Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1232 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 2

“Grin này, câu chuyện người chết hồi sinh ấy... Anh có đang nghe không đấy?”

Giọng Cheshire một lần nữa kéo Grin thoát khỏi dòng hồi tưởng. Cheshire vẫn đang ồn ào nói về việc thật khó có thể tin vào câu chuyện của Thanh tra Neville khu Fort Devil thuộc Bang Texas được đăng trên tạp chí mục “Chuyện thực” cô vừa đọc: “Chuyện này sốc quá. Khi Thanh tra Neville đến hiện trường để bắt thủ phạm, đột nhiên nạn nhân (chắc chắn đã chết) vùng dậy và chạy trốn mất. Anh có tin không?”

Grin cáu kỉnh: “Ở Texas từng có gã biến thái đeo mặt nạ da người, cầm cưa máy đuổi theo bé gái đấy thôi. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, chẳng có gì lạ cả. Đây là một đất nước như vậy đấy.”

Cheshire trừng mắt nhìn Grin vẻ không chấp nhận được. Grin thở dài. Nguồn thông tin của cô gái này chỉ quanh quẩn từ tạp chí rock không chính thống đến MTV. Hơn nữa, Cheshire đã đi Paris chơi khoảng một tháng nên cô hoàn toàn không biết nước Mỹ đang xảy ra chuyện náo động gì.

“Người chết đúng là đang hồi sinh.”

Quay về phía Cheshire, Grin nói giọng đầy thuyết phục. Cậu lấy trong hộp đựng găng tay tờ Tin Tuần Báo mới đọc hôm qua, ném lên đầu gối Cheshire. Trên trang bìa là ảnh chụp cận cảnh chiếc quan tài với tiêu đề bài ký sự trích dẫn “Thi Thiên” trong Kinh Thánh “Sự trở về của những người đi qua thung lũng bóng chết”. Nội dung bài viết là những phaan tích dưới nhiều góc độ về sự kiện người chết hồi sinh gây rúng động toàn nước Mỹ và thế giới trong khoảng một tháng trở lại đây. Grin vừa nhớ lại nội dung bài báo vừa nói với Cheshire: “Những thứ em vừa đọc được đang xảy ra khắp nước Mỹ. Vì nội dung kịch tính nên chuyện của Thanh tra Neville được nhiều nơi đăng tin thôi. Còn tính cả sự kiện đó đã có tận mười ba vụ người chết hồi sinh được báo cáo rồi.”

“Tận mười ba vụ?” Cheshire khiếp sợ trợn mắt.

“Ùm, vụ đầu tiên xảy ra đúng một tháng trước. Một cụ giaf tên John Harvey đã chết ở Thị trấn Sutherland cạnh sa mạc thuộc Bang Utah. Nguyên nhân là chết già. Hình như ông cụ gần chín mươi tuổi rồi. Kết luận tử vong được bác sĩ kiểm chứng. Không còn hô hấp, nghĩa là trung khu hô hấp đã ngừng hoạt động. Tim cũng ngừng đập, tức là mạch không còn. Đồng tử cũng được xác nhận đã giãn mở. Đây là bằng chứng cho thấy trung khu của phản xạ ở não trung gian không còn tác dụng. Sóng não cũng được kiểm tra luôn. Kết luận tất cả đều ngừng hoạt động. John Harvey được xác định đã tử vong. Thi thể ông cụ được chuyển cho công ty mai táng ngay ngày hôm đó, sau khi được tẩm liệm và đặt vào quan tài, nó được đưa về nhà. Thế nhưng...”

“Nhưng sao?” Cheshire nuốt nước bọt, căng thẳng túm chặt cổ tay áo khoác của Grin.

“Nhưng đêm đó, khi mọi người trong gia đình đang ăn tối, họ nghe thấy tiếng mở cửa phòng để quan tài. Sau đó, trước mặt mọi người, ông ta...”

“Ông ta... là ai thế?” Giọng Cheshire gần như hét lên.

“Ông lão đó ấy. Ông Harvey đã xuất hiện trước mặt mọi người trong gia đình và nói: ‘Có thể làm cho ta bánh mì sandwich gà tây không? Ta thấy như mình đã bỏ qua bữa tối thì phải.’ Nghe nói hình như lúc đó, người trong gia đình đã thể hiện ba giai đoạn phản ứng khác nhau. Đầu tiên có ảo giác ông Harvey vẫn đang sống. Những năm cuối đời, chứng suy giảm trí nhớ của ông cụ dần nặng hơn, dù đã ăn tối nhưng vẫn luôn nói với gia đình mình chưa ăn. Tiếp theo, họ nghĩ bác sĩ đã kết luận nhầm, ông cụ chỉ rơi vào trạng thái chết giả và đã hô hấp trở lại. Đến thời điểm này, gia đình hẳn là rất vui. Thế nhưng khi họ nhớ ra một chuyện, niềm vui đó bị đóng băng.”

“Sao?”

“Ông cụ được đặt vào quan tài và công ty dịch vụ tang lễ đưa về mà. Điều đó nghĩa là máu trong cơ thể ông cụ đã được rút ra và thay bằng chất bảo quản, đúng không? Như vậy ông cụ không thể còn sống được. Nhận ra điều này, cả nhà Harvey náo loạn hết cả. Hình như ầm ĩ lan tới tận khu nhà phía trước.”

“Vậy... sau đó thế nào?” Cheshire bắt đầu vặn xoắn cổ tay áo của Grin.

“Gia đình đã gọi bác sĩ đến kiểm tra lần nữa. Kết luận tử vong không được lật lại. Ông cụ lập tức được chuyển tới trung tâm y tế, tiến hành nhiều kiểm tra khác nhau. Có một sự thật gây sốc nhất từ khi loài người bắt đầu xuất hiện tới nay. Không, phải nói là sốc nhất trong vòng 3,7 tỷ năm kể từ khi sinh vật sống xuất hiện trên Trái Đất này tới nay. Chính là sinh vật sống được tuyên bố đã chết lâm sàng, các bộ phận tổ chức cơ thể đều đã chết lại có thể vận động cùng với hoạt động trí não. Quả là điều kỳ diệu không thể tưởng tượng nổi.”

Vẻ mặt Cheshire giống như đang chịu cú sốc của 3,7 tỷ năm lịch sử tiến hóa sinh vật, nhưng câu hỏi thốt ra từ miệng cô lại chẳng khác nào đứa trẻ mẫu giáo đang để ý tới bữa ăn nhẹ sau 37 phút: “Thế giờ ông lão vẫn muốn ăn bánh mì sandwich ở trung tâm y tế à?”

Đúng là phụ nữ... Grin vừa thở dài vừa nói: “Ừm, có lẽ thế. Nhưng chắc ông cụ không ăn sandwich đâu.”

“Tại sao?”

“Này, em thử nghĩ đi. Cơ thể vật lý của ông cụ đã chết rồi. Đương nhiên cơ quan tiêu hóa cũng không hoạt động nữa. Em cứ thử cho thức ăn vào xem. Nó chỉ khiến cơ thể bị thối rữa từ bên trong thôi.”

“Thối rữa?”

“Đúng vậy. Chuyện đó đến nay đã một tháng rồi. Nếu chưa được tẩm liệm, chắc phần thịt đã thối rữa tối đa, nếu nhanh, có lẽ còn bắt đầu tới thời kỳ phân rã chỉ còn xương trắng thôi ấy.”

Đây là sự thật cậu không muốn nói ra. Cuối cùng, những xác chết vẫn chưa được tẩm liệm sẽ thế nào? Chỉ nghĩ thôi Grin đã thấy không khỏe rồi.

“Thối rữa rồi thành xương trắng...”

Thấy câu chuyện đến đoạn không thoải mái, Cheshire quyết định đổi đề tài: “À... những người hồi sinh toàn người già à?”

“Không. Vẫn chưa tìm ra điểm chung của những người chết đã hồi sinh đó. Tuổi tác, giới tính, chủng tộc, tình trạng sức khỏe khi sống, nguyên nhân, tình trạng, địa điểm, thời gian tử vong... tất cả đều khác nhau. Trong số những người chết đã hồi sinh, có một gã đồng tính người Mỹ gốc Ý ở San Francisco bị người tình sát hại, cũng có cả nhân viên ngân hàng người Mỹ gốc Ai-len chết vì ung thư dạ dày ở Chicago. Người chết hồi sinh ở hầm ngầm chứa xác của Trung tâm Cấp cứu Iowa là một bé gái mười hai tuổi, còn người chết đột nhiên phát ra tiếng than thở trong quan tài trước khi hạ huyệt ở Nhà thờ Thánh Francesco lại là bà nội trợ tử vong tại chỗ trong một vụ tai nạn giao thông hai ngày trước... Cứ thế, mười ba người chết mỗi người mỗi kiểu. Có vẻ rất khó tìm thấy điểm chung dẫn đến sự hồi sinh. Hơn nữa, rất có thể ngoài họ ra, còn những người chết khác đang lang thang đâu đó nhưng chưa bị phát hiện.”

Cheshire vừa nhăn mày suy nghĩ vừa nói: “Nói cách khác, chúng ta không biết ai sẽ hồi sinh, khi nào và ở đâu, ngược lại, cũng chẳng biết ai không thể hồi sinh.”

“Đúng vậy. Theo báo cáo tính đến thời điểm này, những người chết hồi sinh trong khoảng từ mười phút đến bốn mươi tám tiếng sau khi chết. Nhưng đây chỉ là với trường hợp của mười ba người hiện tại thôi. Tương lai thay đổi thế nào không biết được...”

“Tóm lại vẫn không thể lý giải tại sao người chết lại hồi sinh nhỉ?”

Cheshire trưng ra bộ mặt như thể bị lừa mua một cuốn tạp chí truyện tranh không có trang cuối.

“Nếu chỉ đưa ra giả thuyết thì cuốn tạp chí này cũng đề cập rồi, nhiều đến mức muốn đưa chúng vào bảng xếp hạng ăn khách kèm theo ký hiệu khoanh đỏ nổi bật nữa. Nhưng nếu cái nào cũng trở thành kết luận cuối cùng thì...”

“Dạng nằm mơ nói bậy nào đang được xếp hạng thế?”

“Đầu tiên là thuyết virus. Thuyết này cho rằng dù virus hồi sinh người chết còn chưa được phát hiện, nhưng thực ra cũng không ai biết đến virus HIV mãi tới thời kỳ thiết kế đuôi cá của Cadillac bị đào thải mà. Nên chắc có một loại virus không xác định nào đó đã xuất hiện khiến nhân loại rơi vào khủng hoảng.”

“Tiếp theo là..?”

“Là thuyết phá hủy môi trường, chiếm số lượng cỡ nửa tá. Ảnh hưởng của phóng xạ do sự cố hạt nhân, ảnh hưởng của việc phá hủy tầng ozon do khí thải công nghiệp CFC, ảnh hưởng của mưa axit, tetrachloroethylene có trong nước thải công nghiệp IC, hay ethylene hoặc trichloroethylene đến hệ thần kinh trung ương...”

“Chà, ong hết cả đầu. Nếu Trái Đất đã bẩn thế, người chết chắc cũng không thể yên tâm ở trong đất đâu nhỉ? Em hiểu tâm trạng đó.” Cheshire lại bắt đầu không tim không phổi dồn sự chú ý vào những chuyện linh tinh.

“Còn có thuyết cho rằng do ảnh hưởng của lực hấp dẫn Mặt Trăng tác động lên thủy triều sinh học nữa.”

“Thủy triều sinh học?”

“À, có hiện tượng thủy triều đại dương lên xuống do tác động của lực hấp dẫn Mặt Trăng mà. Thuyết này cho rằng nước trong cơ thể người cũng vậy, sẽ xuất hiện tác động thủy triều sinh học khi chịu ảnh hưởng của lực hấp dẫn Mặt Trăng, do vậy, nhiều sự việc khác nhau xảy ra. Ví dụ, kinh nguyệt hoặc việc sinh nở của phụ nữ, thậm chí tai nạn, hay giết người do rối loạn tinh thần.”

“Cả giết người á?”

“Hình như thống kê cho thấy khi trăng tròn số vụ giết người xảy ra nhiều hơn.”

“Thú vị đấy. Vào đêm trăng tròn, người sói cũng mạnh lên. Người chết có sống lại cũng chẳng có gì kỳ lạ, phải không?”

Cheshire có vẻ rất thích thú giả thuyết so sánh lãng mạn này. Nhưng sau đó cô lập tức sa sầm mặt bác bỏ: “Nhưng anh Grin này, chuyện ông cụ bị thay hết máu bằng chất bảo quản ở chỗ dịch vụ mai táng không khớp với giả thuyết này. Nếu đó là kết quả của thủy triều sinh học, việc chất bảo quản trong xác chết chuyển động chẳng phải hơi vô lý à?”

Grin thỉnh thoảng cũng quên mất cô gái này thông minh hơn so với vẻ bề ngoài.

“Nên nó đã rớt hạng trong bảng xếp hạng tuần hay sao ấy.”

“Còn giả thuyết nào khác nằm trong top 10 nữa?”

“Tiếp theo là... một giả thuyết cực kỳ ngu xuẩn không hợp thời đại - thuyết âm mưu liên quan đến vũ khí hóa học của Nga hay Trung Đông do các thành viên Thượng viện và Nghị viện hiếu chiến của Đảng Cộng hòa hô hào...”

“Em không muốn nghe cái đó.”

“Đối lập với giả thuyết về thuyết âm mưu còn có giả thuyết về thực nghiệm thuốc do đám nhà báo cánh tả khởi xướng đăng trên Tạp chí Green Onion nữa. Nó bắt nguồn từ kế hoạch của Lầu Năm Góc muốn hồi sinh các binh sĩ đã hy sinh trong chiến tranh hồi những năm sáu mươi bằng thuốc kích thích cực mạnh...”

“Cái này em cũng không muốn nghe. Với những dạng kiểu thế, cả hai phe chỉ cần tung hứng đối chiến Đông Tây trên kênh CNN tranh cãi là đủ rồi. Còn gì khác đáng chú ý nữa không?”

“Ờ ha. Ngoài ra còn có thuyết sức mạnh tâm linh. Thuyết này cho rằng người chết có thể cử động tay chân dù các cơ quan hệ tuần hoàn như tuần hoàn máu đã ngừng hoạt động là nhờ tác động của tinh thần lên vật chất, hay nói cách khác là do niệm lực. Nó lý giải việc người chết có thể đẩy bia mộ chui ra, hay phát huy sức mạnh lớn hơn nhiều lúc còn sống đều không phải nhờ năng lực vận động thông thường mà là hành động do niệm lực điều khiển.”

“Tạp chí anh đọc không phải Amazing Stories (tạm dịch: Những Câu Chuyện Sửng Sốt) đấy chứ? Thế rốt cuộc niệm lực đó từ đâu? Không phải từ não à?”

“Ừ nhỉ? Giả sử niệm lực được sinh ra từ hệ thần kinh trung khu, vậy thuyết này sẽ khó giải thích việc đám người chết sống lại và cử động trong khi bộ phận thần kinh đó đã chết. Kết luận cuối cùng là...”

“Kết luận cuối cùng là hình như mọi người đều chẳng hiểu gì cả.” Đến đây, Cheshire đắc ý: “Bỏ qua những giả thuyết có chút khó hiểu đó, còn một cách giải thích đơn giản hơn nhiều.”

“Giải thích gì vậy?”

“Anh xem, hình như có câu cách ngôn từ xưa rằng: Khi địa ngục đã kín chỗ, người chết sẽ đến dạo trên nhân gian.”

“Hừ.” Grin khịt mũi: “Suy nghĩ thật ngu ngốc. Anh vốn cho rằng không tồn tại thiên đường hay địa ngục.”

Cheshire hoàn toàn mất hứng trước lời nói của Grin. Cô nhìn ra ngoài cửa kính xe một lúc. Sau đó, đột nhiên cô lầm bẩm: “Nhưng mất công sống lại như thế rồi mà biết thực ra mình đã chết thì đau khổ nhỉ?”

Nghe thấy lời này của Cheshire, Grin phải đánh giá lại cô một chút. Chán ghét hay sợ hãi người chết thì nhiều, nhưng suy nghĩ đến tâm trạng của người chết lại chẳng có mấy ai.

“À, hình như cũng có nhiều trường hợp khác nhau. Có những người vẫn thể hiện lý trí, tình cảm không khác mấy lúc còn sống, nhưng cũng có người rơi vào tình trạng hoang mang rối loạn khi biết sự thật về cái chết của mình. Có những người buông tay chẳng để ý, cũng có người ngoan cố tuyệt đối không chịu chấp nhận cái chết của mình. Có người chết hành động theo ý niệm cưỡng chế nào đó đã ăn sâu bén rễ lúc họ còn sống, lại có người chết rơi vào trầm cảm do cảm nhận được sự ghẻ lạnh từ những người sống xung quanh...”

“Bệnh trầm cảm của người chết à...” Cheshire trưng ra bộ mặt có chút chán chường.

“Ở cái nước Mỹ này, kể cả đã chết vẫn phải nhờ tới sự chăm sóc của nhà tâm lý học lâm sàng.” Grin mỉa mai: “Tương lai có khi lại là thời đại ta phải suy xét đến cả sức khỏe tâm lý cho người chết nữa. Mới chỉ cỡ trầm cảm thì đã là gì. Từng có vụ người chết phát cuồng gặm cắn người sống do bị ám ảnh bởi trạng thái rối loạn tử vong đấy.”

“Gặm cắn?” Cheshire quay người 180 độ, tóm cổ tay áo Grin.

“À, chuyện này mới xảy ra gần đây ở New England thôi. Người chết hồi sinh ở một ngôi làng thuộc Bang Massachusetts đã bất ngờ tấn công một người nông dân. Dù người nông dân này đã hạ gục đối thủ bằng một khẩu súng ngắn nhưng bản thân anh ta cũng bị cắn nát cổ họng, sau đó chết vì mất máu. Tiếp đó, trước sự chứng kiến của dân làng, hai người đó cùng sống lại sau vài giờ, lần này đến lượt hai người họ tấn công dân làng...”

“Đủ... đủ rồi! Em tuyệt đối không tin người chết sống lại và cắn người đâu.”

Vì việc người chết phát cuồng, Cheshire dùng sức mạnh đến nỗi bứt tung cả khuy cổ tay áo của Grin.

Cô bị dọa chết khiếp. Nếu nhìn thấy tấm biển chỉ đường lướt qua bên ngoài cửa kính xe lúc này, chắc cô sẽ yêu cầu hủy bỏ việc quay về nhà Barleycorn. Bởi trên tấm biển chỉ đường ghi tên một địa danh có thể khiến cô thêm sợ hãi.

≪Tombsville - 3 dặm≫

Thung lũng bóng chết (Trũng bóng chết) được nhắc đến trong “Thi Thiên 23”, đoạn số 4 của Kinh Thánh : “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi, cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi