hai, ba đứa biết về chuyện của tôi. Lúc này, chẳng còn đứa nào đào lại chuyện xưa để thể hiện sự thương cảm với tôi nữa. Chuyện đó là đương nhiên, vả lại tôi sẽ rất khó xử nếu lúc này có người đưa bàn tay ra giúp đỡ tôi vì chuyện đó. Nhưng chỉ vì vài lần trò chuyện sau một thời gian dài bỏ bẵng thế này mà trái tim tôi lại lơ đãng mở ra mất rồi.

“Hôm đó là một ngày giống như hôm nay vậy.”

Tôi bất giác kể.

Đó là một ngày nắng trong trẻo, dễ chịu. Cái nóng hãy còn rơi rớt lại, nhưng không gian rất nhẹ dịu, không hề nồng ẩm. Tôi đến trường như mọi ngày. Lòng tôi bồn chồn với ý nghĩ rất có thể một cuộc gọi khẩn cấp sẽ được gọi đến, nhưng tôi vẫn cố gắng hết sức làm những việc cần làm. Nếu không làm vậy, tôi sợ rằng mình sẽ phát điên lên mất. Vả lại, tuy đã được thông báo rằng anh tôi không còn hy vọng gì nữa, nhưng đâu đó trong lòng tôi vẫn nghĩ anh tôi là trường hợp đặc biệt. Anh tôi là người tốt, tôi tin nhất định trời Phật sẽ phù hộ anh ấy. Anh tôi có nhiều triển vọng, và còn nhiều việc phải làm. Nên anh ấy sẽ ổn thôi. Đâu đó trong lòng tôi đã luận như vậy.

“Ngày gì cơ?”

Uemura nghiêng đầu thắc mắc.

“Ngày anh tớ mất.”

“Ừ, đúng là như thế.”

Đúng là như thế ư? Cậu biết chuyện này à?”

“Tớ biết chứ. Tớ sống cùng khu với cậu mà. Cấp hai cũng học cùng trường nữa.”

“Thế à. Kể cũng phải… Lúc đó, tớ chưa từng nghĩ một người thân của mình sẽ chết. Nhất là anh trai tớ. Hôi đó anh ấy mới học lớp mười một. Anh ấy thường nói tương lai muốn trở thành một người lính cứu hỏa. Ngay cả hồi ở bệnh viện anh ấy cũng…”

“Hayama này, chuyện cậu kể có dài không?”

“Gì cơ?”

Câu chuyện bị cắt ngang, tôi chau mày lại.

“Ừm, chuyện cậu kể cần phải được lắng nghe một cách nghiêm túc. Xin lỗi cậu nhé, lần sau tớ sẽ nghe tiếp, tớ tham gia cả phần thi chạy tiếp sức vòng cuối nên phải đi luyện tập bây giờ. Mọi người bắt đầu tập trung lại rồi.”

Uemura áy náy đứng dậy. Người ta có thể dễ dàng kết thúc giữa chừng một câu chuyện như thế này ư? Bình thường câu chuyện này phải khiến mọi người gạt mọi chuyện qua bên để lắng nghe mới đúng. Tôi cảm thấy vô cùng hụt hẫng, cảm giác xa cách dâng lên trong lòng, mãi chẳng lắng xuống.

« Lùi
Tiến »