Cái Chết Của Những Xác Sống Tập 1

Lượt đọc: 1246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mục 1

Cheshire ngáp dài. Không phải cô chán ngán nghe lịch sử dài dòng của Thị trấn Tombsville và gia đình Barleycorn, mà bởi cơn mệt mỏi do ngồi xe suốt hành trình dài bắt đầu ảnh hưởng. Với trạng thái này, cảm nhận của Cheshire về Thành phố Tombsville nơi cô trở lại sau ba ngày xa cách vẫn chỉ ngắn gọn: cũ kỹ, nhỏ bé và khiến người ta thấy buồn ngủ.

Vào địa phận thị trấn, chiếc xe tang giảm tốc độ, nhờ vậy có thể bắt đầu nhìn thấy những ngôi nhà dọc hai bên đường. Nếu nói có điều gì may mắn khi bị lãng quên từ thuở xa xưa, đó chính là việc bạn có thể nhìn thấy khắp nơi những mái nhà theo phong cách Đệ Nhị Đế chế Pháp đầy ấn tượng, hay những ngôi nhà gỗ kiến trúc Gothic được những người thợ mộc của thị trấn dựng lên. Dãy nhà hai bên đường tạo nên bầu không khí khiến các nhà sử học kiến trúc hận không thể chôn xương nơi này để say mê nghiên cứu. Nhưng trong mắt Cheshire, nơi đây chỉ là thị trấn không có vũ trường khiến cô bất mãn. Dù vậy, Cheshire vẫn cảm nhận được chút khác biệt của Tombsville so với những thị trấn thực sự buồn tẻ khác ở New England mà cô đã đi qua: số lượng đông đảo các tiệm bán hoa dùng trong tang lễ hay những cửa hàng tạc bia mộ trong thị trấn.

Mỗi khi ý thức được điều gì đó thì sẽ đói bụng là tật xấu của Cheshire. Khi những dãy nhà hai bên đường đã khuất khỏi tầm mắt, trong đầu Cheshire chỉ còn lại ký ức về những mái nhà hình nón cô nhìn thấy trong thị trấn, trông giống phần chóp của kem cốc bạc hà.

“Này Grin, mình ăn chút gì đi chứ nhỉ?” Cheshire kéo tay áo Grin.

Khi các dãy nhà đã lùi xa, cả hai nhìn thấy tấm biển hiệu nê-ông “Quán cà phê Ngã Tư” ngay cạnh đường 113. Nhưng Grin không giảm tốc độ. Qua ngã tư phía trước khoảng hơn hai dặm thôi là thấy Nghĩa trang Smiley rồi.

“Chịu khó nhịn chút đi. Những kẻ đến nhà tang lễ bằng xe tang đều bụng rỗng đấy.”

“Hừ, em có phải xác chết đâu!” Cheshire phùng má giận dỗi.

Chẳng mấy chốc, xe tang đã đưa hai người đến Nghĩa trang Smiley.

Tính đến thời điểm hiện tại, dưới vòm cổng chính Nghĩa trang Smiley đã có vô số xe tang, xe Limousine chở tang quyến qua lại, nhưng lần đầu tiên có sự xuất hiện của xe tang màu hồng chở bộ đôi phong cách punk. Trước khi vượt qua cổng chính, Grin liếc nhìn tấm biển treo trên vòm cổng. Trên đó vẽ chiếc quan tài truyền thống hình lục giác, ở giữa quan tài là hình vẽ hoa bách hợp kết hợp với đôi môi tạo dáng nụ cười, biểu tượng cho Nghĩa trang Smiley. Phía trên cổng vòm là một câu khẩu hiệu ngu ngốc với kiểu chữ trang trí bắt mắt “Thiên đường tới hạnh phúc”. Grin không mấy quan tâm tới biểu tượng hay câu khẩu hiệu đó, nhưng không thể phủ nhận đối với gia quyến người chết đã khóc than quá nhiều, chúng được coi như biểu trưng cho sự cứu rỗi với lòng biết ơn thành kính.

Chiếc xe chạy rầm rập qua con đường rải sỏi hướng về phía nhà tang lễ. Nhà tang lễ này cũng là một kiến trúc đáng để nhìn ngắm. Nó gợi lên sự hoài niệm thời kỳ kiến trúc cung điện Mỹ, mang phong cách rất Smiley do ông vốn say mê kiến trúc (Ông mang chí hướng của một kiến trúc sư coi công việc xây mộ là xây nhà cho người chết). Tóm lại, người ta có thể cảm nhận được ở đây lưu giữ chút gì đó mộng tưởng đối với con đường âm nhạc của những người Mỹ lắm tiền - vốn đã kết thúc trong cuộc khủng hoảng tài chính Phố Wall sau khi trải qua “Những năm hai mươi gào thét” (thời đại nhạc Jazz) từ cuối Triều đại Victoria.

Thực tế, nhà tang lễ phỏng theo “Ngôi nhà mùa hè” ở Newport của danh gia nổi bật trong thời đại nhạc Jazz, Vanderbilt. “Ngôi nhà mùa hè” là khu biệt thự to lớn kế thừa phong cách Phục Hưng Pháp thời Louis XIV - lối kiến trúc Vanderbilt sùng bái. Nếu bỏ qua sự giàu sang phóng khoáng dán nhãn Vanderbilt, khu biệt thự này thiết kế hướng tới kiểu kiến trúc công cộng hơn là kiểu kiến trúc dùng cho nhà riêng. Vì thế, việc lựa chọn mô phỏng của Smiley không hề sai lầm.

Những ai lần đầu đến đây lập tức bị cuốn hút bởi cấu trúc đặc trưng của sáu cột trụ tròn đứng sừng sững ở mặt tiền tòa nhà hình khối cứng cáp, vững chãi. Chúng được trang trí theo kiểu cột kiến trúc Corinthian phong cách Phục Hưng Hy Lạp, xếp dàn hàng để bảo vệ và che giấu cánh cửa chính phức tạp, đẹp đẽ bên trong.

Cấu trúc như thể mời mọi người tiến vào đất nước của Chúa này có vẻ vừa khớp với ý tưởng “Cần có cách tiếp cận ôn hòa khiến mọi người không nghĩ đây là con đường hướng đến cái chết ở nhà tang lễ” của Smiley. Nhưng kiểu người thích bẻ cong xuyên tạc mọi thứ như Grin thường buông lời trào phúng và mỉa mai rằng: Chỉ cần khắc văn tự kiểu phông chữ Ai Cập dày cộp dọc theo mũ cột ở chính diện tòa nhà này là đủ khiến nó giống hệt một ngân hàng lâu đời đầy ngạo mạn, khó chịu.

Nếu cảm nhận đặc trưng của nhà tang lễ ở một góc độ khác, hẳn sẽ có người tóm tắt thành “ánh sáng của đá cẩm thạch và hoàng kim”. Chính xác là lối sử dụng phô trương đá cẩm thạch trong mọi kiến trúc ở đây khiến người ta phải trầm trồ thán phục. Tổng thể tòa nhà hình khối và mặt tiền bao gồm các cột trụ đều được làm từ đá cẩm thạch trắng; chưa kể đại sảnh và sân hiên lối vào sử dụng đá cẩm thạch Siena màu vàng, hội trường phòng ăn dùng đá cẩm thạch Numidian màu hồng, bệ lò sưởi và chân giá đỡ dùng đá cẩm thạch màu hồng đào. Chẳng có gì ngạc nhiên khi nhà tang lễ này được mệnh danh là “Ngôi nhà cẩm thạch”. Nó là kiến trúc số một thể hiện đầy đủ nhất thế mạnh có khu sản xuất và khai thác đá hoa cương ở Marbletown.

Cách sử dụng vàng để trang trí cũng rất xa xỉ. Do tính chất của một nhà tang lễ nên nó không hào nhoáng chói mắt như nhà Vanderbilt, dù vậy, ở những chỗ cần thiết trên các bức tường phía trong tòa nhà đều được dán vàng lá, những tấm mành chạm khắc tinh xảo... được phân bố màu sắc tinh tế nhờ sử dụng vàng phối màu đỏ, vàng hay lục. Ánh sáng vàng lấp lánh làm nổi bật những bức tượng điêu khắc thần linh, tiên nữ, thiên sử, nhân mã hay thần rừng... được bài trí trong mỗi gian phòng tạo bầu không khí cách biệt hẳn thế giới trần tục bên ngoài.

Nếu có lãnh chúa phong kiến nào còn tồn tại ở Mỹ, chỉ có thể là nhà Vanderbilt. Nhưng cũng không sai nếu nói rằng Smiley Barleycorn đã mang tâm thế của một lãnh chúa phong kiến khi xây dựng nhà tang lễ này. Chỉ có điều trong trường hợp của Smiley, thần dân ông ta cai trị toàn xác chết.

Chiếc xe tang màu hồng tiến vào bãi đỗ xe cạnh nhà tang lễ, vượt qua một vài chiếc xe tang phiền phức đã đỗ sẵn ở đó. Sau khi xuống xe, Grin và Cheshire nhanh chóng tới nhà tang lễ.

Bước vào đại sảnh, lúc nhìn lên chiếc đèn chùm có trang trí hình các thiên thần thổi kèn trumpet trên trần nhà, Grin đột nhiên nhớ tới một bộ phim cậu từng xem. Trong bộ phim cũ kỹ đó, các cô gái mới lớn ăn mặc diêm dúa và những gã đàn ông quyến rũ hân hoan đi tới phòng khiêu vũ dưới chiếc đèn chùm như vậy. Dù cùng dưới ánh sáng lấp lánh của đèn chùm, ở đây chỉ tập trung người chết. Nơi họ hướng đến cũng không phải phòng khiêu vũ chung cho tất cả mọi người mà là từng nhà xác đơn lẻ. Grin nghĩ, cái chết chính là một kiểu cô đơn.

So với Grin, cảm nhận của Cheshire về nhà tang lễ đơn thuần, mạch lạc hơn nhiều. Lúc đi qua hàng cột đá cẩm thạch trắng kiểu kiến trúc Corinthian hay lúc nhìn lên đèn chùm treo trong đại sảnh lối vào, cô chỉ nghiến răng nghiến lợi rền rĩ “ầy”. Tất cả những thứ không hợp với sở thích bề ngoài tồi tệ của Cheshire đều là đối tượng “ầy” của cô. Không phải Cheshire không bị hấp dẫn bởi những thứ xa hoa, nhưng với những thứ xa hoa không thuộc sở hữu của mình, cồ đều quy vào đối tượng “ầy” hết.

Trong lúc Cheshire đang nghiến răng gầm gào như thường lệ, từ phía sau quầy lễ tân ló ra gương mặt một người. Là một người đàn ông lệch tông với bầu không khí trong đại sảnh chẳng kém gì hai người phong cách punk là Grin và Cheshire. Cheshire hướng về phía người đàn ông, vui vẻ nói: “Ô, Walter này. Hôm nay ông trực lễ tân hả?”

“Hóa ra là em gái Cheshire, cả Grin nữa. Chào mừng về nhà. Sao? Ra phố lớn thấy thế nào?”

Vừa dứt lời, người đàn ông tên Walter đã rời quầy lễ tân bước tới chỗ hai người. Chiếc khuyên tai vàng được ưa chuộng đung đưa trên tai. Walter, đồng tính, làm nghề trang điểm, được chuyên gia tẩm liệm James biết tới và đưa về khi đang tham gia tập huấn tại Nghĩa trang Foremost ở Bờ Tây. Hình như trước đây Walter phụ trách trang điểm cho một ban nhạc rock heavy metal vô danh, nhưng do thất bại trong giao tiếp với người quản lý và tay ghi-ta chính của nhóm nên ông quyết tâm đến đây. Ông nói giờ mình muốn suy nghĩ về vô thường và thực hành thiền, đồng thời làm việc với tư cách trợ lý trang điểm xác chết cho James.

“Paris cũng bình thường thôi. Còn New York khá thú vị đó.” Cheshire nói.

“Tệ hại.” Grin nói.

Walter chớp chớp mắt: “Tôi còn tưởng các cô cậu về bằng chiếc xe tang đáng yêu thế kia thì phải vui lắm chứ. Này, lần sau cho tôi ngồi với nhé...”

“Được, không vấn đề.” Cheshire cười khúc khích: “Cái xe tang đáng yêu đó chính là mầm mống sự cáu kỉnh của Grin đấy. Bỏ đi. Tình hình ở đây thì sao?”

“Đây cũng tệ lắm.” Walter gãi cái cằm lún phún râu, gương mặt bỗng trở nên u ám: “Từ khi lên nắm quyền điều hành, John lúc nào cũng ồn ào cái này cái kia... Ông ta bảo phải tiết kiệm và cắt giảm chi phí nên nhòm ngó đến cả quản lý hỏa táng hay quản lý điều phối xe rồi chỉ trích họ lãng phí, khiến mọi người rất khó chịu. Mấy bữa trước, vì nhầm bản Requiem (tạm dịch: Lễ Cầu Siêu) của Verdi thành bài Death Don’t Have No Mercy (tạm dịch: Không Ai Thoát Khỏi Cái Chết) của Grateful Dead làm nhạc nền cho nhà xác mà tôi bị mắng té tát, rồi bị trừ 30% lương một tuần đấy.”

“Hừm, tôi cũng chẳng thích ông ta. Nếu ông ta là bố tôi thì thật khó sống.” Cheshire cũng bày ra bộ mặt buồn rầu.

Walter lập tức thay đổi thái độ: “Này, hay chúng ta bày chút trò hay đi?”

“Trò hay?”

“Ừ, đợt này có một đứa con gái hợm hĩnh mới vào... Loại này đâu chẳng có. Cái kiểu không cận thị nhưng cứ phải đeo kính gọng đen làm màu, suốt ngày chỉ nói chuyện đạo lý, ra vẻ người phụ nữ của sự nghiệp ấy.” Walter ngó ra phía sau rồi bất chợt thấp giọng thầm thì: “Nếu chúng ta lan truyền lời đồn, biết đâu lại... Nhìn xem, đến rồi kìa. Nào, hai người cùng giả làm khách hàng đi...”

Ở đại sảnh xuất hiện một nhân viên nữ. Walter trưng ra bộ mặt không quen biết, giao Grin và Cheshire cho cô gái như thể hai người là khách hàng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của masaya yamaguchi