“Thật là, đến người chết còn tốt hơn.” Martha cố tình “thêm dầu vào lửa”: “Với sự ngu đần của người đàn ông đó, thà nhờ sự giúp đỡ của người chết trong mộ còn hơn.”
Tiếng của Martha, nữ đầu bếp của gia đình Barleycorn đang liên tục xả giận trong bếp, truyền ra đến tận phòng khách. Từ sáng sớm đã đến nhà bếp ăn vụng, Cheshire vừa chóp chép miệng vừa vào phòng khách và nói với Grin: “Martha lại bắt nạt Norman đấy. Nguyên liệu làm bánh ngọt không đủ nên ầm ĩ hết cả và bắt Norman phải đi lấy.”
Norman hầu như chỉ có thể làm ở mức độ công việc dành cho học sinh tiểu học. Ban đầu, những người xung quanh cho rằng đó là do ông bị mất trí nhớ trong chiến tranh, nhưng gần đây, càng có nhiều người tin rằng bản thân ông vốn chỉ có trình độ trí tuệ ở mức đó. Vì lý do đó, công việc của Norman toàn là những việc đơn giản như đào mộ hay chăm sóc Monica. Tuy nhiên, từ hôm qua, Rokko, một người làm công trong nhà Barleycorn đã lên đường đi Ý dự tính trong hai tuần vì người thân gặp chuyện không may, nên Norman đã bị Martha sai sử làm cả công việc của anh ta.
Lúc này, trong bếp vang lên tiếng động lớn của một vật bị rơi. Phối hợp với âm thanh đó, Cheshire nhảy dựng lên và hét toáng với vẻ vui sướng: “A... a... a... làm thật rồi.”
Tiếp theo là tiếng chì chiết của Martha: “Xem kìa, cậu làm gì đấy hả? Tôi đã nói là hộp đậu tuyết cơ mà. Tôi thực sự rất bận. Mau làm lại đi.”
“Quỷ khó tính Martha đang nỗ lực chuẩn bị cho tiệc trà đấy.” Cheshire nói: “À, đúng rồi, bà ấy bảo em gọi cả John tới nữa.”
Tiệc trà được ông Smiley thực hiện vào sáng thứ Bảy hằng tuấn, đây là thói quen “uống trà lúc mười giờ” theo phong cách Anh, và khi đó, tất cả những người trong nhà Barleycorn đều phải tham dự. Lúc này, trong nhà ăn đang có: Grin, Tiến sĩ Hearst, Isabella, Cheshire - những người mượn phòng của nhà Barleycorn ở trọ lại, và James - dù có nhà riêng bên Thị trấn Marbletown nhưng sẵn việc đi làm ở nhà tang lễ nên thi thoảng rẽ qua tham gia. John cũng sống ở biệt thự Barleycorn nhưng từ hôm qua, ông đã làm việc suốt đêm ở văn phòng điều hành và vẫn chưa chạm mặt bất cứ ai trong số những người đang ở phòng khách. Vì thế, Isabella đã gọi điện lên văn phòng để truyền lời rằng tiệc trà sắp bắt đầu. Việc hiện tại John là người nắm thực quyền điều hành nghĩa trang chắc chắn không sai, nhưng ở đây, mệnh lệnh của ông Smiley vẫn mang tính tuyệt đối. Isabella đặt ống nghe xuống và nói: “John sẽ đến ngay nên xin hãy bắt đầu trước.”
Mọi người lục tục đi lên phòng của ông Smiley ở tầng hai. Tại thời điểm người đi cuối cùng là Grin chuẩn bị bước chân lên cầu thang, giọng bà Martha vang lên từ phía sau cậu: “Hãy gọi cả bà Monica nữa nhé. Giờ tôi đang bận chuẩn bị trà nên không rảnh tay.”
Dù gì tôi cũng là “thiếu gia” của gia tộc Barleycorn đấy. Grin rất muốn than vãn kháng nghị về việc Martha thô bạo sai sử cậu. Nhưng cẩn thận xem xét vẻ ngoài của mình và nhận thấy hoàn toàn chẳng có tẹo khí chất “thiếu gia” nào nên cậu đã thay đổi suy nghĩ. Không được chống lại quỷ khó tính. Trên đường đi, Grin vòng qua phòng Monica và gõ cửa.
Tiếng trả lời vọng ra ở trong, không ngờ lại là giọng của Cha cố Mariano. Khi Grin bước vào phòng, vị cha cố này đang ngồi trên chiếc trường kỷ vừa chớp chớp mắt vừa xoa cổ.
“Thưa Cha, đêm qua Cha đã ngủ lại đây ạ?”
Cha cố Mariano vừa khép miệng ngăn lại cơn ngáp ngủ vừa gật đầu trả lời: “À, ta lo lắng cho bà Monica nên đã ở lại. Chẳng ai đến chăm sóc bà ấy cà, mà bà ấy lại cứ mơ hồ thế thì...”
Cha Mariano không có ý định mỉa mai gì cả, nhưng trong Grin dâng lên chút cảm giác tội lỗi. Dù có nhiều tình huống xáo trộn xảy ra, nhưng chẳng ai thuộc gia đình Barleycorn nhớ tới bà lão có sức khỏe không tốt này. Grin ngượng ngùng hỏi: “Vậy bà Monica vẫn ổn chứ ạ?”
“Ừm, hôm qua bà ấy có than thở là tình trạng tim không tốt lắm. John trước đó cũng đã nói, bệnh gout không chỉ ảnh hưởng tới khớp mà còn có nguy cơ biến chứng thành nhồi máu cơ tim nên phải chú ý cẩn thận. Bà ấy ghét những bác sĩ ngoan cố nên không muốn ai chạm vào mình, như vậy là không được. Chậc, có điều sáng nay, bà ấy đã tỉnh giấc với dáng vẻ khỏe khoắn, thậm chí có hơi gây ầm ĩ nữa.”
Như để chứng minh cho lời cha cố vừa nói, từ phía trong phòng nối liền phòng này vọng lại tiếng ca của Monica hát ca khúc vượt thời gian They Can’t Take That Away From Me (tạm dịch: Họ Không Thể Cướp Chúng Khỏi Tôi):
“Cách em đội mũ
Cách em nhấp trà
Tắt cả những kỷ niệm đó
Không ai có thể cướp chúng khỏi tôi...”
Cửa phòng mở ra, bóng dáng Monica ngồi trên xe lăn xuất hiện. Norman ở sát phía sau như một người hầu tận tâm. Tâm trạng của Monica có vẻ rất tốt. Bà trang điểm đẹp hơn ngày thường và rung rung cái cằm ngấn mỡ cất tiếng hát vang. Nếu chân còn khỏe, có khi bà đã nhảy chân sáo như Ginger Rogers [1] rồi. Grin nghĩ bà Monica chắc hẳn luôn thấy vui vẻ chờ mong thời gian uống trà mỗi tuần một lần với chồng này. Nhưng Cha cố Mariano lại lên tiếng phá hỏng tâm trạng của bà: “Monica, bà vui vẻ cũng được thôi, nhưng sau đây, bà sẽ phải gặp John đấy.”
Khuôn mặt vui vẻ của Monica lập tức bị bóng đen che phủ: “Anh ta thật khó ưa.”
Cha cố Mariano vội vã an ủi: “Hôm qua, anh ta có hơi quá quắt. Tôi cho rằng so với việc nói ra những điều mà một tín đồ Công giáo sẽ cảm thấy hổ thẹn, cách anh ta nói về người bố vẫn đang tại thế của mình thật không thể chấp nhận được. Thế nhưng...”
“Con người đó quá ngạo mạn.” Monica lại trào dâng nỗi tức giận: “Anh ta chẳng có thực lực đến thế. Tất cả chỉ bắt chước Smiley thôi. Anh ta chỉ biết ngồi vào ghế của bố, đeo kính của bố, nói lại những lời của bố và ra vẻ kiêu ngạo. Nhưng anh ta không thể giống bố mình mãi được. Liệu chúng ta có thể phó thác chuyện nghĩa trang cho anh ta? Jason tốt hơn anh ta biết bao...”
“Bà nói Jason...” Grin định chen vào nhưng Cha cố Mariano đã cắt ngang lời cậu: “Monica, đừng để bản thân bị mắc kẹt trong cơn giận dữ. Tôi sẽ thuyết phục John vào dịp thích hợp. Hãy tha thứ cho anh ta. Đó chính là phong thái thực sự của con chiên sống nhờ đức tin vào Chúa, phải vậy không?”
Monica miễn cưỡng gật đầu.
Cha cố Mariano nói lời tạm biệt “Hẹn gặp lại vào lần cầu nguyện sau” và rời khỏi, trong khi đó, nhóm người Grin đến phòng ông Smiley.