Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 724 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 6 ☆

Ngày hội thể thao vừa kết thúc, không khí trong trường lập tức trở thành không khí thi cử, sức nóng của ngày hội thể thao vừa qua chỉ còn như một giấc mơ. Mọi người bắt đầu căng thẳng lo nghĩ về con đường học hành phía trước của mình, thầy cô cũng thường xuyên nhắc đến việc thi cử hơn. Số người đọc sách tham khảo trong giờ đọc sách tự do buổi sáng hoặc giờ nghỉ trưa đã tăng lên đáng kể.

Trường cấp ba tôi theo học là một trường điểm. Thời tôi học cấp hai, khi tính mạng anh trai tôi như ngọn đèn dầu trước gió, tôi đã cố gắng làm tất cả những việc trước mắt mình, học hành cũng không ngoại lệ. Thế nên dù bị kiệt sức ngay trước kỳ thi, tôi vẫn đậu vào ngôi trường tiêu chuẩn cao này mà không phải vất vả gì. Đề thi vào trường chủ yếu rơi vào phạm vi kiến thức của lớp bảy, lớp tám, tôi đã rất ngạc nhiên trước độ dễ của nó.

Nhưng kể từ khi biết có cố gắng cũng chẳng giúp ích gì việc học đã mất đi ý nghĩa đối với tôi. Tôi không có ý định học lên đại học. Tôi sẽ chọn một công việc nào đó, rồi chịu khó sống trong mức lương cho phép, thế là đủ. Tôi không nói đời người là vô nghĩa, nhưng tôi không còn ý muốn mang tới điều gì cho cuộc sống tương lai của mình nữa.

Hình như trong lớp chỉ có mình tôi không định học lên đại học, nhưng đọc bộ tiểu thuyết Asami Mitsuhiko giữa lúc mọi người học bài thế này cũng hơi ngại. Sau đợt hội thao, tôi đã trở nên thân thiết với mọi người xung quanh hơn, nên giờ tôi ý tứ bọc bìa sách lại. Dù rằng mọi người xung quanh chắc chẳng để ý xem một kẻ u ám như tôi đang làm gì đâu.

Uemura vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi. Cô nàng vốn dĩ là người như vậy. Có lẽ vì chúng tôi đã cùng nhau chui vào một chiếc bao tải gạo chật hẹp, nên cô ấy mới hiểu lầm tình cảm đó là thích mà thôi. Giờ cô ấy chẳng để tâm tới tôi nữa, cô ấy vẫn sống vui tươi như trước kia.

Nửa năm cuối của lớp mười hai trôi thật nhanh, nhanh như mùa thu vậy, thoắt cái đã vào giữa kỳ. Một ngày nhanh chóng kết thúc, và một tuần trôi qua với tốc độ còn lớn hơn thế. Lớp học mỗi lúc một tĩnh lặng hơn, những ngày tôi không có dịp nói chuyện với bất kỳ ai cũng tăng dần lên. Nghĩ kĩ lại thì ngoài Uemura hầu như tôi chẳng nói chuyện với ai cả. Tôi dần dần phát hiện ra những điều nho nhỏ như thế.

Mộ của anh tôi cách nhà tôi hai ga tàu điện. Tôi đến thăm mộ khá thường xuyên, bất cứ khi nào tôi nghĩ tới, thường là trên đường đi học về hoặc vào thứ Bảy. Đó là nơi tôi lui tới nhiều thứ hai sau trường học.

Nhiều người nói nghĩa trang đáng sợ và hiu quạnh, nhưng điều đó không đúng. Dù không có ai đến thăm mộ, thì nghĩa trang vẫn là nơi đông đúc người. Đương nhiên tôi đến để thăm anh trai, nhưng đơn giản là tôi cũng thích tới nghĩa trang nữa.

Lúc xây mộ cho anh, khu nghĩa trang này vẫn còn nhiều chỗ trống, nhưng giờ hầu như đã kín chỗ. Mới ba năm mà “cư dân” nơi này đông lên hẳn. Đó chính là số người đã phải rời bỏ nơi họ sống lúc sinh thời để chuyển tới nơi đây.

“Chậc. Trời lạnh quá, anh vẫn khỏe đấy chứ?”

Vừa bước sang tháng Mười một, mùa hè nóng như thiêu như đốt đã bay biến hoàn toàn, trời trở lạnh. Trong nghĩa trang buổi chiều muộn ngày cuối thu chỉ có mình tôi. Tôi co người lại, ngồi xuống trước mộ anh.

“Trời lạnh nên hoa cũng lâu héo hon hẳn nhỉ. À, em sắp tốt nghiệp cấp ba rồi đấy, cũng đến lúc phải nghĩ xem nên đi làm ở đâu rồi, theo anh công việc nào thì tốt? Chẳng biết em họp với nghề gì nữa. Có nên nhân dịp này tách ra sống riêng không nhỉ?”

Dù không nói thành tiếng, nhưng trước mộ anh tôi nói khá nhiều. Vừa lẩm nhẩm nói trong lòng, tôi vừa thắp nhang. Hồi mới bắt đầu đi viếng mộ, tay chân tôi lóng ngóng thắp nhang cũng khó khăn, nhưng giờ thì tôi quen rồi.

“Bố mẹ không nói gì nên em chẳng biết hai người muốn em làm thế nào. Em cũng không đặc biệt muốn làm gì cả, nên việc chọn lấy một công việc thật khó, mãi gần đây em mới biết nó khó thế này.”

Trước người anh đã mất, chỉ kể chuyện về bản thân mình như vậy thật không phải, nhưng anh tôi vốn là người độ lượng, chắc chắn anh đang lắng nghe tôi.

“Từ hồi tiểu học anh đã nói sau này muốn trở thành lính cứu hỏa phải không? Ngẫm kĩ thì điều đó thật tuyệt. Giờ em đã hom tuổi anh dạo đó rồi, vậy mà vẫn chưa nghĩ ra mình nên làm công việc gì cả.”

Anh trai tôi mất khi đang học lớp mười một. Chẳng rõ từ khi nào tôi đã sống trên đời hơn một năm so với anh. Nhưng tính cách anh chín chắn hơn so với tôi bây giờ rất nhiều, cơ thể anh cũng cao lớn hơn.

Anh từng cáu kỉnh nói “Tại sao anh phải gặp cảnh này?” Có lúc anh nói rất chua xót rằng “Anh còn muốn làm rất nhiêu việc.” Có lúc anh từ chối việc chữa trị với bố mẹ “Hãy giải thoát cho con”, có lúc anh kêu lên đầy khổ sở “Con không muốn chết”, có lúc người anh run rẩy “Con sợ lắm”. Nhưng rồi anh đã lặng lẽ chấp nhận. Đứng trước căn bệnh và cái chết, anh chấp nhận việc mình đã cố gắng sống cuộc đời đúng đắn ngay thẳng, nhân hậu và dịu dàng, nhưng chưa từng được nhìn nhận vì điều đó. “Đầu óc anh chẳng còn bình thường trước điều bất công to lớn với mình. Nhưng có những điều mà phải trải qua cảnh ngộ này anh mới có thể hiểu ra được.” Anh trai tôi mỉm cười hiền hòa nói.

Tôi rất yêu quý anh trai mình. Từ khi còn nhỏ hai anh em tôi đã yêu thương nhau, nhưng phải tới sau khi anh trai mất, tôi mới nhận ra mình yêu quý và ngưỡng mộ anh đến mức nào. Dù bao nhiêu năm tháng có trôi qua, tôi cũng sẽ không thể vượt qua anh được. Anh là niềm tự hào của tôi.

Mỗi lần tới đây, tôi lại nhớ tới những điều tốt đẹp về anh trai mình. Những ngày tháng anh còn sống tràn về trong ký ức của tôi, thật khó để ngăn chúng lại. Phải rất vất vả tôi mới bứt suy nghĩ của mình ra khỏi luồng ký ức đó được. Có lẽ tôi luôn muốn kể với ai đó thật nhiều về anh trai mình. Có lẽ tôi muốn tâm sự với ai đó về cảm giác trống rỗng mơ hồ từ sau khi anh tôi mất. Từ khi lên cấp ba, chẳng còn ai lắng nghe tôi, tôi cũng không còn nhắc tới anh trai mình nữa. Có lẽ tôi không đủ mạnh mẽ để cất giấu tất cả những thứ đó trong trái tim mình.

Lúc luyện tập cho phần thi nhảy bao gạo, tôi đã vô tình kể ra chuyện về anh trai mình, nhưng vẫn chưa kể hết. Lúc này tôi chợt nhớ ra chuyện đó.

« Lùi
Tiến »