Ngày thứ Hai đầu tiên của tháng Mười. Ngày hội thể thao, bầu trời nắng trải rộng khắp. Thật lạ là ngày thể dục nào thời tiết cũng rất đẹp.
Buổi sáng đã tổ chức thi kéo co và thi chạy tiếp sức giữa các câu lạc bộ, rồi tới giờ nghỉ trưa. Môn chạy tiếp sức kỳ diệu được tổ chức trong khung giờ sau bữa trưa, khung giờ thoải mái nhất.
“Hayama ơi, lại đây ăn đi.”
Đang định trải đồ ăn lên bàn thì Kisaki cất tiếng gọi. Đám con trai đang túm tụm lại ngồi thành vòng tròn phía sau lưng tôi.
“Phải đấy, lại đây nào.”
Miyashita và Nakai cũng đưa tay vẫy.
Tôi đã quen với việc luôn ở một mình, và ở lớp, việc tôi ở một mình đã trở thành điều đương nhiên. Nhưng mỗi khi có lễ hội trong trường, ai đó sẽ cất tiếng rủ tôi nhập hội. Mỗi khi có chuyến tham quan toàn trường, hoặc khi tổ chức hát đồng ca, tôi sẽ không ở một mình nữa. Điều đó làm tôi thấy khó xử và phiền phức, nhưng có lẽ trường học vốn là một nơi như vậy. Tôi có chút lưỡng lự khi gia nhập một nhóm nơi mọi người cười đùa sôi nổi thế này, nhưng dù sao đây cũng là dịp hội thi thể thao cuối cùng, tôi phải tận hưởng một chút mới được. Tôi “ừ” một tiếng và hòa vào vòng tròn đó.
“Hình như đây là lần đầu tiên tôi ăn cơm cùng ông đấy
Hayama.”
“Tôi cũng vậy.”
Mấy người cùng lên tiếng làm không khí chộn rộn lên thêm.
“Hayama thích ở một mình à?”
“Ừm, nếu so sánh hai bên thì tôi thích ở một mình hơn.
“Lúc nào cũng thấy ông nhìn ra ngoài cửa sổ nhỉ. Nghĩ gi mà lung dữ vậy?”
“Không, chẳng có gì đặc biệt cả. Tôi chỉ lơ đãng thế thôi.”
Vừa trả lời các câu hỏi liên tiếp, tôi vừa mở hộp cơm ra.
“Ừm, sắp tới kỳ thi rồi, hôm nay lớp B chúng ta hãy quên mọi chuyện phiền phức và quẩy thật tưng bừng nhé mọi người!”
Thay vì nói “Mời mọi người dùng bữa”, trưởng nhóm chạy Miyashita nói như vậy và chắp hai tay lại*.
☆ ☆ ☆
Nghi thức trước khi dùng bữa của người Nhật.
“Hãy ăn thật nhiều để cầu chúc cho thắng lợi của lớp B nhé! Mà này Hayama, hộp cơm của ông trông ngon lành thế!”
“Ông thấy thế à?”
“Ừ. Chẳng bù cho tôi, ngày hội thể thao mà phải đi mua cơm ngoài cửa hàng tiện lợi đây này.”
Vừa kêu ca, Kisaki vừa hau háu nhìn hộp cơm của tôi.
Dù không phải ngày hội thể thao thì hộp cơm của tôi cũng sẽ được chuẩn bị công phu. Vốn dĩ tình yêu thương của mẹ được chia đều cho hai cậu con trai, nhưng bây giờ mẹ đành dành cả cho tôi. Không biết chuyện đó là tốt hay không tốt, nhưng mẹ luôn dành nhiều thời gian chăm sóc cho tôi như vậy.
“Mấy ông muốn ăn thử không?”
Tôi vừa dứt lời thì mọi người liền reo lên rồi vươn tay về phía hộp cơm của tôi. Món thịt viên và cơm cuộn trứng mini bị cướp đi cùng những tiếng kêu đầy phân khích. Tôi có chút lạ lẫm nghĩ, hóa ra học sinh cấp ba ai nây đều tràn đầy năng lượng như vậy; rồi nhận lại món gà chiên bột hoặc bánh mì ngọt từ mọi người.
Trường học chẳng thiếu những điều ép buộc và những chuyện vô duyên khác. Nhưng đó cũng là nơi rất êm dịu. Bữa trưa lâu rồi mới ăn cùng mọi người thật ngon, cuộc trò chuyện giữa chúng tôi cũng rất vui vẻ, dù nội dung chỉ toàn những chuyện vô thưởng vô phạt.
“Này, cậu đừng có ăn nhiều quá đấy.”
Đang định ăn hết đồ ăn một cách ngon lành thì Uemura từ đâu bước tới.
“Tại sao?”
“Ăn nhiều sẽ nặng thêm, lúc nhảy bao gạo sẽ không nhảy xa được đâu.”
“Ra là vậy.”
“Nhớ chuẩn bị cho thật tốt đấy nhé.”
Uemura nói, hình như đã ăn xong bữa trưa, cô đi cùng mấy cô bạn khác ra sân. Bụng nghĩ chẳng hiểu sao cô bạn này chăm chút cho phần thi nhảy bao gạo đến thế, nhưng tôi cũng cất mẩu bánh mì ngọt đi để ăn sau.
“Uemura làm gì cũng nghiêm túc chỉn chu lắm. Hayama ạ, phen này mà ông để thua trong phần thi nhảy bao gạo thì chết với bạn ấy cho mà xem.”
Kisaki cười.
“Ông nói phải.”
“Nhưng mà tôi chạy ở phần chạy thứ tư đó, nên nhờ ông nhảy bao gạo nhanh nhanh giúp nhé. Năm ngoái lớp mình về nhất môn chạy tiếp sức kỳ diệu đó, năm nay cũng phải giật giải mới được!”
Kisaki nắm bàn tay lại, tạo tư thế quyết tâm chiến thắng.
Tôi cũng gật đầu bảo, “Ừ, tôi sẽ cố gắng.”
Môn thi chạy tiếp sức kỳ diệu là môn thi đấu theo từng khối lớp. Tại điểm xuất phát của vòng thi thứ ba, tôi chui sẵn hai chân vào bao tải gạo, cùng Uemura đợi tín gậy. Trong vòng thi cõng nhau đi qua ván thăng bằng, lớp B chúng tôi bị chững lại, giờ đang chạy sau cùng.
“Này.”
Từ phía sau, Uemura chọc chọc vào lưng tôi.
“Gì thế?”
“Cậu hồi hộp quá đó. Trong môn thi chạy tiếp sức kỳ diệu này chưa thấy ai căng thẳng như cậu đâu.”
Tim tôi đang đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên từ khi lên cấp ba tôi đứng ở nơi này. Tôi thường không tham gia gì cả, chỉ hòa lẫn mình vào giữa đám đông. Lâu lắm rồi tôi mới tranh đấu với ai đó, đọ sức với ai đó trong tư cách thành viên của một đội, vì thế nên tim tôi mới đập nhanh như vậy.
“Đúng là tớ đang rất hồi hộp.”
Thấy tôi thẳng thắn thổ lộ tâm trạng, Uemura mỉm cười thật tươi.
“Môn thi chạy tiếp sức kỳ diệu này không tính điểm đâu. Cậu đừng lo quá, cứ chơi thật vui thôi.”
Có thể đúng là như vậy, nhưng không khí của cuộc thi rất nóng, tôi nghe thấy nhiều tiếng cổ vũ “Lớp B cố lên”, “Bỏ xa lớp A đi”. Không cần biết có tính điểm hay không, đây vẫn là một cuộc thi có phân thắng bại. Vả lại Kisaki đang chờ đợi chúng tôi ở phía trước. Nghĩ tới đó, trống ngực tôi càng khua mạnh hơn. Cần phải trao tín gậy cho cậu ấy sớm nhất có thể.
Nhóm chạy thứ hai là nhóm nhảy dây hai người ba chân, họ đã vượt qua vòng này và đang chạy tới.
“Cậu bám chắc vào nhé.”
Vừa nhận tín gậy, tôi liền nói với Uemura như vậy.
“Ừ!”
Nghe Uemura đáp, tôi liền chú tâm kéo bao gạo, từng bước từng bước nhảy về phía trước. Vượt qua một nhóm vừa bị loạng choạng và một nhóm giậm nhảy một cách thong thả, bao gạo của chúng tôi tiến về phía trước với khí thế như vũ bão. Tôi cố kìm nén cơn hấp tấp muốn nhảy thật nhanh về phía trước để nhảy từng bước thật chắc chắn.
Hồi học lớp chín, tôi thường xuyên mang tâm trạng đó. Đợt hội thao cuối cấp, là người chạy cuối trong môn chạy tiếp sức, tôi không hề lơ đãng thả hồn qua cửa sổ, cũng không đọc những cuốn tiểu thuyết nhắc đến người chết, chỉ luôn nhìn vê phía trước và chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
“Hayama ơi, ở đây ở đây!”
Nhìn thấy Kisaki vẫy vẫy tay, tôi cố nhảy nhanh hơn nữa. Một lần rồi lại một lần nữa giậm nhảy hết sức mình. Chui vào một chiếc bao tải để nhảy. Tôi biết việc này thật ngớ ngẩn, nhưng tôi vẫn gắng hết sức, mồ hôi tuôn đầm đìa để nhảy về phía trước.
“Nhờ ông cả đó!”
Trao tín gậy cho Kisaki xong, tôi và Uemura cùng ngồi bệt xuống trạm chuyến tiếp. Chân tôi khè run rẩy, một bên bụng âm ỉ đau vì giậm nhảy quá sức ngay sau bữa ăn. Cả hai đều thở dốc, và cùng bật cười vì độ thở dốc của nhau.
“Mới nhảy năm mươi mét mà tụi mình đã thế này rồi, chứng tỏ ngày thường chúng mình quá thiếu vận động.”
“Ừ.”
“Ôi! Lớp B mình về nhất rồi!”
Uemura hoan hỉ reo lên.
“Ồ, đúng thật!”
“Tuyệt quá!”
Nhóm chúng tôi đã vượt qua lớp C, nhóm chạy vòng thứ tư của Kisaki vượt qua lớp A, cuối cùng lớp B chúng tôi đã giật đứt dải băng ở vạch đích.
“Hayama à, khi nãy cậu ngầu thật đấy.”
Trên đường trở lại ghế cổ vũ, Uemura nói.
“Chẳng hiểu sao tự nhiên tớ lại gắng sức như vậy nữa.”
Tôi gãi gãi đầu xấu hổ.
“Tớ tưởng câu ‘Cậu bám chắc vào nhé’ là câu nói của một người đeo kính râm ngồi trên xe phân khối lớn nói khi khởi động máy, không ngờ một người cầm tín gậy chân xỏ vào bao tải gạo cũng nói câu đó cơ đấy.”
Uemura cười ngặt nghẽo. Tôi thật muốn bảo cô nàng đừng có nhắc lại từng lời tôi nói như vậy, nhưng trông cô ấy có vẻ vui quá, nên tôi cũng cười theo.
“Hayama này, tớ đã quyết định một chuyện.”
Sau khi cười một tràng, Uemura nói.
“Gì cơ?”
“Rằng nếu chúng ta về nhất trong vòng thi nhảy bao gạo này, tớ sẽ bày tỏ tình cảm của mình.”
“Với ai cơ?”
“Còn với ai nữa, chính là Hayama đó. Trong hoàn cảnh này, chẳng phải sẽ rất kỳ cục nếu tớ tỏ tình với một người khác ngoài cậu hay sao?”
“Hả…??? Với tớ ư?”
Lời tỏ tình quá đột ngột, chẳng dự cảm được điều gì trước đó nên tôi rất bối rối.
“Cậu thấy khó xử ư?”
“Không, không hẳn là khó xử, nhưng mà tại sao lại là tớ?”
“Vì Hayama luôn làm mọi việc một cách nghiêm túc.”
“Nghiêm túc ư? Tớ ấy à?”
Tôi khẽ chau mày lại khi nghe thấy một câu nói không hợp với mình lắm.
“Ừ. Hayama luôn nghiêm túc làm mọi việc, cả khi cậu lơ đãng nhìn ra ngoài, lẫn khi nhảy bao gạo. Thế nên tớ rất thích cậu. Cậu có thể hẹn hò với tớ không?”
Uemura hối thức tôi, nhưng đột nhiên bị tỏ tình ráo hoảnh thế này, tôi chẳng thể tiêu hóa ngay được. Sau mỗi đợt hội thao hay ngày hội văn hóa, nhiều cặp đôi mới lại xuất hiện. Điều đó hiển nhiên như thể một phần chương trình lễ hội của trường cấp ba vậy. Nhưng chuyện này với tôi chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang.
“Ôi, Uemura này, tớ rất cảm kích… Nhưng nói sao nhỉ, tớ không biết nữa…”
Tôi chỉ nói được như vậy.
“Vậy à. Tớ hiểu rồi. Thôi không sao đâu.”
Uemura thất vọng nói, rồi đứng dậy đi tới nơi tập trung cho môn thi đấu tiếp theo.