John ngạc nhiên quay người. Sau lưng ông là cửa thông tới hành lang. Tiếng thét có vẻ vọng đến từ phía bên kia cánh cửa. Theo sau tiếng hét là âm thanh như tiếng gầm của động vật hay âm thanh chiến đấu dữ dội. Có vẻ ở hành lang đang xảy ra chuyện bất thường nào đó. Trong lúc mọi người xôn xao, một cậu bé vừa hay định ra hành lang nên đã lao đến nhanh nhất và dùng sức kéo mở cánh cửa.
Tích tụ những sự ngẫu nhiên nho nhỏ có thể kéo theo biến cố lớn phát sinh. Trong trường hợp này, không hề có sự bàn bạc hay phối hợp trước giữa cô gái và Poncia ở phòng đối diện để cả hai cùng làm một hành động tại gần như một thời điểm, chỉ có thể là sự trùng hợp tuyệt diệu, một sự ngẫu nhiên không ngoài công của Chúa. Nhưng giải thích này chắc chắn không thể thuyết phục John, người vốn theo thuyết vô thần và là nạn nhân lớn nhất trong sự cố này.
Dù sao, dưới sự sắp đặt của Chúa, “đoàn tàu” hai toa chạy loạn đã tông cửa lao vào bên trong. Mọi người trong phòng ăn đột ngột nhìn thấy một chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch trắng dẫn đầu vọt vào. Không thể lý giải chuyện gì đang xảy ra, tất cả chỉ biết sững sờ. Người đầu tiên nhận ra kết cấu của “đoàn tàu” đó là Grin. Cậu nhìn thấy hình ảnh Cheshire đầu bù tóc rối đang trong tư thế ngả người ra đằng sau, lưng dính vào quan tài và giá đỡ quan tài. Cheshire khuỵu chân cố gắng lấy lại thăng bằng nhưng đôi giày patin dưới chân càng trượt nhiều hơn. Kết quả là nó đã thực hiện chức năng của một chiếc đầu máy - mạnh mẽ thúc đẩy giá đỡ quan tài di chuyển càng nhiều hơn.
Âm thanh phát ra từ bánh xe lăn của giá đỡ quan tài và giày trượt patin tựa như tiếng sấm vang vọng khắp hội trường nhà ăn, “đoàn tàu” chạy loạn đang tiến sát về phía bàn ăn. Những người ngồi trên bàn ăn la hét và ồn ào chạy khỏi ghế ngồi. Tuy nhiên, nơi “đoàn tàu” tiến tới va chạm ngay chính diện là chỗ ngồi của John. Lúc này, ông vẫn đang đứng quay người ra sau, miệng há to với vẻ mặt không thể tin nổi.
John chỉ nắm được tình hình sau khi cạnh của chiếc quan tài đá cẩm thạch cứng rắn đập một cú đẹp mắt vào chiếc cằm kiêu ngạo của ông. Cảm thấy trước mắt là cả một trời sao sặc sỡ, ông phát ra một tiếng rên rỉ như ếch kêu và đổ gục xuống chỗ của Nanga bên cạnh. John ngã đúng lúc Nanga đang định ăn sạch chiếc bánh ngọt sô-cô-la tráng miệng, thế là vị khách người Nhật cứ thế ụp nguyên mặt vào ngọn núi bánh ngọt phía trước.
Ngược lại, giá đỡ quan tài vẫn tiếp tục đập mạnh vào ghế của John, khiến chiếc quan tài bay khỏi giá đỡ. “Đoàn tàu” chạy loạn bằng đá cẩm thạch đập vỡ tan tành đĩa, ly và trượt trên bàn ăn bằng một lực mạnh khủng khiếp. Đến khi chiếc ly cuối cùng rơi xuống sàn nhà tạo ra tiếng động loảng xoảng, chiếc quan tài trượt đến giữa bàn ăn dài cuối cùng cũng chịu dừng lại.
“Cheshire, chuyện gì xảy ra thế?”
Grin ngay lập tức chạy đến bên Cheshire đang ngồi thụp phía dưới giá đỡ quan tài, nhưng những người khác vẫn đang bị thu hút bởi chiếc quan tài đột nhiên bị ném lên trên bàn ăn. Như để đáp lại sự mong mỏi đó của mọi người, nắp quan tài lại chậm rãi được nâng lên từ bên trong. Đầu tiên có thể nhìn thấy cánh tay gầy gò, tiếp theo người trong quan tài bắt đầu nhổm nửa thân trên dậy. Trong phòng ăn đầy tiếng huyên náo. Nhưng sự ồn ào đó lập tức lắng xuống khi James cất tiếng lạnh lùng: “Này Walter, đêm nay anh lại chui vào quan tài chơi trò tàu hỏa hả?”