Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1

“Hừ, việc người chết hồi sinh thật buồn nôn. Chuyện đó là không thể ha?”

Cheshire bất ngờ to giọng không kiểm soát khiến Grin giật mình. Cheshire đang chuyền qua chuyền lại thanh sô-cô-la cắn dở và cuốn tạp chí có trang bìa với chủ đề “Câu chuyện có thật về các thám tử” thu hút. Có vẻ câu nói vừa nãy của Cheshire không phải vì đã nhìn thấu nội tâm Grin mà do cô bị chấn động vì bài ký sự mình vẫn đọc chăm chú từ nãy đến giờ.

“Im đi, Cheshire. Muốn anh lạc tay lái rồi hai chúng ta cùng chui vào quan tài phía sau hả?”

Grin cố tình giận dữ quát tháo để Cheshire không nhận thấy cậu đã sợ lạnh cả người. Nhưng chẳng những không yên lặng, cô còn phản bác: “À, do em có hứng thú muốn vào quan tài cùng anh thôi.”

“Thế hả? Với dáng người này của em, sẽ rất chật chội đấy. Không thể vào cùng đâu.”

Thuộc kiểu người cho rằng trên đời này chỉ có cân nặng của bản thân là mối phiền não duy nhất, Cheshire vội vã tống thanh sô-cô-la ăn dở đã hơi chảy nước vào hộp đựng găng tay để ở ghế phụ, cau mày nói: “Chỉ vì bị bắt phải lấy cái xe tang tấu hài ngu ngốc này mà anh cáu kỉnh với em đấy à?”

Câu nói khiến Grin nhớ lại cách cậu có chiếc xe tang này. Mọi chuyện bắt đầu khi Cheshire đột nhiên đề nghị “Hãy cùng về nhà trên một chiếc xe hơi Mỹ nhé!” trong lúc cả hai đang uống rượu tại quán bar bất hợp pháp nằm ở khu ổ chuột của Bowery đêm qua.

“Chúng ta cùng lái một chiếc Cadillac màu hồng hay gì đó để trở về cái gia tộc làm nghề mai táng u ám kia thì thế nào?”

Sau những lời kích động này, Cheshire bắt đầu lôi từ trong áo lót và ủng ra vài tờ tiền mệnh giá cao. Hình như đây là tiền cô góp nhặt được nhờ nhúng mũi vào không ít việc “nguy hiểm” ở Paris.

Quanh thứ thối tha luôn có ruồi bọ bám vào, tiền cũng vậy. Hai gã người Tây Ban Nha bàn bên lập tức chen vào giữa cuộc nói chuyện của Grin và Cheshire: “Xin chào người anh em. Có chuyện tốt đây...”

Gã Colombia giả ngầu tự xưng là Ace nhiệt tình mời mọc: “Tôi có một chiếc ô tô cao cấp muốn giới thiệu với hai người.” Bình thường mọi người sẽ thận trọng với kiểu người như thế này, nhưng lúc đó tâm lý phòng bị của Cheshire đã trôi xuống gầm bàn cùng rượu mất rồi. Ngay cả Grin, vốn đa nghi do kinh nghiệm xã hội dày dặn, cũng nhẹ nhàng rơi vào bẫy khi nghe Ace thì thầm bên tai hứa hẹn: “Tôi đã sơn bằng sơn bột chất lượng cao.”

Cứ như vậy, hai người rời quán bar lúc đêm khuya, bước vào con hẻm phía sau theo chỉ dẫn của Ace. Và rồi cả hai đều ngạc nhiên đến độ không thể tin vào mắt mình, cảm giác say choáng váng hơn bao giờ hết. Bởi đợi họ ở đó là một chiếc xe tang sơn màu hồng tùy hứng, không phải một con voi màu hồng người say bí tỉ nhìn thấy. Khi năm tên côn đồ tướng mạo hung dữ bước xuống xe, Grin nhận ra họ đã bị gài. Cheshire cũng lập tức tỉnh rượu, cô chắp tay chữ thập trước ngực chỉ mong bọn chúng sẽ lấy tiền và bỏ qua việc cưỡng hiếp cô. Lời cầu nguyện của Cheshire có vẻ đã thấu trời xanh. Vào những phút cuối cùng, Chúa đã rất tử tế gửi sứ giả đến giải cứu họ.

Sứ giả Chúa gửi đến là thiên sứ bóng tối - tổ hợp của hai người đàn ông da đen to lớn. Cả hai trong trang phục nổi bật có vẻ đang trên đường từ vũ trường về, đi đến phía họ từ bên kia bức tường đổ nát. Một người vác trên vai chiếc đài lớn cũ rích được giới trẻ tập tành chơi rap ở khu vực này ưa chuộng, người còn lại đang hướng về phía họ, chĩa khẩu súng ngắn to tới mức có cảm giác chỉ cần dùng báng súng chọc nhẹ cũng đủ khiến một con trâu choáng váng đổ nhào. Vừa nhìn thấy họ, băng đảng lưu manh Ace run lẩy bẩy. Chúng bỏ chạy tán loạn như bầy nhện con khi nghe người đàn ông có súng ra lệnh “Bỏ xe lại”.

Nhóm Ace đã chạy mất nhưng Grin và Cheshire vẫn chưa thể yên tâm. Chẳng có gì đảm bảo những thiên sứ bóng tối trước mặt sẽ không biến thành “sứ giả thần chết” mới. Như thấu hiểu sự bất an này, người đàn ông vác đài lên tiếng: “Chớ lo lắng. Bọn tôi không định bắt bẻ gì cô cậu đâu. Nhưng dù có ăn mặc phong cách punk như thế này đi chăng nữa, nếu không cẩn thận, ở đây vẫn bị lột sạch không còn mảnh vải đấy. Đây là nơi khó kiểm soát trong khu vực quản lý của bọn tôi.”

“... Khu vực quản lý?” Grin nhắc lại như một con vẹt.

“Đúng vậy.” Đối phương nhún vai: “Đây là khu vực thuộc trách nhiệm quản lý của Đội Hình sự 33 bọn tôi.”

“Các anh là... thám tử cảnh sát?!” Giọng Grin và Cheshire đồng thanh vang vọng khắp hẻm sau.

Cặp đôi phong cách punk này ngạc nhiên cũng chẳng có gì vô lý, nhưng đây là một tình tiết thực sự mang đậm phong cách câu chuyện trong hẻm nhỏ của New York.

Grin và Cheshire thở phào nói lời cảm ơn. Lúc họ chuẩn bị rời đi, thám tử cảnh sát giơ súng nói với hai người: “Này, đi bộ từ đây về nhà chưa chắc đã an toàn đâu. Thế nào, anh bạn trẻ, lái chiếc xe cao cấp màu hồng này thì sao? Tuy là xe bị trộm từ nhiều năm trước nhưng hàng Pontiac chính hiệu đấy. Giá rẻ thôi.”

Thám tử cảnh sát vẫn đang chĩa súng về phía họ. Grin và Cheshire đã nhận được một bài học đắt giá rằng ở New York, cả lũ lưu manh và cảnh sát đều muốn qua mặt nhân viên bán xe Toyota cũ. Và sau khi bị cuỗm toàn bộ tiền để đổi lấy một chiếc xe tang phế thải ngu ngốc, họ mang theo tâm trạng ủ rũ suốt chặng đường về nhà.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi