Sau khi Monica mang theo tâm trạng cực kỳ tồi tệ vì sự náo loạn vừa xảy ra rồi rời đi cùng Cha cố Mariano và Norman, phiên xét xử kẻ gây rối đã bắt đầu.
Walter vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trong quan tài và không ngừng khóc. Nước mắt chảy dài hai bên má tạo thành vệt dài cuốn trôi lớp phấn trang điểm đã tốn công sức tô vẽ trước đó. Vị nhân viên đồng tính của nghĩa trang vừa khóc nức nở vừa bào chữa: “Hu hu... Hôm nay, tôi vốn muốn cải thiện tâm trạng khó chịu vì bị giảm lương tuần nên đã quyết định hẹn hò với người yêu là Jimmy ở Marbletown. Vì thế, tôi đã trang điểm thật cẩn thận, thế rồi, trong lúc đang ngâm nga trong phòng tẩm liệm dưới hầm ngầm...”
“Chuyện gì đã xảy ra?” John vừa xoa cằm vừa truy hỏi.
“Xem này, ở đây chẳng phải rất bận rộn sao? Nên đột nhiên tôi thấy mệt và cực kỳ buồn ngủ... Rồi lại nhìn thấy chiếc quan tài tuyệt vời được dự định đưa trả về Phòng trưng bày quan tài kia. Khi thấy lớp lót làm từ lụa và được nhồi lông vũ bên trong, tôi không thể kìm lòng được. Chắc là chỉ khoảng gần một tiếng thì sẽ không sao cả nên...”
“... Nên anh đã ngủ trong đó?”
Walter hít hít mũi gật đầu.
“Anh thường xuyên lấy quan tài thay giường đấy hả?”
“Khô... không. Chỉ là những lúc rảnh rỗi nghỉ trưa mỗi ngày. Thực sự chỉ thi thoảng thôi. Thật đấy, chỉ thi thoảng...”
“Thật là một kẻ dông đài... Sau đó, xảy ra chuyện gì?”
“Tự dưng tôi ngủ say đến quên cả giờ giấc và hình như cứ thế bị nhân viên ca sau đẩy đến ‘Phòng trưng bày quan tài’. Lần tiếp theo mở mắt, tôi đã thấy mình ở ‘Phòng trưng bày quan tài’ rồi... Khi đó, tôi vẫn còn hơi ngái ngủ, đột nhiên đối mặt với lối trang điểm khác lạ của Cheshire nên... tôi nhầm tưởng đó là quỷ. Phía Cheshire chắc cũng tưởng lầm thế và hét lên... Sau đó nữa, giá đỡ đột nhiên chuyển động, rồi tôi chẳng hiểu làm sao...”
John đưa ra phán quyết: “Việc cắt giảm 30% lương kéo dài thành hai tuần. Còn nữa...” John nhặt đôi kính vỡ lên: “Anh cũng nghiêm túc bồi thường cái kính này cho tôi.”
Walter gật đầu với vẻ đầy căm hận, xì mũi phát ra tiếng kêu rất to.
Tâm trạng của John, người đã đánh mất hào quang vừa thể hiện trong bữa tiệc tối, trở nên tồi tệ, ông cáu bẳn với mọi người xung quanh. Có vẻ Isabella cố tình hôn lên cằm John rồi dùng đá làm lạnh để giúp ông bình tĩnh trở lại. John bắt đầu đưa ra yêu cầu vô lý - bắt ai đó phải tìm kính cho mình. Thị lực của John gần như nằm trong nhóm cận nặng, không thể không đeo kính khi làm việc. Thật không may, kính dự phòng của ông đang đi điều chỉnh lại nên không có bên người. Vì vậy, Isabella đề xuất: “Chẳng phải trong ngăn kéo phòng tư liệu tầng hai còn kính dự phòng của bố sao? Anh thử dùng cái đó xem. Thị lực của hai người cũng không chênh lệch nhau nhiều đúng không?”
John gật đầu với đề xuất đó. Ngay lập tức, Isabella đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Khi nhìn thấy khuôn mặt của John sau khi đeo chiếc kính Isabella vội vã cầm tới, Grin thấy hơi lạ.
Khuôn mặt này... rất giống ai đó. Cái mũi to vẫn như được gắn thêm vào, bộ râu xén vuông vắn như đồ giả của John, kết hợp với kính mắt gọng sừng mà ông nội Smiley đã dùng trước đây, thoạt nhìn giống hệt kính cải trang gắn thêm mũi và râu dành cho trẻ con vẫn được bán ở các tiệm thuốc. Nói quá lên một chút, nếu tóc trên đầu John nhiều, thậm chí trông ông rất giống quý ông bịp bợm Groucho Marx trong bộ phim hài kịch xưa... Không, không đúng. Grin thấy hình như cậu đã trông thấy khuôn mặt này ở một nơi quen thuộc hơn nhiều.
Sau một hồi suy nghĩ, Grin mới nhớ ra. Nếu John của bây giờ được thêm tóc thì khuôn mặt sẽ giống y hệt khuôn mặt của Smiley 20 năm trước trong bức chân dung đang treo ở đại sảnh nhà tang lễ. So với hình dáng cằm thanh lịch của Smiley, cằm của John hơi hà khắc như thể đang phản ánh tính cách ngạo mạn của ông. Thế nhưng hiện tại, nó đã bị che khuất bởi chiếc khăn lông bọc đá chườm.
John đeo kính của bố mình và tuyên bố dứt khoát như thể đã mượn được sự uy nghiêm từ ông: “Từ bây giờ tôi sẽ làm việc cả đêm trong văn phòng. Đừng ai làm phiền tôi. Buổi dạ tiệc kết thúc.”
Cheshire, hết bị người quen Walter làm kinh hãi, bị coi là ma nữ, cuối cùng bị John tịch thu giày trượt patin, phùng mang trợn mắt nói: “Cái gì, khinh người thế kia. Ông ta vào quan tài trước ông Smiley thì tốt biết bao.”
Sau đó, cô quay về phía cái đầu hói của John vốn đang rời khỏi hội trường phòng ăn, gắng hết sức làm động tác thè lưỡi trợn mắt với ông.
Là 29.800 đô-la Mỹ (khoảng 702.000.000 đồng).
Gần 1,3 cm.
Cuốn sách thứ ba trong Kinh Thánh Do Thái lẫn Cựu Ước .
Nhà tiên tri, anh trai của Moses (nhà tiên tri được coi là quan trọng bậc nhất trong Do Thái giáo) trong các tôn giáo Abraham (gồm Do Thái giáo, Kitô giáo, Hồi giáo...).
Cuốn sách trong Kinh Thánh Hebrew.
Sách khải huyền trong Kinh Thánh vào Thế kỷ II TCN.